Bên trong lầu chín, Ách Nạn Chi Môn tức đến sắp phát điên!
Nàng thật muốn lao ra ngoài đánh cho gã thích ra vẻ này một trận!
Nhưng không còn cách nào khác!
Bởi vì tên kiếm tu kia vẫn luôn ở đó!
Nếu nàng ra tay, tên kiếm tu kia nói không chừng sẽ chém nàng một kiếm!
Đánh thì không đánh được, chẳng lẽ chỉ có thể trơ mắt nhìn gã này khoe mẽ hay sao?
Giờ phút này, nàng chỉ muốn xông ra đồng quy vu tận với Diệp Huyền!
Nàng thực sự không thể chịu đựng nổi nữa!
Trong Kiếm Uyên, Diệp Huyền lại nói: "Tiểu Ách... Ngươi đừng kích động như vậy... Ta chỉ là hơi xúc động thôi! Nhưng nói thật, từ sau khi không có các ngươi tham dự, ta cảm thấy cuộc đời mình cũng không tệ đến thế!"
Trong tháp Giới Ngục, Ách Nạn Chi Môn hít sâu một hơi.
Nàng cố gắng để bản thân bình tĩnh lại!
Không thể tức giận!
Không thể để tên này chọc cho tức chết!
Bằng không thì lỗ to!
Thấy Ách Nạn Chi Môn im lặng, Diệp Huyền đang định hỏi lại thì Ách Nạn Chi Môn đột nhiên lên tiếng: "Ngươi thật sự cho rằng chúng ta vô duyên vô cớ can thiệp vào chuyện của ngươi sao? Ngươi có biết nhân quả là gì không? Không có nhân thì làm sao có quả? Ngươi sở dĩ ách nạn quấn thân là do chính ngươi tạo nghiệt, còn có phụ thân ngươi và cả cô muội muội kia của ngươi nữa! Đặc biệt là muội muội ngươi, nàng cưỡng ép nghịch thiên cứu ngươi, đó chính là một trong những cái 'nhân'!"
Diệp Huyền cười: "Theo lời ngươi nói, lẽ ra ta nên chết à?"
Ách Nạn Chi Môn lạnh lùng đáp: "Ngươi dựa vào đâu mà không thể chết?"
Diệp Huyền hỏi ngược lại: "Dựa vào đâu mà vận mệnh của chúng ta lại do các ngươi quyết định?"
Ách Nạn Chi Môn nói: "Nếu vũ trụ này không có trật tự, ngươi có biết nó sẽ biến thành bộ dạng gì không?"
Diệp Huyền cười: "Trật tự của các ngươi có coi trọng sự công bằng không?"
Ách Nạn Chi Môn hỏi ngược lại: "Ngươi dựa vào đâu mà cho rằng chúng ta không công bằng với ngươi?"
Diệp Huyền cười cười, nói: "Trước đây ngươi từng nói với ta, có kẻ đã phá vỡ pháp tắc luân hồi, chuyển thế vào kiếp trước của ta, cũng chính là kiếp làm ca ca của Thanh Nhi. Vậy ta hỏi ngươi, kiếp đó của ta, ta là ca ca của Thanh Nhi hay là kẻ thần bí kia?"
Ách Nạn Chi Môn im lặng.
Diệp Huyền lại nói: "Nếu ta đoán không lầm, trước khi kẻ đó thức tỉnh, kiếp đó của ta vẫn là ca ca của Thanh Nhi, đúng chứ? Nếu ta không phải kẻ thần bí kia, vậy dựa vào đâu mà ta đáng chết? Điều này đối với ta có công bằng không?"
Ách Nạn Chi Môn trầm giọng: "Nếu kiếp đó ngươi chết đi, sẽ kéo theo cả kẻ thần bí kia cùng chết! Kẻ đó vừa chết, thế gian sẽ khôi phục lại trật tự!"
Diệp Huyền cười: "Theo lời ngươi, kẻ thật sự phá vỡ trật tự chính là người thần bí kia, đúng không?"
Ách Nạn Chi Môn lại không nói gì.
Bởi vì đúng như lời Diệp Huyền, kẻ đầu tiên trên thế gian đi ngược lại pháp tắc vũ trụ chính là người thần bí kia!
Cô gái váy trắng đến tận bây giờ vẫn không dám cưỡng ép chém đứt nhân quả, cũng chính vì kẻ thần bí kia, bởi nàng sợ sẽ gây ra hậu quả không tốt cho Diệp Huyền!
Diệp Huyền tiếp tục: "Nói đơn giản, kẻ thật sự phá vỡ trật tự là người thần bí kia, nhưng các ngươi vì muốn diệt trừ hậu họa vĩnh viễn nên đã quyết định giết chết ta, đúng không?"
Ách Nạn Chi Môn nói: "Ngươi đừng lôi ta vào! Ta đã nói rồi! Ngươi sở dĩ ách nạn quấn thân, ngoài nguyên nhân từ kẻ thần bí kia, còn có một lý do khác, đó chính là phụ thân và muội muội ngươi, đặc biệt là muội muội ngươi. Nàng vì cứu ngươi mà cưỡng ép nghịch thiên, đi ngược lại vô số pháp tắc vũ trụ, xem thường trật tự của vũ trụ, đây cũng là một trong những nguyên nhân chủ yếu khiến ngươi gặp ách nạn."
Diệp Huyền có chút không hiểu: "Thanh Nhi đi ngược pháp tắc vũ trụ, sao các ngươi không đi tìm nàng?"
Ách Nạn Chi Môn tức giận nói: "Nàng đã không còn vướng bận vạn loại nhân quả, chúng ta làm sao tìm được nàng?"
Diệp Huyền á khẩu: "Cho nên các ngươi tìm đến ta?"
Ách Nạn Chi Môn hỏi ngược lại: "Có vấn đề gì sao?"
Diệp Huyền im lặng một lúc rồi cười nói: "Không vấn đề! Chuyện Thanh Nhi làm cũng chính là chuyện ta làm, các ngươi tìm đến ta là phải rồi! Không sai chút nào!"
Ách Nạn Chi Môn lạnh lùng nói: "Quen biết ngươi lâu như vậy, đây là lần đầu tiên ngươi nói được một câu tiếng người!"
Diệp Huyền: "..."
Lúc này, Vãn Quân ở bên cạnh đột nhiên nói: "Chúng ta đi thôi?"
Diệp Huyền thu hồi suy nghĩ, gật đầu: "Đi thôi!"
Nói rồi, hắn nhìn về phía Lý Tri Thanh: "Lý đại ca, còn huynh thì sao?"
Lý Tri Thanh cười nói: "Tất nhiên là cũng rời đi rồi!"
Diệp Huyền cười: "Vậy chúng ta đi thôi!"
Ba người rời khỏi Kiếm Uyên. Diệp Huyền quay đầu lại liếc nhìn Kiếm Uyên, trong lòng vẫn có chút tò mò, vì sao nam tử áo xanh lúc trước lại xuất ra một kiếm kia?
Nhưng chuyện đó đã không còn quan trọng nữa.
Bởi vì đó đã là quá khứ.
Vãn Quân đột nhiên nói: "Ta phải về Thiên gia."
Nói rồi, nàng nhìn về phía Diệp Huyền: "Còn ngươi?"
Diệp Huyền suy nghĩ một lát rồi nói: "Ta muốn về lại Đại Hoang sơn mạch. Ta đã hứa với kiếm tu là sẽ tự mình đi ra khỏi nơi đó, đây là ước định giữa ta và huynh ấy!"
Vãn Quân do dự một chút rồi nói: "Sau đó... là trở về vũ trụ Ngũ Duy sao?"
Diệp Huyền gật đầu: "Tạm thời là dự định như vậy!"
Vãn Quân im lặng một lát rồi nói: "Có những người, đi rồi sẽ biến mất mãi mãi! Trong cuộc đời ngươi, ta có phải là loại người đó không?"
Diệp Huyền ngỡ ngàng nhìn Vãn Quân: "Vãn Quân..."
Vãn Quân cười: "Ta có hơi đa cảm rồi! Nhưng bất kể thế nào, được quen biết ngươi là chuyện ý nghĩa nhất trong cuộc đời ta. Nếu ngươi không đến tìm ta, ta cũng sẽ đi tìm ngươi! Hẹn gặp lại sau!"
Nói xong, nàng quay người biến mất ở cuối chân trời.
Diệp Huyền nhìn về phía chân trời, lặng im không nói.
Giọng nói của tiểu tháp đột nhiên vang lên: "Tiểu chủ, Vãn Quân tỷ tỷ hình như thích người đó!"
Diệp Huyền khẽ cười: "Nàng ấy phần nhiều là cảm kích ta thôi!"
Tiểu tháp nói: "Không không! Dựa vào kinh nghiệm nhiều năm của ta, Vãn Quân tỷ tỷ chính là thích người!"
Diệp Huyền trợn mắt: "Kinh nghiệm nhiều năm của ngươi? Ngươi có kinh nghiệm lắm sao?"
Tiệp tháp nói: "Đương nhiên, chủ nhân năm đó đa tình lắm! So với chủ nhân, tiểu chủ người còn quá ngây thơ! Chủ nhân mới là ngựa giống chính hiệu!"
Diệp Huyền: "..."
Tiểu tháp lại nói: "Tiểu chủ, chủ nhân thường nói, đa tình thì được nhưng không thể lạm tình. Cho nên, nếu người thật sự thích thì cứ theo đuổi đi! Sợ cái gì chứ! Nam tử hán đại trượng phu, không có mười mấy nữ nhân thì còn ra thể thống gì? Nếu ta là người, ta phải tìm mấy trăm người!"
Diệp Huyền nghe mà trợn mắt há mồm.
Tiểu tháp còn định nói gì đó thì Ách Nạn Chi Môn đột nhiên xông ra khỏi lầu chín, ngay sau đó, khắp tháp Giới Ngục vang lên từng tiếng nổ vang.
Lại đánh nhau rồi!
Chính xác mà nói, là tiểu tháp đang bị ăn đòn!
Trước khi dung hợp với người khác, năng lực của tiểu tháp rất có hạn!
Lúc này, Lý Tri Thanh ở bên cạnh đột nhiên nói: "Tiểu hữu, sau này nếu có thời gian, mời cậu đến Thánh Tông của ta làm khách!"
Diệp Huyền nhìn Lý Tri Thanh, cười nói: "Lý lão ca, đến lúc đó nhất định sẽ đến làm phiền!"
Lý Tri Thanh cười: "Hôm nay gặp được tiểu hữu, đã khiến lão phu hiểu ra một điều, đó chính là nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên! Con đường võ đạo quả là vô tận! Tiểu hữu, đợi sau khi cậu đạt tới Phàm Kiếm, mời hãy đến Thánh Tông, chúng ta cùng luận bàn một phen!"
Diệp Huyền chớp mắt: "Bây giờ được không?"
Lý Tri Thanh cười ha hả: "Thực lực bây giờ của tiểu hữu vẫn còn kém xa lắm! Tiểu hữu, ta ở Thánh Tông chờ cậu!"
Nói xong, hắn liền biến mất nơi chân trời.
Diệp Huyền nhìn theo bóng Lý Tri Thanh nơi chân trời, mỉm cười. Hắn biết, Lý Tri Thanh không hề nói khoác.
Thực lực của đối phương mạnh hơn Vãn Quân rất nhiều!
Phải biết, lúc ở Kiếm Uyên, nếu không có hắn, Vãn Quân căn bản không thể tiến vào sâu bên trong. Mà vị Lý lão ca này đã vào được nơi sâu nhất của Kiếm Uyên.
Diệp Huyền im lặng một lát rồi quay người rời đi.
Hướng đến Đại Hoang sơn mạch!
Lại xông pha Đại Hoang sơn mạch một lần nữa!
Diệp Huyền vừa rời đi không lâu, nữ tử mặc giáp trắng đã xuất hiện tại đó.
Nữ tử giáp trắng nhìn theo bóng Diệp Huyền xa dần, không biết đang suy nghĩ điều gì.
...
Không lâu sau, Diệp Huyền đã đến Táng Sơn trong Đại Hoang sơn mạch. Hắn liếc nhìn mảnh đất trống trước mặt, đó chính là nơi Vãn Quân từng bị giam cầm!
Một lát sau, Diệp Huyền mỉm cười, tiếp tục tiến về phía trước.
Sau khi vượt qua Táng Sơn, Diệp Huyền tiến vào một dãy núi. Vừa vào đến nơi, hai người đàn ông trung niên đã xuất hiện trước mặt hắn.
Chính là Cổ Nguyệt Yêu Vương và Mang Sơn Yêu Vương!
Cổ Nguyệt Yêu Vương nhìn Diệp Huyền: "Ngươi không phải đã đi cùng nữ nhân kia rồi sao?"
Chuyện xảy ra ở Táng Sơn trước đó, bọn chúng đều biết, nhưng vì là chuyện của Thiên gia nên không dám dính vào!
Bọn chúng không dám bị cuốn vào vòng xoáy của Thiên gia.
Diệp Huyền cười: "Ta lại quay về rồi đây!"
Cổ Nguyệt Yêu Vương nhíu mày: "Quay lại làm gì?"
Diệp Huyền chớp mắt: "Ta và đại ca có ước định, ta phải dựa vào thực lực của chính mình để đi ra khỏi dãy núi này!"
Cổ Nguyệt Yêu Vương nhìn chằm chằm Diệp Huyền: "Ngươi chắc chứ?"
Diệp Huyền gật đầu.
Cổ Nguyệt Yêu Vương trầm giọng nói: "Nhân loại, chúng ta biết sau lưng ngươi có thế lực hùng mạnh, chúng ta không muốn gây sự với ngươi. Ngươi muốn ra khỏi dãy núi này thì cứ bay thẳng qua đi! Nếu ngươi bay qua, chúng ta có thể giả vờ như không nhìn thấy!"
Diệp Huyền lắc đầu: "Ta muốn đi bộ qua!"
Vẻ mặt Cổ Nguyệt Yêu Vương có chút âm trầm: "Nếu để người ngoài biết một nhân loại cứ thế đi ra từ địa bàn của chúng ta, chúng ta sẽ mất hết mặt mũi!"
Diệp Huyền đang định nói thì Mang Sơn Yêu Vương ở cách đó không xa đột nhiên lên tiếng: "Nhân loại, muốn đi ra khỏi đây cũng được, trước hết hãy đánh thắng ta đã!"
Diệp Huyền nhìn Mang Sơn Yêu Vương: "Đánh một trận?"
Mang Sơn Yêu Vương nhìn Diệp Huyền, lạnh lùng nói: "Đánh thì được, nhưng phải nói trước, không được gọi người giúp, chỉ hai chúng ta đơn đấu, ai gọi người thì kẻ đó là chó!"
Diệp Huyền gật đầu: "Được thôi!"
Mang Sơn Yêu Vương hừ lạnh một tiếng: "Vậy thì tới đi!"
Dứt lời, hắn đột nhiên lao lên, tung một quyền về phía Diệp Huyền. Dưới cú đấm này, không gian trước mặt Diệp Huyền lập tức vặn vẹo thành một vòng xoáy kỳ dị!
Bên dưới, Diệp Huyền đột nhiên đâm ra một kiếm!
Nhất Kiếm Sinh Tử!
Một kiếm này vô cùng đơn giản.
Vậy mà chỉ một kiếm đơn giản như thế, sức mạnh của Mang Sơn Yêu Vương đã vỡ tan trong nháy mắt. Cùng lúc đó, cả người nó bay ngược ra sau, văng xa mấy nghìn trượng. Vừa dừng lại, toàn thân nó đã nứt toác, máu tươi bắn tung tóe!
Một kiếm trọng thương!
Tại trận, cả Mang Sơn Yêu Vương và Cổ Nguyệt Yêu Vương đều ngây người.
Mang Sơn Yêu Vương ngẩng đầu nhìn Diệp Huyền, yết hầu chuyển động: "Cái này... sao có thể... Ngươi dùng thần dược gì sao?"
Diệp Huyền khẽ thở dài: "Còn không hiểu sao? Các ngươi vẫn còn ở trong quy tắc, còn ta đã nhảy ra ngoài quy tắc rồi!"
Nói rồi, hắn ngẩng đầu nhìn lên trời, trong mắt ánh lên vẻ bất đắc dĩ sâu sắc: "Vô địch, thật tịch mịch!"
Mang Sơn Yêu Vương: "..."
Cổ Nguyệt Yêu Vương: "..."
Trong tháp Giới Ngục, Ách Nạn Chi Môn ngồi co ro trong góc, hai tay bịt chặt tai: "Tiên sư nó, gã này lại bắt đầu rồi! Lại nữa rồi! A a a a! Ta chịu hết nổi rồi a a a a!"
...