Thanh Thành, Diệp gia, tổ từ.
"Tiên tổ ở trên, Diệp Huyền bất tài, vô đức... Giờ phút này bắt đầu, phế truất Diệp Huyền khỏi vị trí thế tử, từ Diệp Lang kế thừa."
Người đang nói chuyện là một lão giả mặc hắc bào.
Sau lưng lão giả cách đó không xa, đứng một thiếu niên, khóe môi thiếu niên khẽ nhếch, nở nụ cười nhàn nhạt. Người này, chính là Diệp Lang.
Mà hai bên, là tất cả trưởng lão Diệp phủ.
"Vì cái gì!"
Đúng lúc này, một tiếng nói có chút sợ hãi đột nhiên vang lên trong tổ từ.
Mọi người nghe tiếng liền quay đầu nhìn lại, đứng ở cửa là một tiểu nữ hài, ước chừng mười hai mười ba tuổi, hai bàn tay nhỏ nắm chặt mép váy, sắc mặt tái nhợt bệnh tật, nhìn có chút suy yếu, trong mắt còn mang theo một tia e sợ.
Cô bé này tên là Diệp Linh, chính là muội muội ruột của Diệp Huyền, lần này nghe nói gia tộc muốn phế truất Diệp Huyền, nàng không màng bệnh tật trên người mà chạy tới.
Lão giả áo bào đen cau mày, "Diệp Linh, ngươi làm cái gì!"
Tiểu nữ hài tên Diệp Linh đối với mọi người trong tổ từ hơi hơi hành lễ, rụt rè cất tiếng: "Đại trưởng lão, ca ca ta Diệp Huyền là thế tử, ngươi vì sao vô cớ phế truất hắn?"
Đại trưởng lão lạnh lùng liếc nhìn Diệp Linh, "Đây là đại sự của gia tộc, ngươi xen vào làm gì? Xuống!"
Diệp Linh hiển nhiên có chút e ngại, không dám nhìn thẳng Đại trưởng lão, nhưng nàng lại không rời đi, mà là lấy hết dũng khí bước vào tổ từ, nàng lần nữa đối với các trưởng lão hai bên giữa sân hành lễ một cái, "Chư vị trưởng lão, ca ca ta đang ở Nam Sơn cùng Lý gia tranh đoạt quyền khai thác quặng mỏ kia, hắn bây giờ vẫn đang vì gia tộc liều mạng, sống chết chưa rõ, mà gia tộc lại vào lúc này dùng cớ vô lý phế truất vị trí thế tử của hắn, điều này thật sự là bất công."
"Càn rỡ!"
Đại trưởng lão đột nhiên cả giận nói: "Phế hay không phế hắn, còn chưa đến phiên một tiểu nha đầu như ngươi nói gì. Người đâu, mau đưa nàng xuống!"
Đúng lúc này, tân nhiệm thế tử Diệp Lang đột nhiên cười nói: "Nên trượng phạt ba mươi roi, để răn đe!"
Đại trưởng lão lạnh lùng nói: "Vậy thì trượng phạt ba mươi roi!"
Rất nhanh, hai tên thị vệ Diệp phủ xông vào.
Diệp Linh hai tay nắm chặt, phẫn nộ nói: "Bất công, ca ca ta vì gia tộc vào sinh ra tử nhiều năm như vậy, ngay lúc này vẫn đang vì gia tộc liều mạng, gia tộc đối xử với hắn như vậy thật bất công. . ."
Trong đó một tên thị vệ liếc nhìn tân nhiệm thế tử Diệp Lang, hắn biết, cơ hội thể hiện của mình đã đến.
Thị vệ kia cười lạnh, "Diệp Lang thiếu gia kế thừa thế tử, chính là được lòng người, ngươi có quyền gì mà trách móc?" Nói xong, hắn giơ tay tát mạnh vào mặt Diệp Linh.
Ba!
Một tiếng tát giòn tan vang lên, má phải Diệp Linh trong nháy tức sưng đỏ tọng lên, bất quá, nàng lại không khóc, chỉ là ghì chặt lấy gương mặt của mình.
Diệp Lang đánh giá thị vệ kia một cái, cười nói: "Ngươi tên gì?"
Thị vệ kia vội vàng hành lễ, "Thuộc hạ Chương Mộc, gặp qua thế tử."
Diệp Lang nhẹ gật đầu, "Ngươi rất tốt, ta trở thành thế tử về sau cần mười tên thân vệ, sau này ngươi liền làm thân vệ của ta đi."
Nghe vậy, Chương Mộc mừng rỡ, vội vàng làm một lễ thật sâu, "Thuộc hạ nguyện vì thế tử xông pha khói lửa, vạn tử bất từ!"
Diệp Lang khẽ gật đầu, "Mang xuống đi, người này nhiễu loạn tổ từ, không cần nương tay, rõ chưa?"
Chương Mộc liếc nhìn Diệp Lang, thấy sát ý trong mắt Diệp Lang, hắn liền hiểu ra. Lập tức túm tóc Diệp Linh lôi ra ngoài.
Đúng lúc này, Chương Mộc không biết nhìn thấy cái gì đột nhiên dừng lại.
Mà trong tổ từ, tất cả mọi người đều quay đầu nhìn ra bên ngoài tổ từ.
Cách đó không xa bên ngoài tổ từ, một thiếu niên đang đi về phía tổ từ, thiếu niên mặc một bộ trường bào bó sát, trường bào đã rách nát, hơn nữa khắp người dính máu.
Người tới, chính là Diệp Huyền từ Nam Sơn vội vã trở về!
Thấy Diệp Huyền, khóe miệng Diệp Lang hiện lên một nụ cười âm trầm. Mà trong tổ từ, tất cả trưởng lão lông mày đều nhíu chặt.
Đại trưởng lão nhắm mắt lại, vẻ mặt âm trầm đáng sợ, không biết đang suy nghĩ gì.
Nơi xa, khi Diệp Huyền thấy Chương Mộc đang túm Diệp Linh trong tay, sắc mặt hắn trong nháy mắt dữ tợn lên, "Ai cho ngươi gan chó động đến muội muội ta?"
Chương Mộc nhìn thấy Diệp Huyền, sắc mặt liền biến đổi lớn, hắn vội vàng nhìn về phía Diệp Lang, đang định mở miệng, đúng lúc này, Diệp Huyền tựa như mãnh hổ, đột nhiên vọt đến trước mặt hắn, kẻ kia còn chưa kịp phản ứng, Diệp Huyền một quyền giáng thẳng vào mặt hắn.
Ầm!
Đầu Chương Mộc choáng váng, cả người lảo đảo ngã xuống.
Mà Diệp Huyền cũng không dừng lại, hắn lại lần nữa lao về phía Chương Mộc, đúng lúc này, Diệp Lang trong tổ từ đột nhiên cả giận nói: "Diệp Huyền, hắn là người của ta, ngươi dám. . . . ."
Diệp Huyền đột nhiên một cước đạp mạnh vào ngực Chương Mộc.
Phụt!
Chương Mộc liền phun ra một ngụm tinh huyết.
Nhìn thấy một màn này, sắc mặt Diệp Lang vô cùng khó coi, mà Diệp Huyền thì ngẩng đầu nhìn hắn, gằn giọng nói: "Người của ngươi?"
Nói xong, hắn đột nhiên một cước đạp lên mặt Chương Mộc.
Toàn bộ mặt Chương Mộc trong nháy mắt máu thịt lẫn lộn, trong miệng không ngừng rên rỉ, "Thế tử, cứu, cứu ta. . ."
Diệp Huyền không để ý Chương Mộc đang rên rỉ kêu cứu, hắn đi tới bên cạnh Diệp Linh, thấy bộ dạng Diệp Linh, Diệp Huyền liền lòng đau như cắt, hắn hai tay nắm chặt, cả người khẽ run rẩy.
Khi Diệp Linh thấy Diệp Huyền, nước mắt nàng lập tức trào ra, "Ca, đau, đau quá. . ."
Nghe vậy, sắc mặt Diệp Huyền dữ tợn lên, sau khắc, hắn lập tức vọt tới trước mặt Chương Mộc, sau đó đột nhiên một cước giáng mạnh lên đầu Chương Mộc.
Ầm!
Đầu Chương Mộc đập vào thềm đá, lập tức nổ tung, máu tươi bắn tung tóe!
Nhìn thấy một màn này, tất cả mọi người giữa sân đều sững sờ.
Nhưng mà, Diệp Huyền còn chưa dừng tay, hắn đột nhiên nhìn về phía Diệp Lang, gằn giọng nói: "Em gái ta cũng là thứ ngươi có thể động vào sao? Ta thề sẽ diệt cả tổ tông ngươi!"
Nói xong, hắn lao thẳng đến Diệp Lang.
Trong tổ từ, sắc mặt Đại trưởng lão biến đổi lớn, "Càn rỡ!"
Nói xong, mũi chân hắn đột nhiên điểm xuống đất, cả người trực tiếp lướt đến trước mặt Diệp Huyền, sau đó một chưởng vỗ thẳng về phía Diệp Huyền.
Chưởng phong mãnh liệt, sắc bén thấu xương.
Khóe miệng Diệp Huyền hiện lên một nụ cười dữ tợn, tay phải hắn nắm chặt thành quyền, trong nháy mắt, ống tay áo tay phải hắn lập tức rách nát, sau khắc, hắn đột nhiên một quyền giáng thẳng vào nắm đấm của Đại trưởng lão.
Bành!
Quyền chưởng giao phong, một tiếng nổ trầm thấp đột nhiên vang lên.
Diệp Huyền lùi về đến cổng, mà Đại trưởng lão cũng lùi lại mấy bước về phía sau.
Nhìn thấy một màn này, mọi người giữa sân đều kinh hãi không thôi.
Tại Thanh Châu, võ giả chia làm nhất phẩm Thối Thể cảnh, nhị phẩm Luyện Lực cảnh, tam phẩm Nội Tráng cảnh, tứ phẩm Kiêm Tu cảnh, ngũ phẩm Bất Tức cảnh, lục phẩm Khí Biến cảnh, phía trên nữa là Ngự Khí cảnh. Mà Đại trưởng lão này thế nhưng là Ngự Khí cảnh chân chính, thế nhưng, Diệp Huyền này chỉ là ngũ phẩm Bất Tức cảnh, cách biệt hai đại cảnh giới, nhưng mà, Diệp Huyền cũng chỉ hơi rơi vào thế hạ phong mà thôi.
Đại trưởng lão cũng kinh hãi không thôi, hắn biết thiên phú Diệp Huyền cực kỳ xuất chúng, là thế tử được Diệp phủ bồi dưỡng kỹ lưỡng, hơn nữa lâu nay vì Diệp gia tử chiến bên ngoài, thế nhưng, hắn không nghĩ tới chiến lực Diệp Huyền lại mạnh đến thế!
Cánh đã cứng cáp rồi!
Nghĩ đến đây, sát ý trong sâu thẳm đôi mắt Đại trưởng lão càng thêm dày đặc.
Đại trưởng lão trừng mắt nhìn Diệp Huyền, "Diệp Huyền, ngươi lại dám trước mặt mọi người công kích thế tử!"
Diệp Huyền nhíu mày, "Thế tử?"
Đại trưởng lão cười lạnh, "Diệp Huyền, quên nói cho ngươi hay. Ngươi đã bị phế truất vị trí thế tử, từ giờ phút này trở đi, Diệp Lang là thế tử Diệp gia ta!"
Diệp Huyền nhắm mắt lại, "Ta bị phế truất vị trí thế tử?"
Đại trưởng lão lạnh lùng nói: "Đây là quyết định nhất trí của tất cả trưởng lão chúng ta."
Diệp Huyền cười khẩy nói: "Ta ở bên ngoài liều sống liều chết, các ngươi lại ở bên trong phế truất vị trí thế tử của ta?"
Đại trưởng lão cười lạnh một tiếng, hắn chỉ vào Diệp Lang cách đó không xa, "Ngươi có biết hắn là người phương nào?"
Không đợi Diệp Huyền trả lời, hắn lại nói: "Diệp Lang là Thiên Tuyển Chi Nhân, vừa mới thức tỉnh Thiên Tuyển Chi Nhân!"
Diệp Huyền ngây người.
Cái gì gọi là Thiên Tuyển Chi Nhân?
Cái gọi là Thiên Tuyển Chi Nhân, chính là người được trời chọn.
Tại khắp Thanh Thương giới, có một nhóm người như vậy, khi còn nhỏ có lẽ bọn hắn thường thường không có gì nổi bật, thế nhưng một ngày nọ, bọn hắn lại đột nhiên 'thức tỉnh', sau khi thức tỉnh, bọn hắn tựa như biến thành một người khác, không chỉ tốc độ tu luyện sẽ tăng gấp bội, còn sẽ có vô số kỳ ngộ, bọn hắn, tựa như là con cưng của trời đất này!
Thanh Thương giới chia làm ba đại châu, hắn đang ở Thanh Châu, Thanh Châu có hàng trăm quốc gia lớn nhỏ, hắn hiện tại là ở Khương quốc, trong vài chục năm nay, Khương quốc này Thiên Tuyển Chi Nhân vẫn chưa đến mười người, mà những người này sau này không ai là không trở thành cự phách một phương.
Diệp Huyền hai tay chậm rãi siết chặt, hắn biết, Diệp gia muốn từ bỏ hắn. Không chỉ muốn từ bỏ hắn, còn muốn giết hắn!
Đúng lúc này, Diệp Lang đột nhiên cười nói; "Chư vị trưởng lão, Diệp Huyền này trước mặt mọi người giết người, ra tay với Đại trưởng lão, dựa theo tộc quy, nên xử lý thế nào?"
Giữa sân, tất cả mọi người nhìn về phía Diệp Lang, Diệp Lang cười lạnh, "Dựa theo tộc quy, hắn nên bị trượng đánh chết, phải không?"
Các trưởng lão giữa sân đều gật đầu, tỏ vẻ đồng tình, Diệp Lang thế nhưng là Thiên Tuyển Chi Nhân, hơn nữa còn là cháu ruột của Đại trưởng lão, bọn hắn giờ phút này đương nhiên sẽ không đắc tội Diệp Lang cùng Đại trưởng lão.
Đại trưởng lão lạnh lùng liếc nhìn Diệp Huyền, "Người đâu!"
Rất nhanh, bên ngoài tổ từ xuất hiện mười mấy thị vệ Diệp phủ.
Đúng lúc này, Diệp Huyền đột nhiên nói: "Tại Diệp phủ ta, có một quy củ, thế tử để phục chúng, không thể cự tuyệt bất kỳ ai trong thế hệ trẻ Diệp gia khiêu chiến."
Nói xong, hắn nhìn thẳng Diệp Lang, "Ta khiêu chiến ngươi!"
Diệp Lang nhắm mắt lại, cười nói; "Khiêu chiến? Được thôi, bất quá, chúng ta phải lên sinh tử đài, ngươi có dám không?"
Sinh tử đài!
Giữa sân một trận xôn xao!
Trong Diệp gia, một khi người trong gia tộc có mâu thuẫn không thể hòa giải, liền có thể lên sinh tử đài giải quyết. Vừa lên sinh tử đài, sống chết tự chịu!
Diệp Huyền cười lạnh, "Được, lên sinh tử đài!"
Diệp Lang lại lắc đầu, "Sau một tháng, ngươi ta lên sinh tử đài, lúc đó, tộc trưởng vừa vặn xuất quan, ngươi ta quyết sinh tử, hắn vừa vặn làm chứng, tránh cho người khác nói chúng ta ám hại ngươi!"
Diệp Huyền suy nghĩ một chút, sau đó nói: "Được!"
Nói xong, hắn không nói thêm gì nữa, ôm Diệp Linh rời khỏi tổ từ.
Nhìn huynh muội Diệp Huyền rời đi, Đại trưởng lão nhìn về phía Diệp Lang, "Hắn lâu nay tử chiến bên ngoài, chiến lực phi phàm, ngươi có nắm chắc không?"
Khóe miệng Diệp Lang hiện lên một nụ cười dữ tợn, sát ý ngưng đọng như thực chất, "Ta vừa mới thức tỉnh, thần hồn và thân thể này còn chưa hoàn toàn dung hợp, bằng không thì, bóp chết hắn cũng đơn giản như bóp chết một con kiến vậy! Sau một tháng, Thanh Thành này sẽ không có đối thủ của ta Diệp Lang!"
Nghe vậy, Đại trưởng lão khẽ gật đầu, mỉm cười nói: "Vậy thì tốt."
Nói xong, hắn nhìn về phía một trưởng lão bên cạnh, nói khẽ: "Người ta phái đi Nam Sơn trước đó vẫn chưa trở về, mà ta xem sắc mặt Diệp Huyền tái nhợt, có chút bất thường, Diệp Khổ, ngươi hãy đi điều tra xem Diệp Huyền đã xảy ra chuyện gì ở Nam Sơn."
Một trưởng lão nhẹ gật đầu, quay người rời đi.
. . .
Diệp Huyền ôm Diệp Linh về tới gian phòng trong sân nhỏ của mình, hắn nhẹ nhàng đặt Diệp Linh lên giường, sau đó vuốt ve gương mặt còn hơi sưng của Diệp Linh, ôn nhu nói: "Đau không?"
Diệp Linh lau đi nước mắt trên má, "Không, không đau! Ca, bọn hắn dựa vào đâu mà phế truất vị trí thế tử của ca? Ca vì gia tộc liều sống liều chết, dựa vào đâu mà Diệp Lang là Thiên Tuyển Chi Nhân liền muốn phế truất ca? Điều này bất công!"
Diệp Huyền lắc đầu, hắn nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt còn hơi sưng đỏ của Diệp Linh, "Không có gì là công bằng hay không công bằng, lần này, là ca không có năng lực, không thể bảo vệ tốt cho muội, mới khiến muội bị đánh!"
Diệp Linh lắc đầu, nước mắt nàng lần nữa chảy ra, "Là, là muội vô dụng, không giúp được gì cho ca ca, muội, muội là gánh nặng của ca ca."
Diệp Huyền mỉm cười, hắn nhẹ nhàng xoa mũi Diệp Linh, "Ngốc tử, ta là ca ca của muội, ca bảo vệ muội, là thiên kinh địa nghĩa, hiểu không?"
Diệp Linh đứng dậy nhẹ nhàng hôn lên trán Diệp Huyền, chân thành nói: "Ca, chờ muội khỏi bệnh, sau này muội cũng phải tu luyện, muội cũng muốn bảo vệ ca!"
Diệp Huyền mỉm cười, hắn nhẹ nhàng vuốt đầu Diệp Linh, "Tốt, ca nhất định sẽ chữa khỏi bệnh cho muội! Muộn rồi, nghỉ ngơi sớm đi!"
Diệp Linh nhẹ gật đầu, "Muội muốn nghe kể chuyện."
Diệp Huyền mỉm cười, sau đó nói: "Ngày xưa có một ngọn núi, trên núi có một ngôi miếu, trong miếu có một. . ."
Diệp Linh liếc nhìn Diệp Huyền, "Ca ca chuyện này kể rất nhiều năm rồi. Bất quá, muội thích nghe. . ."
Nửa canh giờ sau, Diệp Linh trên giường đã ngủ say.
Diệp Huyền đắp chăn kín cho Diệp Linh xong, hắn ngồi xuống đất bên cạnh, hắn nhẹ nhàng vén áo choàng của mình lên, vị trí bụng, có một vết sẹo dài, mà bên trong, vẫn còn đang rỉ máu.
Vì tranh giành mảnh quặng mỏ kia, hắn cùng mười hai người Lý gia huyết chiến, sau đó một chút sơ suất, bị một kẻ thần bí đánh lén, mặc dù đã giết chết đối phương, nhưng đao của kẻ đó cũng đâm vào đan điền của hắn, đan điền của hắn e rằng đã nát.
Đan điền vỡ nát!
Diệp Huyền hai mắt chậm rãi nhắm lại, điều này có nghĩa là hắn chỉ có thể tu luyện thân thể, cũng không cách nào đạt tới cảnh giới Luyện Khí lục phẩm Khí Biến cảnh!
Không thể tu luyện còn là chuyện nhỏ!
Diệp Huyền liếc nhìn Diệp Linh trên giường, sắc mặt Diệp Linh vẫn tái nhợt như cũ, thân thể được đắp chăn, ngay cả như vậy, nàng vẫn cảm thấy rất lạnh.
Hàn chứng!
Diệp Linh hiện bị hàn khí xâm nhập, thân thể suy yếu lâu ngày, nếu không phải hắn liều mạng trở thành thế tử, lập vô số công lao cho Diệp gia, Diệp gia mỗi tháng không ngừng cung cấp dược thiện và đan dược cho nàng, nàng đã sớm không còn trên cõi đời này.
Diệp Huyền tay phải chậm rãi siết chặt, hiện tại hắn đã không phải là thế tử, Diệp gia còn sẽ mỗi tháng cung cấp dược thiện cho Diệp Linh sao?
Hơn nữa, bệnh của Diệp Linh đã có dấu hiệu ngày càng nghiêm trọng, nếu như muốn trị khỏi cho nàng, chỉ có thể đến Thương Mộc học viện ở đế đô Khương quốc, bởi vì nơi đó, có y sư giỏi nhất Khương quốc. Mà muốn đi vào Thương Mộc học viện, cần phải đạt tới Ngự Khí cảnh trước năm mười tám tuổi!
Nguyên bản hắn là có cơ hội, bởi vì hắn còn sáu tháng nữa mới đến mười chín tuổi, mà bây giờ, đan điền vỡ nát, muốn đạt tới Ngự Khí cảnh, gần như không thể nào!
Nghĩ đến đây, Diệp Huyền quay đầu nhìn về phía Diệp Linh trên giường đã chìm vào mộng đẹp, "Bất kể phải trả giá đắt thế nào, ca nhất định sẽ chữa khỏi cho muội!"
Sau một lát, giống như nghĩ đến điều gì, hắn từ trong ngực lấy ra một chiếc nhẫn đen nhánh, chiếc nhẫn này, là mẫu thân hắn để lại.
Về người phụ nữ kia, hắn chỉ có ký ức mơ hồ, bởi vì nàng đã rời đi khi hắn mười tuổi.
Năm đó, tại cửa sau Diệp phủ, người phụ nữ kia ôm chặt lấy hắn, nước mắt không ngừng tuôn rơi.
Mà cách đó không xa sau lưng người phụ nữ, đứng một nam tử trung niên mặc trường bào màu đen, kỳ thực, nam tử không phải đứng mà là lơ lửng!
Trong ấn tượng của hắn, nam tử nói một câu, "Tiểu thư, nếu không đi ngay, để tộc trưởng biết được sự tồn tại của thiếu gia, tộc trưởng nổi giận, thế giới này e rằng sẽ gặp tai họa ngập đầu, thiếu gia cũng khó lòng sống sót!"
Nghe nam tử kia nói, người phụ nữ nhẹ nhàng đẩy hắn ra, sau đó lặng lẽ nhét chiếc nhẫn kia vào trong ngực hắn, "Huyền nhi, hãy chăm sóc tốt cho Linh nhi, chăm sóc tốt cho chính mình, đừng hận mẫu thân. . ."
Nói xong câu này, người phụ nữ quay người cùng nam tử áo đen rời đi.
Hắn ngẩn người, sau đó như phát điên đuổi theo, đáng tiếc, hắn không đuổi kịp, bởi vì nam tử áo đen và người phụ nữ kia là bay đi.
Cứ như vậy, hắn cứ đuổi mãi, đuổi mãi, cho đến khi thực sự không thể đuổi kịp nữa mới dừng lại, mà người phụ nữ kia, cũng không quay đầu lại, cứ thế cùng nam tử áo đen biến mất nơi cuối chân trời.
Một lát sau, Diệp Huyền thu lại suy nghĩ, tay phải hắn siết chặt chiếc nhẫn kia, bản thân tay phải hắn vốn đã có vết thương, giờ phút này dùng sức, vết thương liền nứt ra, một giọt máu tươi đột nhiên nhỏ lên chiếc nhẫn đen kia. Chiếc nhẫn trong tay hắn đột nhiên run rẩy, Diệp Huyền trong lòng giật mình, liền vội cúi đầu nhìn chiếc nhẫn trong tay, ngay khoảnh khắc hắn cúi đầu, chiếc nhẫn đột nhiên hóa thành một đạo hắc quang, chui vào giữa ấn đường của hắn.
Trong nháy mắt, Diệp Huyền biến mất tại chỗ, khi xuất hiện lần nữa, hắn đã ở trong một mảnh tinh không vô tận.
Mà cách đó không xa trước mặt hắn, lơ lửng một tòa tháp cao màu đen, tháp cao mười hai tầng, cứ thế lơ lửng ở đó. Bốn phía tháp cao có bốn cây xích sắt khổng lồ màu đen khóa chặt, mà tại đỉnh tháp, cắm ba thanh kiếm!
Cả tòa tháp, đen kịt và âm u.
Diệp Huyền kiềm nén sự rung động trong lòng, hắn nhìn về phía phía trên lối vào tầng thứ nhất, nơi đó, có hai chữ lớn màu huyết hồng: Giới Ngục.
Mà tại hai bên cổng, còn có hai hàng chữ lớn màu huyết hồng, tựa như một đôi câu đối.
Bên trái: Giam cầm trời đất, giam cầm chư thiên Thần Ma;
Bên phải: Cấm đoán đạo mệnh, cấm đoán vạn giới nhân tiên.