Nhân nghĩa?
Nhân từ?
Theo Diệp Huyền, mặc kệ là nhân nghĩa hay nhân từ đều cần đúng người.
Hắn Diệp Huyền sẽ không làm kẻ ba phải.
Chuyện lấy ơn báo oán, hắn Diệp Huyền không làm được.
Sau khi tiêu diệt Di Tôn, Diệp Huyền trực tiếp dùng Trấn Hồn Kiếm hấp thu linh hồn của lão ta.
Trấn Hồn Kiếm gần đây đã hấp thu không ít linh hồn cường đại, lúc này nó mơ hồ có xu thế đột phá.
Đạo Tam Sinh đột nhiên nói: "Nếu thanh kiếm này của ngươi hấp thu linh hồn Âm phủ chi chủ, khẳng định sẽ trở thành đệ nhất kiếm của Âm phủ và Dương gian!"
Diệp Huyền nhìn về phía Đạo Tam Sinh, "Âm phủ chi chủ?"
Đạo Tam Sinh gật đầu, "Đúng vậy, linh hồn kia là một trong những linh hồn cường đại nhất của Âm phủ, đối với thanh kiếm này của ngươi mà nói, tuyệt đối là đại bổ."
Diệp Huyền mở to mắt nhìn, "Ta đánh thắng được Âm phủ chi chủ sao?"
Đạo Tam Sinh do dự một chút, sau đó chân thành đáp: "Ta cảm thấy, các ngươi hẳn là năm ăn năm thua!"
Năm ăn năm thua!
Diệp Huyền đi đến trước mặt Đạo Tam Sinh, hắn khẽ vỗ vai Đạo Tam Sinh, "Cám ơn ngươi đã coi trọng ta như vậy! Chẳng qua là... hãm hại đồng đạo như thế, thật sự ổn sao?"
Đạo Tam Sinh: "..."
Sau khi Trấn Hồn Kiếm hấp thu xong linh hồn Di Tôn, Diệp Huyền dẫn theo Đạo Tam Sinh tiến vào Cực Lạc Chi Giới.
Mà lúc này, Cực Lạc Chi Giới đã bày trận sẵn sàng đón địch.
Một lão tăng nhân xuất hiện trước mặt Diệp Huyền, tăng nhân khuôn mặt già nua, trên thân tản mát ra một luồng khí tức cường đại.
Chứng Đạo Cảnh!
Đương nhiên, Chứng Đạo Cảnh này cùng vị Chứng Đạo Cảnh của Âm phủ lúc trước là một trời một vực.
Mà phía sau lão tăng nhân này, còn có hơn mười vị cường giả đỉnh cao của Cực Lạc Chi Giới.
Tất cả đều là Độn Nhất Cảnh!
Có thể nói, tất cả cường giả Cực Lạc Chi Giới đều xuất động.
Lão tăng nhân nhìn Diệp Huyền, chắp tay, "Diệp công tử, ngươi đã thắng! Có thể nương tay với Cực Lạc Chi Giới ta?"
Diệp Huyền cười nói: "Đại sư, lúc trước các ngươi có từng nghĩ đến việc nương tay với ta?"
Lão tăng khẽ cúi đầu, "Diệp công tử, chúng ta cũng không làm gì Ngũ Duy Vũ Trụ."
Diệp Huyền cười lớn một tiếng, "Các ngươi Cực Lạc Chi Giới đi đến Âm phủ tìm người đến dương gian làm gì, trong lòng các ngươi chẳng lẽ không tự biết sao?"
Lão tăng nhân im lặng.
Diệp Huyền lắc đầu khẽ cười, một kiếm chém ra!
Lão tăng đột nhiên nói: "Giết!"
Lời vừa dứt, những tăng nhân bốn phía trực tiếp xông về phía Diệp Huyền và Đạo Tam Sinh.
Nhưng mà, những người này làm sao có thể là đối thủ của Diệp Huyền và Đạo Tam Sinh?
Rất nhanh, giữa sân vang lên từng tiếng kêu thảm thiết!
Cuộc thảm sát!
Chỉ trong chớp mắt, giữa sân đã có hơn mười vị cường giả Độn Nhất Cảnh ngã xuống!
Đúng lúc này, lão tăng kia đột nhiên xuất hiện trước mặt Diệp Huyền, lão ta chắp tay, sau đó một chưởng đẩy ra, trong chốc lát, phía sau lão ta, Phật thân vạn trượng ngưng hiện, cùng với sự xuất hiện của Kim Thân Phật tượng này, toàn bộ Cực Lạc Chi Giới trực tiếp rung chuyển.
Diệp Huyền nhìn lão tăng, vẻ mặt không chút biểu cảm, mà kiếm trong tay hắn đã sẵn sàng phát động.
Lão tăng cũng không nói nhảm, lão ta tung một chưởng, trong chốc lát, một Phật thủ ấn dài đến mấy trăm trượng trực tiếp nghiền ép tới Diệp Huyền.
Sau Phật thủ ấn này, lão tăng đột nhiên ngồi xếp bằng, chắp tay, niệm kinh văn, lực lượng ẩn chứa trong Phật thủ ấn kia đột nhiên tăng vọt, Phật thủ ấn lướt qua, không gian rung chuyển dữ dội, tựa hồ muốn nghiền nát cả thiên địa này.
Lúc này, Diệp Huyền đột nhiên vung kiếm đâm ra.
Một đạo kiếm quang xé gió mà đi!
Một kiếm hết sức bình thường!
Mà khi lão tăng kia nhìn thấy một kiếm này, thân thể lão ta lập tức cứng đờ.
Một kiếm này, người ngoài nhìn vào thì hết sức bình thường, nhưng trong mắt lão ta lại ẩn chứa vô cùng vô tận biến hóa.
Kiếm Biến! Oanh!
Phật thủ ấn kia trực tiếp bị một kiếm này chém nát, mà đạo kiếm khí này cũng không tan, tiến thẳng như chẻ tre, chém về phía lão tăng.
Lão tăng chắp tay, phía sau lão ta, Kim Thân Phật tượng khổng lồ kia cũng chắp tay, một luồng kim quang trực tiếp bao phủ lấy lão ta.
Kiếm đến.
Oanh!
Kim Thân Phật tượng vạn trượng kia trực tiếp vỡ nát, một đạo kiếm quang từ mi tâm lão tăng xuyên qua.
Nhìn thấy cảnh tượng này, những cường giả Phật gia giữa sân lập tức hoảng loạn.
Bị tiêu diệt trong chớp mắt!
Diệp Huyền đi đến trước mặt lão tăng kia, lão tăng hơi ngây người nhìn Diệp Huyền, "Diệp công tử đã đạt đến cảnh giới Độn Nhất chân chính!"
Vừa rồi một kiếm kia, thuần túy là cảnh giới áp chế!
Không chỉ là áp chế cảnh giới Kiếm đạo, còn có áp chế cảnh giới tự thân.
Diệp Huyền gật đầu, "Độn Nhất."
Nghe Diệp Huyền nói, lão tăng thở phào nhẹ nhõm, lão ta chắp tay, "Diệp công tử, nghe đồn chỉ cần là cường giả Độn Nhất Cảnh là có thể đi Ngũ Duy Vũ Trụ, mà Diệp công tử nguyện ý cùng hưởng Đạo Kinh... ."
Diệp Huyền nói: "Đó không phải là nghe đồn, hiện tại Ngũ Duy Vũ Trụ, cường giả Độn Nhất Cảnh chân chính đã có nhiều vị!"
Lão tăng ngẩn ngơ, sau đó cười khổ, "Thật đáng tiếc! Thật đáng tiếc!"
Giờ phút này, trong lòng lão ta vô cùng phức tạp.
Mục đích của Cực Lạc Chi Giới là gì?
Là quyển kinh thư kia!
Nhưng mà lão ta lại thật không ngờ, Diệp Huyền thật sự nguyện ý cùng người khác cùng hưởng Đạo Kinh.
Sớm biết như thế, Cực Lạc Chi Giới cần gì phải đối địch với Diệp Huyền?
Kết bạn với Diệp Huyền, vật kia chẳng phải dễ như trở bàn tay sao!
Nhưng mà, sự kiêu ngạo và tự đại của Cực Lạc Chi Giới đã hại chính mình. Bởi vì lúc ban đầu, Cực Lạc Chi Giới căn bản không nghĩ đến việc giảng đạo lý với Diệp Huyền, theo bọn họ nghĩ, Diệp Huyền nhất định phải giao ra Đạo Kinh.
Cường giả cần phải đi cùng kẻ yếu giảng đạo lý sao?
Cho dù là chính lão tăng cũng cho rằng trong lòng, Diệp Huyền nhất định phải giao ra Đạo Kinh, còn về lý lẽ? Diệp Huyền không có tư cách cùng Cực Lạc Chi Giới phân định phải trái.
Lão tăng khẽ thở dài, lão ta liếc nhìn bốn phía, sau đó nói: "Diệp công tử, có thể phát lòng từ bi, tha cho Cực Lạc Chi Giới ta một lần? Nếu Diệp công tử nguyện ý nương tay, tất cả tăng nhân Cực Lạc Chi Giới ta nguyện ý quy phục Diệp công tử!"
Diệp Huyền lắc đầu, "Không được!"
Lão tăng hơi không hiểu, "Diệp công tử, theo ta được biết, Đạo Giới kia đã gia nhập Ngũ Duy Vũ Trụ của ngươi, vì sao ngươi nguyện ý buông tha Đạo Giới lại không nguyện ý buông tha Cực Lạc Chi Giới?"
Diệp Huyền cười nói: "Bởi vì Đạo Giới đã quy phục ta trước khi Âm phủ đến! Mà các ngươi thì không, các ngươi đang đợi Âm phủ đến diệt ta, đó chính là sự khác biệt."
Nói xong, hắn lắc đầu, "Đại sư, ta chỉ hỏi một câu, nếu như các ngươi thắng, các ngươi sẽ đối với ta Diệp Huyền nhân từ sao?"
Lão tăng im lặng.
Diệp Huyền đột nhiên quay đầu nhìn về phía Đạo Tam Sinh cách đó không xa, "Tam Sinh, ngươi còn đứng đó làm gì?"
Đạo Tam Sinh nhún vai, "Các ngươi chẳng phải đang nói chuyện sao?"
Diệp Huyền cười nói: "Chúng ta cứ nói chuyện của chúng ta, ngươi cứ giết của ngươi, nhớ kỹ, tất cả cường giả Độn Nhất Cảnh ở đây, toàn bộ chém giết, không chừa một ai."
Đạo Tam Sinh khẽ gật đầu, sau đó lần nữa xông ra ngoài.
Trước mặt Diệp Huyền, thân thể lão tăng càng lúc càng hư ảo, một kiếm kia, trực tiếp làm cho lão ta thần hồn câu diệt.
Lão ta hiện tại, tương đương với hồi quang phản chiếu.
Lão tăng chắp tay, "Diệp công tử, có lẽ một việc thiện hôm nay của ngươi, ngày sau sẽ đổi lấy một thiện quả."
Diệp Huyền cười nói: "Ta biết, Phật gia các ngươi còn có siêu cấp cường giả, chưa kể, nghe nói Âm phủ liền có vị cao tăng Phật gia của các ngươi. Bất quá không quan hệ, ta Diệp Huyền nếu dám giết người, liền đã chuẩn bị tinh thần bị người khác giết."
Lão tăng nhìn Diệp Huyền, không nói gì.
Diệp Huyền đột nhiên cười nói: "Đại sư, ngươi biết ta vì sao muốn nói với ngươi nhiều như vậy không?"
Lão tăng lắc đầu, "Không biết!"
Diệp Huyền cười nói: "Ta vẫn nghĩ ngươi sẽ nhận lỗi, thế nhưng ngươi không có, không những không có, còn muốn dùng cao tăng Phật gia ở Âm phủ để uy hiếp ta."
Nói xong, hắn lắc đầu khẽ cười, "Dù cho đến chết, ngươi cũng không phủ nhận những hành vi sai trái của Phật gia các ngươi, ngược lại vẫn cảm thấy ta Diệp Huyền không đủ nhân từ, cảm thấy ta Diệp Huyền làm việc quá tuyệt tình!"
Nói đến đây, hắn chắp tay, "Đại sư, trên kinh Phật nói: Lấy bụng ta suy bụng người chính là Phật tâm, có thể là trong mắt ta, đại sư lại không có một tấm Phật tâm."
Lão tăng nhìn Diệp Huyền, không nói gì.
Diệp Huyền liếc nhìn bốn phía, cười nói: "Nếu là lúc trước, có người đứng ra nói một câu Phật gia sai! Ta Diệp Huyền không ngại tha cho Phật gia một con đường, dù sao, ta nợ một vị cao tăng ân tình, ta muốn trả ân tình này, đáng tiếc là, cũng không có. Mà các ngươi từ đầu đến cuối đều cảm thấy là ta Diệp Huyền tàn nhẫn, cảm thấy là ta Diệp Huyền làm quá tuyệt... Thật vô cùng hài hước! Các ngươi như vậy, còn tu Phật pháp cái gì chứ!"
Ở thế giới này, cường giả không cần đi cùng kẻ yếu giảng đạo lý, mà kẻ yếu không có tư cách đi cùng cường giả giảng đạo lý. Bởi vì ngươi yếu, cho nên người khác sẽ không để ý ngươi có lý hay không có lý.
Lão tăng nhìn Diệp Huyền, chắp tay, "Diệp công tử, hiện tại còn kịp nữa sao?"
Diệp Huyền đột nhiên một kiếm chém ra.
Xùy!
Linh hồn lão tăng trực tiếp tan biến vô tung vô ảnh.
Diệp Huyền cười giận, "Hỏi ta hiện tại còn kịp nữa sao? Ngươi thật là một trò cười!"
Nói xong, hắn vung kiếm xông ra ngoài.
Rất nhanh, Cực Lạc Chi Giới vang lên từng tiếng kêu thảm thiết.
Diệp Huyền cũng không nương tay, phàm là siêu cấp cường giả của Cực Lạc Chi Giới toàn bộ bị chém giết, bất quá, hắn cũng không đồ sát toàn bộ Cực Lạc Chi Giới.
Ước chừng một khắc sau, tất cả siêu cấp cường giả của Cực Lạc Chi Giới toàn bộ bị chém giết.
Diệp Huyền dẫn theo kiếm, phía sau hắn là mười mấy bộ thi thể cường giả Cực Lạc Chi Giới.
Mà ở một bên khác, là vô số tăng nhân Cực Lạc Chi Giới, những tăng nhân này đều là dưới cảnh giới Độn Nhất.
Bọn họ không ra tay, cũng không trốn, bởi vì bọn họ biết, tất cả đều vô ích.
Tất cả tăng nhân ngồi xếp bằng dưới đất, niệm kinh văn.
Bên cạnh Diệp Huyền, Đạo Tam Sinh liếc nhìn những tăng nhân kia, "Giết sao?"
Diệp Huyền không trả lời, hắn quay người đi đến trước một gian Phật điện, ở nơi này, hắn đạt được quyển Đạo Kinh thứ tư và Vạn Phật Bất Diệt Thể.
Diệp Huyền im lặng một lát sau, nói: "Truyền lệnh xuống, bảo Trụ trì Cổ Tự lập tức dẫn theo tăng nhân Cổ Tự đến Cực Lạc Chi Giới."
Sau lưng hắn, không gian hơi rung động, một bóng đen lặng yên thối lui.
Không đến một khắc, Trụ trì Cổ Tự dẫn theo một số tăng nhân đi tới Cực Lạc Chi Giới.
Khi thấy cảnh tượng thê thảm của Cực Lạc Chi Giới, sắc mặt Trụ trì cùng mọi người đều trở nên khó coi.
Giờ khắc này, bọn họ vừa vui mừng, vui mừng vì lúc trước đã từ bỏ Đạo Kinh, lựa chọn kết bạn với Diệp Huyền, bằng không thì, kết cục của Cổ Tự khẳng định cũng sẽ cực thảm!
Vị Diệp công tử trước mắt này, có lòng nhân từ, nhưng cũng có thủ đoạn Tu La!
Diệp Huyền nhìn về phía Trụ trì Cổ Tự, "Trụ trì, ta muốn ngươi tiếp quản Cực Lạc Chi Giới, ngươi tiếp quản về sau, Phật gia sẽ chia làm hai lưu phái, một là Thiền Tông, lấy tu Phật làm chủ; hai là Võ Tông, lấy tu trường sinh, tu Đại Đạo làm chủ."
Trụ trì chắp tay, "Diệp công tử cứ yên tâm, ta sẽ an bài ổn thỏa!"
Diệp Huyền khẽ gật đầu, hắn nhìn về phía cung điện kia, "Đại sư, ta Diệp Huyền nợ ngươi một ân tình, nay ta xin trả."
Nói xong, hắn quay người rời đi.
Giết tất cả cường giả Độn Nhất Cảnh của Cực Lạc Chi Giới, là để báo thù; giữ lại truyền thừa Phật giới, tái lập trật tự Phật gia, là để trả ân tình.
Ân là ân, thù là thù!
Nhưng mà đúng lúc này, cung điện kia đột nhiên rung động, rất nhanh, vô số kinh văn màu vàng óng đột nhiên từ trong đại điện bay ra, sau đó như dòng sông cuồn cuộn đổ về phía Diệp Huyền...