Diệp Huyền lặng im.
Hắn vốn tưởng mình đã lừa gạt thành công, nào ngờ lại khiến đối phương dấy lên lòng kiêng kị.
Lần lừa gạt này có hơi quá tay rồi!
Nơi xa, lão tăng khẽ nói: "Diệp công tử không chỉ có thiên phú tuyệt vời mà tâm kế cũng thuộc hàng tuyệt đỉnh. Nói thật, nếu Diệp công tử đạt tới Độn Nhất cảnh, e rằng ngay cả Cổ Tự ta cũng không thể làm gì được ngài."
Diệp Huyền cười nói: "Cho nên, đại sư lựa chọn Đạo giới, đúng không?"
Tri sự trưởng lão lắc đầu: "Không, như Diệp công tử đã nói, nếu chúng ta lựa chọn Đạo giới, cuối cùng vẫn không tránh khỏi một trận đại chiến với bọn họ."
Diệp Huyền nhìn Tri sự trưởng lão: "Cho nên?"
Tri sự trưởng lão khẽ nói: "Diệp công tử, nếu chúng ta lựa chọn ngài, ngài sẽ đổi ý sao?"
Diệp Huyền cười hỏi: "Các vị hẳn là đã điều tra về ta, đúng không?"
Tri sự trưởng lão gật đầu: "Đúng vậy!"
Diệp Huyền nói: "Vậy các vị có tin ta không?"
Tri sự trưởng lão im lặng.
Diệp Huyền mỉm cười, không nói thêm gì nữa.
Hồi lâu sau, Tri sự trưởng lão chắp tay trước ngực: "Diệp công tử, chúng ta tin ngài."
Diệp Huyền nhìn Tri sự trưởng lão: "Vậy chúng ta có thể bàn bạc xem làm thế nào để diệt trừ những cường giả của Đạo giới!"
Tri sự trưởng lão nói: "Diệp công tử, chuyện này hệ trọng, không thể qua loa được!"
Nói rồi, ông ta dừng lại một chút, đoạn nói tiếp: "Nếu hai bên chúng ta đã hợp tác, Diệp công tử có phải cũng nên trả lại người của Cổ Tự cho chúng ta không?"
Diệp Huyền cười đáp: "Tự nhiên là phải trả lại, nhưng tòa tháp nhỏ kia trước đó vì bị phản phệ nên bây giờ vẫn đang hôn mê. Do đó, ta chỉ có thể đợi nó tỉnh lại mới có thể mượn sức mạnh của nó để giải trừ cấm chế."
Tri sự trưởng lão nhìn Diệp Huyền, không nói gì.
Diệp Huyền vội vàng nói: "Đại sư, tại hạ nói câu nào cũng là thật. Đại sư nếu không tin, ta có thể thề với trời."
Tri sự trưởng lão lắc đầu: "Việc đó không cần thiết! Diệp công tử, ta cần trở về Cổ Tự một chuyến, mời Diệp công tử chờ tin tức của ta!"
Nói xong, ông ta quay người biến mất không thấy đâu.
Sau khi Tri sự trưởng lão rời đi, giọng nói của lầu thứ chín đột nhiên vang lên: "Ngươi không tin ông ta!"
Diệp Huyền cười nói: "Ngươi nói xem?"
Lầu thứ chín nói: "Ông ta cũng không hoàn toàn tin tưởng ngươi!"
Diệp Huyền lắc đầu: "Nếu Đạo kinh thật sự có thể giúp người ta đạt tới cảnh giới trên cả Độn Nhất, bọn họ sẽ không tin bất kỳ ai. Dĩ nhiên, giữa ta và Đạo giới, bọn họ chắc chắn càng kiêng kị Đạo giới hơn. Nếu Đạo giới có được Đạo kinh, có khả năng sẽ lập tức đột phá lên trên Độn Nhất, đến lúc đó, bọn họ căn bản không có hy vọng tranh đoạt. Nhưng ta thì khác, cho dù ta mở được thư phòng, có được Đạo kinh, cũng không thể trong nháy mắt đột phá lên trên Độn Nhất được."
Lầu thứ chín nói: "Cho nên, bọn họ nhất định sẽ chọn ngươi?"
Diệp Huyền lại lắc đầu: "Bọn họ cũng sẽ không chọn ta! Như ta đã nói trước đó, bọn họ không tin Đạo giới, nhưng cũng sẽ không tin ta! Cho nên, nếu ta đoán không lầm, bọn họ sẽ để chúng ta và Đạo giới tàn sát lẫn nhau, cuối cùng ngồi thu ngư ông đắc lợi. Đây là lựa chọn có lợi nhất cho bọn họ."
Lầu thứ chín khẽ nói: "Vừa rồi ngươi cho ông ta xem thư phòng là muốn nói cho bọn họ biết, thư phòng của ngươi bây giờ vẫn chưa có cách nào mở ra! Mà Cổ Tự cũng không có tự tin cưỡng ép mở nó, cho nên, trước khi tìm được biện pháp giải quyết, bọn họ có được thư phòng cũng vô dụng, không chỉ vậy, ngược lại còn trở thành mục tiêu của Đạo giới và Lục Duy."
Diệp Huyền cười nói: "Tiền bối hết sức thông minh!"
Lầu thứ chín cười lạnh: "Đến ta còn có thể nhìn thấu mục đích của ngươi, chẳng lẽ lão tăng kia lại không nhìn ra?"
Diệp Huyền nhún vai: "Nhìn ra thì đã sao?"
Lầu thứ chín hỏi: "Ngươi tính thế nào?"
Diệp Huyền khẽ nói: "Hiện tại Lục Duy và Đế tộc của Đạo giới không ra tay tương trợ là vì thực lực của ta và Ngũ Duy không đủ. Nếu thực lực của ta và Ngũ Duy đạt tới một trình độ nhất định, bọn họ sẽ ra tay! Bây giờ ta muốn làm hai việc. Thứ nhất, trở nên mạnh hơn, không chỉ ta phải mạnh lên, mà Ngũ Duy cũng cần phải mạnh hơn. Thứ hai, tìm kiếm đồng minh. Ta có Đạo kinh trong tay, chỉ cần thực lực của ta đủ mạnh, sẽ có rất nhiều người nguyện ý làm đồng minh của ta."
Lầu thứ chín im lặng.
Như Diệp Huyền đã nói, chỉ cần Diệp Huyền không quá yếu, cộng thêm nguyên nhân từ Đạo kinh, sẽ có rất nhiều người nguyện ý làm đồng minh với hắn.
Chính mình không phải cũng như vậy sao?
Diệp Huyền quay người rời đi.
Một lát sau, Diệp Huyền đi vào đại điện của liên minh Ngũ Duy, trong điện chỉ có một mình Quan Âm.
Diệp Huyền đưa cho Quan Âm một tờ giấy, Quan Âm liếc nhìn tờ giấy, khẽ đọc: "Họa Sư, Vị Ương Thiên, Giản Tự Tại..."
Diệp Huyền gật đầu: "Giúp ta tìm các nàng!"
Quan Âm nhìn về phía Diệp Huyền: "Các nàng ở Tứ Duy?"
Diệp Huyền gật đầu: "Đúng."
Quan Âm muốn nói lại thôi.
Diệp Huyền cười nói: "Đều là bằng hữu của ta!"
Quan Âm gật đầu: "Hiểu rồi!"
Nói xong, nàng quay người rời đi!
Diệp Huyền đi đến cửa đại điện, hắn ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài. Đối với Họa Sư, Vị Ương Thiên và Giản Tự Tại, hắn tự nhiên không hề quên.
Mặc dù lúc chia tay, ba nữ nhân vẫn còn khá yếu, dĩ nhiên, đó là nếu so với cảnh giới hiện tại, nhưng vào thời điểm đó, thực lực của cả ba người đều mạnh hơn Diệp Huyền hắn.
Hắn không tin ba người họ cứ mãi dậm chân tại chỗ!
Chỉ là, điều khiến hắn có chút nghi hoặc chính là, suốt chặng đường đi tới, vì sao không có nửa điểm tin tức gì của ba người họ?
Ba người họ không thể nào chạy đến Đạo giới rồi chứ?
...
Vũ trụ Tứ Duy, Sinh Mệnh Cấm Khu.
Đây là một trong tam đại cấm địa của vũ trụ Tứ Duy, nơi này rất ít người đặt chân đến.
Trên đỉnh một ngọn núi lớn sâu trong Sinh Mệnh Cấm Khu, một nữ tử đang ngồi xếp bằng dưới đất.
Nữ tử mặc một bộ trường sam màu trắng, mái tóc dài xõa vai, giữa hai hàng lông mày toát lên một luồng khí khái hào hùng.
Nếu Diệp Huyền ở đây, nhất định sẽ vô cùng kinh hỉ, bởi vì nữ tử trước mắt chính là Giản Tự Tại.
Lúc này, một bóng mờ đột nhiên xuất hiện cách Giản Tự Tại không xa.
Hư ảnh tựa như một bóng đen, không thể nhìn rõ diện mạo thật sự.
Bấy giờ, Giản Tự Tại mở mắt nhìn về phía hư ảnh: "Cấm Chủ!"
Hư ảnh trước mắt chính là Cấm Chủ của Sinh Mệnh Cấm Khu.
Cấm Chủ khẽ gật đầu: "Bây giờ cảm thấy thế nào?"
Giản Tự Tại nói: "Sắp đột phá rồi."
Cấm Chủ gật đầu: "Vậy thì an tâm đột phá, sau khi đột phá, ngươi có thể rời khỏi nơi này."
Giản Tự Tại nhíu mày: "Sao vậy?"
Cấm Chủ nói: "Hắn đang tìm ngươi!"
Giản Tự Tại hỏi: "Là tiểu đệ đó sao?"
Những người nàng quen biết cơ bản đều đã chết sạch! Ngoại trừ Diệp Huyền! Cho nên, người đầu tiên nàng nghĩ đến chính là Diệp Huyền.
Cấm Chủ: "..."
Giản Tự Tại trầm giọng nói: "Hắn lại gây họa rồi sao?"
Cấm Chủ gật đầu: "Tình cảnh của hắn không được tốt cho lắm! Ngươi có thể lựa chọn đi, cũng có thể lựa chọn không đi, tùy vào ý của ngươi."
Giản Tự Tại nhìn Cấm Chủ: "Lúc trước ngươi để ta đến đây là vì hắn, đúng không?"
Cấm Chủ gật đầu: "Đúng!"
Giản Tự Tại nhíu mày: "Ngươi biết hắn?"
Cấm Chủ khẽ nói: "Ta không biết hắn, nhưng biết phụ thân hắn!"
Phụ thân của Diệp Huyền!
Giản Tự Tại trừng mắt: "Phụ thân hắn là ai?"
Cấm Chủ im lặng một lát rồi nói: "Một người rất mạnh."
Giản Tự Tại lại hỏi: "Các ngươi từng giao đấu?"
Cấm Chủ gật đầu.
Giản Tự Tại liếc nhìn Cấm Chủ, không cần nói cũng biết, người này chắc chắn đã thua. Bởi vì nàng đã cảm nhận được cảm xúc của đối phương có chút bất thường.
Cấm Chủ khẽ nói: "Trận chiến đó, là ta thua. Hắn không giết ta, không những không giết ta mà ngược lại còn giúp ta rất nhiều. Nếu không có hắn, năm đó ta không thể nào đột phá đến Độn Nhất."
Nói xong, hắn dừng lại một chút, rồi nói tiếp: "Độn Nhất chân chính!"
Độn Nhất chân chính!
Không siêu thoát khỏi Đại Đạo, sao có thể xưng là Độn Nhất?
Giản Tự Tại đột nhiên hỏi: "Vì sao ngươi không rời đi? Với thực lực của ngươi, đáng lẽ đã sớm có thể rời khỏi nơi này, đúng không?"
Cấm Chủ lắc đầu: "Hắn bảo ta ở lại đây để bảo vệ một người!"
Giản Tự Tại có chút tò mò: "Bảo vệ một người?"
Cấm Chủ gật đầu: "Tính ra, thời gian cũng sắp đến rồi."
Giản Tự Tại im lặng một lát rồi hỏi: "Hắn bây giờ rất nguy hiểm sao?"
Cấm Chủ gật đầu: "Tình cảnh không được tốt cho lắm! Nhân quả trên người hắn quá nhiều, là một chuyện hết sức phiền phức! Ngươi nếu muốn tương trợ, sau khi đột phá có thể đến đó. Nếu không muốn, ta cũng không ép buộc. Đến lúc đó nếu kịp, ta sẽ đích thân đi một chuyến, dù sao cũng là con của cố nhân, vẫn nên chiếu cố một chút."
Giản Tự Tại nói: "Ta đi!"
Nói xong, khóe miệng nàng hơi nhếch lên: "Hắn là đệ đệ của ta mà!"
Cấm Chủ gật đầu, sau đó quay người rời đi.
Giản Tự Tại hai mắt chậm rãi nhắm lại, an tâm đột phá.
...
Cổ Tự.
Khi Tri sự trưởng lão trở lại Cổ Tự, vị Giáo Tông kia đang cùng trụ trì Cổ Tự dạo bước trên một con đường nhỏ dưới chân Thần sơn.
Giáo Tông vẫn không thể tiến vào Cổ Tự!
Trên con đường nhỏ, hai người chậm rãi bước đi.
Khi nhìn thấy Tri sự trưởng lão, Giáo Tông chắp tay trước ngực, sau đó nói: "Trụ trì, ta xin cáo lui trước."
Trụ trì Cổ Tự hơi thi lễ: "Giáo Tông đi thong thả!"
Giáo Tông gật đầu, sau đó quay người biến mất nơi cuối chân trời.
Trụ trì niệm một tiếng phật hiệu, rồi nhìn về phía Tri sự trưởng lão. Tri sự trưởng lão bèn đem chuyện đã nói với Diệp Huyền kể lại.
Một lát sau, Tri sự trưởng lão hỏi: "Trụ trì thấy thế nào?"
Trụ trì khẽ nói: "Mối uy hiếp từ Diệp công tử còn lớn hơn cả Đạo giới!"
Lớn hơn cả Đạo giới!
Nghe vậy, Tri sự trưởng lão im lặng.
Trụ trì Cổ Tự chậm rãi bước về phía xa: "Diệp công tử là kỳ tài ngút trời, chưa từng xem qua Đạo kinh mà đã đạt tới trình độ như vậy, thành tựu của hắn đã không thua kém Diệp Thanh Tri năm đó. Hơn nữa, hắn còn có một vị người hộ đạo, tuy đối phương đã rời đi nhưng vẫn không thể xem thường. Còn về việc hắn nói sẽ chia sẻ Đạo kinh, có lẽ hắn nói thật, nhưng chỉ cần hắn còn sống, đối với Cổ Tự chúng ta vẫn là một mối uy hiếp."
Tri sự trưởng lão hỏi: "Vì sao?"
Trụ trì Cổ Tự khẽ đáp: "Nếu hắn đạt tới Độn Nhất cảnh, ngươi nói xem sẽ thế nào?"
Tri sự trưởng lão im lặng.
Nếu Diệp Huyền đạt tới Độn Nhất cảnh, e rằng trong cảnh giới Độn Nhất, thật sự không có đối thủ!
Tri sự trưởng lão trầm giọng nói: "Vậy hợp tác với Đạo giới?"
Trụ trì Cổ Tự lắc đầu: "Hợp tác với Đạo giới, cuối cùng hai bên cũng sẽ có một trận đại chiến. Chúng ta có thể công khai hợp tác với Đạo giới, nhưng ngầm hợp tác với Diệp Huyền, để bọn họ tiêu hao lẫn nhau."
Tri sự trưởng lão lắc đầu: "Đạo giới và Diệp Huyền đều không ngốc!"
Trụ trì Cổ Tự mỉm cười, nụ cười vô cùng hiền từ: "Kẻ nào nóng vội, kẻ đó sẽ thua. Cổ Tự chúng ta không vội, Diệp công tử cũng không vội, nhưng Đạo giới lại rất vội, cho nên, ngươi hiểu chưa?"
Tri sự trưởng lão gật đầu: "Đã hiểu!"
Lúc này, một tăng nhân đột nhiên xuất hiện trước mặt trụ trì Cổ Tự, tăng nhân hơi thi lễ, sau đó nói: "Đã tra ra được lai lịch của nữ tử váy trắng kia!"
...
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh