Tham sống sợ chết?
Người nào lại không sợ chết đâu?
Đừng nói Mặc Vân Khởi, ngay cả Diệp Huyền cũng sợ chết, hay nói đúng hơn, không muốn chết!
Trong nhân thế, có rất nhiều lo lắng, rất nhiều chuyện tốt đẹp, nếu như có thể sống sót, người nào lại muốn chết đâu?
Nhưng nếu không chết không được, vậy cũng không còn cách nào!
Cũng như lúc này!
Mặc Vân Khởi vốn có thể trốn, thế nhưng hắn không lựa chọn trốn. Ý nghĩ của hắn là, có thể cản được một lúc là một lúc, tận khả năng tranh thủ thời gian cho Diệp Huyền!
Bởi vì một khi thành bị phá, kỵ binh công kích ồ ạt, khi đó đối với Khai Dương thành mà nói chính là một sự kiện mang tính hủy di diệt!
Mặc Vân Khởi lau vết máu nơi khóe miệng, thần sắc hắn dữ tợn, cứ như vậy hướng về phía đại đao nam tử đi đến.
Đại đao nam tử đột nhiên thân hình khẽ động, sau một khắc, cả người hắn trực tiếp xuất hiện trên đỉnh đầu Mặc Vân Khởi, thoáng qua, một thanh đại đao thẳng tắp chém xuống về phía Mặc Vân Khởi!
Đao hạ xuống, tiếng xé gió chói tai vang vọng!
Trong mắt Mặc Vân Khởi băng lãnh một mảnh, hắn cũng không đi cản nhát đao này, mà là tay phải mở ra, một ngọn phi đao từ trong lòng bàn tay hắn bay ra.
Cản đao?
Hắn biết rõ, hắn không ngăn được!
Bởi vậy, hắn lựa chọn lấy mạng đổi mạng, thực sự không được, lùi lại một bước, lấy mạng đổi thương cũng có thể, hắn có thể làm chỉ nhiều như vậy!
Khi đại đao cách đỉnh đầu Mặc Vân Khởi còn mười mấy centimet, nó đột nhiên ngừng lại!
Bởi vì một thanh kiếm gắt gao đè vào lưỡi đại đao, chuôi kiếm này đã chặn đứng tất cả lực lượng của đại đao!
Mà phi đao của Mặc Vân Khởi cũng không thể chém vào phần bụng nam tử. Dưới lớp quần áo của nam tử, là một kiện giáp đen nhánh, chiếc giáp này đã chặn đứng phi đao!
Đại đao nam tử tay phải cầm đao đè mạnh về phía trước.
Ầm!
Kiếm bị đánh bay, thế nhưng sau một khắc, kiếm lại bay tới!
Đại đao nam tử nhíu mày, cầm đao chém thẳng về phía trước!
Ầm!
Kiếm lần nữa bị đánh bay, bất quá, đại đao nam tử cũng lùi về sau trọn vẹn mười trượng!
Đại đao nam tử ngẩng đầu nhìn về phía cách đó không xa, nơi đó, một tên nam tử chậm rãi đi tới.
Diệp Huyền!
Khi thấy Diệp Huyền vào khoảnh khắc này!
Toàn bộ binh sĩ trên tường thành liền sục sôi, vô số tiếng gầm thét giận dữ không ngừng vang vọng từ trên tường thành!
Sĩ khí đại chấn!
Mà Khương Cửu đang chém giết cùng người, khi nhìn thấy Diệp Huyền, gương mặt vấy máu của hắn cũng nở một nụ cười!
Đến rồi!
Hắn đến rồi!
Cùng Diệp Huyền đi tới, còn có Kỷ An Chi và Bạch Trạch cùng với tất cả học viên Thương Lan học viện!
Những học viên này đã xông lên tường thành, cùng những cường giả Lăng Không cảnh của Sở quốc chém giết!
Binh lính bình thường không thể đánh lại những Lăng Không cảnh này, thế nhưng học viên Thương Lan học viện cũng không sợ, trong số bọn họ, thấp nhất cũng là Lăng Không cảnh!
Một bên khác, khi Lý Mục cùng hai người thấy Diệp Huyền, khóe miệng Lý Mục liền nở một nụ cười âm trầm, "Cuối cùng cũng xuất hiện sao?"
Trước đó Diệp Huyền vẫn chưa từng xuất hiện, hắn vẫn còn có chút lo lắng, không phải lo lắng Diệp Huyền chạy trốn, mà lo lắng Diệp Huyền có động thái khác!
Bên cạnh, Ám Chủ hỏi, "Ra tay?"
Lý Mục lắc đầu, "Để người của ngươi điều tra xung quanh trước, người này cũng không ngu ngốc, có khả năng đã có chuẩn bị từ trước. Bất kể thế nào, chúng ta cẩn thận một chút là tốt nhất!"
Ám Chủ khẽ gật đầu, quay người rời đi.
Lý Mục nhìn về phía Diệp Huyền cách đó không xa, trong mắt không che giấu chút nào sự băng lãnh cùng sát ý!
Để đối phó Diệp Huyền, Thương Mộc học viện đã phải trả rất nhiều cái giá, lần này, không thành công thì thành nhân!
Diệp Huyền đi đến bên cạnh Mặc Vân Khởi, Mặc Vân Khởi thoáng chốc ngã xuống, Diệp Huyền đỡ lấy Mặc Vân Khởi, sau đó lấy ra một viên Kim Sang đan đặt vào vết thương của Mặc Vân Khởi.
Mặc Vân Khởi nhìn thoáng qua Diệp Huyền, "Ngươi đến muộn một chút, chúng ta cũng chỉ có thể kiếp sau lại làm huynh đệ."
Diệp Huyền vỗ vỗ bả vai Mặc Vân Khởi, nói khẽ: "Tiếp đó, giao cho ta!"
Nói xong, hắn đem Mặc Vân Khởi đưa đến trước mặt Bạch Trạch trên tường thành, sau đó hắn quay người liền là một chỉ.
Xùy!
Bên ngoài hơn mười trượng, đầu của một tên Ám giới đạo binh trong nháy tức bị luồng kiếm quang này xuyên thủng!
Sau một khắc, kiếm quang tựa như một tia chớp nhanh chóng lướt qua, vài chục trượng bên ngoài, năm sáu tên binh sĩ Sở quốc đầu lập tức bay ra ngoài, máu tươi phun trào như suối...
Miểu sát!
Phi kiếm của Diệp Huyền quá nhanh, quá nhanh, những Ám giới đạo binh và binh sĩ Lăng Không cảnh của Sở quốc giữa sân căn bản không thể ngăn cản phi kiếm của hắn!
Rất nhanh, những binh lính kia ồ ạt rút khỏi thành, chỉ chốc lát, trên tường thành chỉ còn binh sĩ Khương quốc.
Mà phía dưới, những binh sĩ Sở quốc nguyên bản đang công thành cũng không biết vì nguyên nhân gì mà ồ ạt rút lui, rút rất nhanh, không đến nửa khắc đồng hồ đã rút sạch, để lại vô số thi thể trên mặt đất. Trên tường thành cũng là một đống thi thể, khắp nơi tràn ngập mùi máu tanh nồng nặc.
Nơi xa, Lý Mục đột nhiên đi đến dưới thành, bên trái hắn là tên đại đao nam tử kia, nam tử mặt không cảm xúc, đại đao trong tay không ngừng xoay tròn, mỗi một lần cuộn, đều sẽ mang theo từng trận đao mang.
Bên phải Lý Mục, là Lý Mộc Lâm!
Trừ cái đó ra, phía sau hắn cách đó không xa, còn có một tên nam tử đeo trường cung, đồng dạng là yêu nghiệt đến từ Thanh Châu!
Lý Mục đi đến dưới tường thành, hắn ngẩng đầu nhìn thẳng Diệp Huyền trên tường thành, cười lạnh, "Diệp Huyền, ngươi..."
Trên tường thành, Diệp Huyền đột nhiên nhảy xuống, đi đến mặt đất sau đó, hắn đi đến trước mặt Lý Mục, nhìn thẳng Lý Mục, "Chớ nói lời vô nghĩa, ta không muốn nghe!"
Nói xong, hắn trực tiếp nhìn về phía đại đao nam tử bên cạnh Lý Mục, "Đánh huynh đệ của ta? Ai cho ngươi gan chó?"
Thanh âm hạ xuống, hắn đối với đại đao nam tử bấm tay một chỉ, một thanh kiếm từ trong cơ thể hắn bay ra!
Nơi xa, đại đao nam tử hai mắt híp lại, tay hắn cầm đại đao bước về phía trước một bước, rồi đột nhiên chém xuống.
Ầm!
Một đao đánh xuống, đại đao kịch liệt rung lên, cả người hắn liên tục lùi về sau, mà lúc này, một bóng người đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn, đồng tử đại đao nam tử co rút lại, lần nữa cầm đao chém mạnh về phía trước.
Đao thế bá đạo vô cùng!
Mà lúc này, Diệp Huyền một kiếm đâm thẳng vào đại đao, chỉ là một cú đâm bình thường, thế nhưng trong kiếm lại ẩn chứa một luồng lực lượng cực kỳ cường đại!
Ầm!
Theo một đạo tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên, đại đao nam tử trong nháy mắt thối lui ra xa vài chục trượng, hắn vừa dừng lại, một thanh phi kiếm đã chém bay tới, đại đao nam tử nâng đao lên liền chặn lại.
Ầm!
Đại đao kịch liệt rung lên, nam tử cả người lẫn đao lần nữa lùi về sau vài chục trượng!
Mà giờ khắc này, lòng bàn tay đại đao nam tử đã nứt ra hai vết rách sâu hoắm, máu tươi không ngừng trào ra!
Đại đao nam tử ngẩng đầu nhìn về phía Diệp Huyền cách đó không xa, sau một khắc, Diệp Huyền đột nhiên biến mất.
Nhất Kiếm Định Sinh Tử!
Khi cảm nhận được sự khủng bố của một kiếm này, sắc mặt đại đao nam tử đại biến, giờ khắc này, hắn không còn dám nương tay chút nào, hai tay cầm đao xoay tròn tại chỗ, trong chốc lát, vô số đao mang chấn động bay ra, trong nháy mắt liền bao phủ Diệp Huyền cùng một kiếm của hắn.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng, mảnh đao mang kia đột nhiên bùng nổ một đạo kiếm quang...
Oanh!
Mảnh đao mang kia trong nháy mắt bị chấn nát, lực lượng cường đại lập tức chấn động khiến đại đao nam tử liên tục lùi về sau, mà hắn còn chưa lùi mấy bước, một thanh kiếm đã chống ngay giữa hai hàng lông mày của hắn.
Phi kiếm!
Diệp Huyền vẫn còn cách đại đao nam tử mấy trượng, nhưng kiếm đã chống ngay giữa hai hàng lông mày của đại đao nam tử.
Ngự Kiếm thuật của hắn giờ khắc này, đã đạt đến một cảnh giới vô cùng khủng bố.
Diệp Huyền chậm rãi hướng về phía đại đao nam tử đi đến, "Huynh đệ của ta, cũng là ngươi có thể ức hiếp?"
Thanh âm hạ xuống, hắn tay phải vung lên.
Linh Tú kiếm từ giữa hai hàng lông mày đại đao nam tử xuyên qua.
Xùy!
Một cỗ máu tươi từ gáy đại đao nam tử bắn tung tóe ra!
Nhìn thấy một màn này, sắc mặt tất cả mọi người giữa sân đại biến, đặc biệt là Lý Mục cách đó không xa, giờ phút này trong mắt hắn, tràn ngập sợ hãi!
Bởi vì hắn phát hiện, thực lực Diệp Huyền so với trước mạnh hơn rất nhiều!
Mới có bao lâu thời gian?
Hắn là quỷ quái sao?
Lý Mục nhìn xem Diệp Huyền, giờ khắc này, trong lòng hắn cuối cùng cũng có chút hoảng loạn.
Tốc độ tăng trưởng thực lực của Diệp Huyền quá nhanh, quá nhanh! Hắn không thể không thừa nhận, nếu cứ tiếp tục như thế, trong ba năm Diệp Huyền có khả năng sẽ đạt đến Kiếm Chủ, thậm chí không cần đến ba năm!
Điều này quá kinh khủng!
Nghĩ đến đây, Lý Mục trong lòng càng kiên định ý nghĩ của mình!
Diệp Huyền phải chết!
Đến hiện tại, cầu hòa? Đó căn bản là chuyện không thể nào!
Lý Mục nhìn về phía Ám Chủ bên cạnh, "Chuẩn bị sẵn sàng!"
Ám Chủ khẽ gật đầu, lặng lẽ biến mất.
Nơi xa, Diệp Huyền đi đến trước thi thể đại đao nam tử, hắn tay phải khẽ vẫy, chuôi đại khảm đao trên mặt đất xuất hiện trong tay hắn.
Minh giai Thượng phẩm Linh khí!
Chuôi đại đao này ít nhất có thể bán được khoảng 150 triệu kim tệ, thậm chí hơn!
Khóe miệng Diệp Huyền hơi nhếch lên, đây chính là một khoản tài sản không nhỏ, mặc dù không phải kiếm, thế nhưng hắn lại có thể dùng nó để đổi lấy một thanh kiếm Minh giai!
Thu hồi đại đao xong, hắn tay phải khẽ vẫy, nhẫn trữ vật trên ngón tay đại đao nam tử bay vào tay hắn. Trong nhẫn trữ vật, tổng cộng có hơn một ức kim tệ, linh thạch cực phẩm cũng có hơn hai mươi vạn, những vật linh tinh khác cũng không ít, bất quá, đồ tốt thì ít, nhưng cũng không quá tệ, có thể đổi được hơn một nghìn vạn kim tệ!
Diệp Huyền thu hồi nhẫn trữ vật, nhìn thi thể trên mặt đất, kẻ yêu nghiệt càng mạnh, tiền tài trên người càng nhiều! Nghĩ lại, nếu có người giết hắn, đối phương cũng có thể thu được một khoản tài sản lớn!
Trong thế giới tàn khốc này, giết người cướp của, vĩnh viễn là con đường phát tài nhanh nhất!
Dường như nghĩ đến điều gì, Diệp Huyền quay đầu nhìn về phía Lý Mộc Lâm cách đó không xa, Lý Mộc Lâm hai mắt híp lại, tay phải nắm chặt trường thương.
Diệp Huyền chậm rãi hướng về phía Lý Mộc Lâm đi đến, Lý Mộc Lâm chăm chú nhìn Diệp Huyền, "Ta rời đi, vĩnh viễn không bao giờ đặt chân vào Khương quốc nửa bước nữa!"
Diệp Huyền dừng bước lại, Lý Mộc Lâm lại nói: "Ta chưa từng giết bằng hữu của ngươi!"
Nói xong, hắn bấm tay một chỉ, một viên nhẫn trữ vật bay vào trước mặt Diệp Huyền.
Diệp Huyền nhìn lướt qua, bên trong có hai ức kim tệ!
Hai ức!
Lý Mộc Lâm nhìn xem Diệp Huyền, "Ta đến nơi đây, chỉ vì cầu tài lộc, cùng ngươi không có mối thù sinh tử. Miếng nhẫn trữ vật này, kết thúc mọi ân oán giữa ngươi và ta, thế nào?"
Diệp Huyền hỏi, "Vì cái gì?"
Lý Mộc Lâm nói: "Đã không đáng, hiện tại lui, có lẽ còn kịp, dĩ nhiên, nhìn ý ngươi."
Diệp Huyền thu hồi nhẫn trữ vật, "Đi thôi!"
Kỳ thật, nếu như Lý Mộc Lâm trốn vào trong những Sở Quân kia, hắn là không làm gì được đối phương. Dù sao, hắn còn chưa đạt đến trình độ một người đánh mười vạn đại quân. Đối phương làm như thế, kỳ thật chính là muốn kết thúc ân oán, ngày sau không gây nguy hại cho hắn và gia tộc.
Như Lý Mộc Lâm nói, kết thúc hết thảy ân oán.
Lý Mộc Lâm liếc nhìn Diệp Huyền, sau đó quay người rời đi. Cách đó không xa, Lý Mục đột nhiên châm biếm nói: "Đường đường là thế tử của đệ nhất thế gia Thanh Châu, vậy mà lại nhận thua như thế?"
Lý Mộc Lâm nhìn thoáng qua Lý Mục, "Nhận thua? Đúng vậy, ta nhận thua, ta chính là đánh không lại hắn. Nhận rõ thực lực của chính mình, không có gì là không tốt!"
Thanh âm hạ xuống, trường thương trong tay hắn đột nhiên kịch liệt rung lên, phát ra một đạo tiếng thương minh.
Nhìn thấy một màn này, vẻ mặt Lý Mục lập tức trở nên khó coi!
Tâm cảnh đột phá!
Lý Mộc Lâm cũng ngây người, sau một khắc, hắn cười điên dại, "Thì ra là thế, thì ra là thế... Ha ha... Diệp Huyền, ngày khác tại Trung Thổ Thần Châu gặp lại, ta chắc chắn sẽ tìm ngươi một trận chiến!"
Thanh âm hạ xuống, người hắn đã biến mất ở phía xa.
Lý Mộc Lâm!
Diệp Huyền trầm mặc, thế giới này, thiên tài yêu nghiệt từ trước đến nay chưa bao giờ thiếu! Lần sau gặp lại, có lẽ đối phương cũng đã là một con người khác.
Đúng lúc này, đại địa đột nhiên rung chuyển.
Tất cả mọi người giữa sân sửng sốt, sau một khắc, mọi người hướng về phía nơi xa nhìn lại, tận cùng tầm mắt, một đội kỵ binh đang cấp tốc lao tới, kỵ binh đi đến đâu, mặt đất đều phủ một mảng lửa đen!
Hắc Diễm quân!
Nhìn thấy một màn này, trên Khai Dương thành, sắc mặt tất cả binh sĩ Khương quốc liền tái nhợt.
Hắc Diễm quân vừa xuất hiện, ai dám tranh phong?