Nghe Cổ Mệnh nói vậy, chân mày Đạo Tinh Tử hơi nhíu lại: "Chớ có khinh thị người này!"
Trực giác mách bảo hắn, nam tử áo xanh đang ở một vùng không thời gian khác trước mắt đây tuyệt không đơn giản.
Giờ phút này, trong lòng hắn đã dấy lên một tia bất an.
Nghe Đạo Tinh Tử nói, Thái Nhất Sinh Thủy và Cổ Mệnh cùng nhìn về phía nam tử áo xanh ở đằng xa. Giờ khắc này, nụ cười trên mặt cả hai cũng dần tan biến.
Nhìn không thấu!
Bất kể là Cổ Mệnh hay Thái Nhất Sinh Thủy, giờ phút này cả hai đều không thể nhìn thấu nam tử áo xanh ở cách đó không xa!
Đúng lúc này, một giọng nói đột nhiên vang lên từ bên cạnh: "Lão cha?"
Nghe vậy, mọi người quay đầu nhìn lại, thấy ba người đang chậm rãi đi tới từ cách đó không xa! Chính là Diệp Huyền, Tĩnh Tri và Tiểu An!
Khi thấy cha mình, Diệp Huyền có chút dở khóc dở cười!
Mẹ nó!
Mệnh Tinh Môn này quả là lợi hại, vậy mà thật sự gọi được lão cha ra!
Bội phục!
Nam tử áo xanh liếc nhìn Diệp Huyền, đoạn lắc đầu: "Sao vẫn còn yếu như vậy..."
Biểu cảm của Diệp Huyền cứng đờ.
Nam tử áo xanh lại nhìn về phía Tĩnh Tri và Tiểu An, mỉm cười hỏi: "Đều là thê tử của ngươi sao?"
Sắc mặt Tĩnh Tri và Tiểu An lập tức trở nên có chút mất tự nhiên.
Diệp Huyền đang định nói thì Tĩnh Tri đã lên tiếng trước: "Các hạ hiểu lầm rồi! Ta không phải!"
Lúc này, nàng có chút tức giận!
Xem ra người làm cha này cũng chẳng đứng đắn gì!
Nam tử áo xanh nhìn sang Tiểu An: "Vậy là ngươi rồi!"
Tiểu An đang muốn nói chuyện, nam tử áo xanh đột nhiên cười nói: "Đã là người của Dương gia ta, sao cũng phải có chút quà ra mắt chứ!"
Dứt lời, hắn xòe lòng bàn tay, một luồng kiếm quang đột nhiên bay ra, một khắc sau, luồng kiếm quang ấy chui thẳng vào giữa hai hàng lông mày của Tiểu An!
Oanh!
Trong chớp mắt, toàn thân Tiểu An kịch liệt run lên, ngay sau đó, một luồng khí tức vô cùng kinh khủng đột nhiên bùng phát từ trong cơ thể nàng.
Ầm ầm!
Toàn bộ Bắc Cực tinh vực lập tức sôi trào!
Không đúng!
Là toàn bộ Thần Cổ giới đang sôi trào!
Giờ khắc này, tất cả mọi người tại đây đều ngơ ngác! Kể cả chính Tiểu An!
Xảy ra chuyện gì vậy?
Tĩnh Tri nhìn Tiểu An trước mắt với vẻ khó tin: "Chuyện này..."
Nàng không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng nàng biết, giờ phút này Tiểu An đang lột xác! Một cuộc lột xác thật sự!
Rốt cuộc nam tử áo xanh này đã làm gì?
Ở một bên khác, Đạo Tinh Tử gắt gao nhìn chằm chằm nam tử áo xanh, hai tay nắm chặt đang không ngừng run rẩy.
Mà vẻ mặt của Cổ Mệnh và Thái Nhất Sinh Thủy lúc này cũng trở nên vô cùng ngưng trọng!
Đúng lúc này, một luồng khí tức cực kỳ đáng sợ đột nhiên bộc phát từ trong cơ thể Tiểu An ở phía xa.
Oanh!
Trong nháy mắt, cả đất trời bỗng trở nên u ám, linh hồn nàng vậy mà lại chậm rãi bay ra khỏi cơ thể. Cùng lúc đó, thân thể của nàng bắt đầu phân giải từng chút một.
Tất cả mọi người đều sững sờ!
Đây là đang làm gì? Thân thể phân giải sao?
Rất nhanh, thân thể Tiểu An hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại linh hồn!
Đúng lúc này, sâu trong tinh không xa xôi, một cánh Thạch Môn dần dần hiện ra. Dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, cánh cửa đá từ từ mở ra, một giọng nói tang thương truyền đến từ bên trong: "Vào thần môn của ta, có thể đúc mệnh hồn! Ngươi có nguyện ý không?"
Thần môn?
Mọi người nghe mà ngơ ngác!
Tiểu An cũng có chút mơ hồ.
Lúc này, nam tử áo xanh đột nhiên cười nói: "Người của Dương gia ta, há có thể để một cái thần môn nhỏ nhoi như ngươi mơ tưởng! Mau tái tạo thần hồn cho nàng, nếu không, ta diệt cả nhà ngươi!"
Mọi người: "..."
"Càn rỡ!"
Bên trong thần môn, một tiếng hét giận dữ đột nhiên vang vọng: "Tên đạo chích từ đâu tới, dám miệt thị thần môn của ta, ngươi..."
Nam tử áo xanh đột nhiên rút kiếm chém một nhát, một luồng kiếm quang bay thẳng vào trong thần môn.
Oanh!
Thần môn kịch liệt run lên rồi trực tiếp nứt toác!
Một khắc sau, một giọng nói vội vàng vang lên: "Đại lão bớt giận, chúng ta lập tức tái tạo thần hồn cho nàng!"
Dứt lời, vô số bạch quang đột nhiên tuôn ra từ trong cửa đá, những luồng sáng trắng này tựa như thủy triều tràn vào linh hồn của Tiểu An!
Oanh!
Trong nháy mắt, linh hồn Tiểu An rung động kịch liệt, dần dần, thân thể nàng bắt đầu ngưng tụ lại một lần nữa.
Chẳng mấy chốc, thân thể Tiểu An đã hoàn toàn hồi phục. Không chỉ vậy, không thời gian xung quanh nàng còn bắt đầu vặn vẹo. Dưới ánh mắt của mọi người, Tiểu An trực tiếp thoát ra khỏi không thời gian của vũ trụ này!
Trước mặt nàng cách đó không xa xuất hiện một thềm đá, thềm đá này nối thẳng đến cánh cửa đá kia.
Mà bất kể là Tiểu An, thềm đá hay cửa đá vào lúc này, tất cả đều không thuộc về vùng không thời gian này!
"Vượt trên Thần Hồn!"
Lúc này, Đạo Tinh Tử ở cách đó không xa đột nhiên run giọng nói: "Nàng... Nàng đã đạt tới cảnh giới vượt trên Thần Hồn!"
Cảnh giới vượt trên Thần Hồn là gì?
Không một ai biết!
Bởi vì từ trước đến nay, chưa từng có người đột phá được Thần Hồn, cho dù là Thái Nhất Sinh Thủy cũng chỉ mới là Thần Hồn cảnh!
Đương nhiên, trong Thần Hồn cảnh cũng có mạnh yếu!
Thế nhưng, không ai biết cảnh giới vượt trên Thần Hồn là gì!
Mà giờ khắc này, Tiểu An lại trực tiếp đạt tới cảnh giới đó sao?
Lúc này, nam tử áo xanh đột nhiên vung tay phải, thềm đá trước mặt Tiểu An lập tức biến mất không còn tăm hơi, mà cánh cửa đá kia cũng kịch liệt run lên rồi biến mất ngay sau đó!
Tiểu An nhìn hai tay của mình, một khắc sau, nàng chậm rãi ấn tay phải xuống.
Oanh!
Trong nháy mắt, không thời gian của toàn bộ Bắc Cực tinh vực lập tức vặn vẹo, tựa như sắp vỡ tan!
Thấy cảnh này, sắc mặt đám người Đạo Tinh Tử đều đại biến!
Tiểu An thu tay lại, nhìn về phía nam tử áo xanh, hơi cúi người hành lễ: "Đa tạ!"
Giờ phút này, nàng đã thoát ly khỏi không thời gian của vũ trụ này!
Nam tử áo xanh mỉm cười: "Đều là người một nhà, không cần khách sáo như vậy!"
Tiểu An: "..."
Một bên, Diệp Huyền đột nhiên nói: "Lão cha, người cũng giúp ta một phen đi! Để ta cũng thoát khỏi không thời gian của vũ trụ này!"
Nam tử áo xanh liếc nhìn Diệp Huyền, lắc đầu: "Ngươi không được!"
Diệp Huyền có chút khó hiểu: "Vì sao?"
Nam tử áo xanh đáp: "Quá yếu!"
Diệp Huyền: "..."
Đúng lúc này, Đạo Tinh Tử đột nhiên run giọng hỏi: "Rốt cuộc các hạ là ai..."
Nam tử áo xanh nhìn Đạo Tinh Tử, cười nói: "Chẳng phải các ngươi tìm ta đến đây sao? Sao giờ lại hỏi ta là ai?"
Đạo Tinh Tử hơi cúi người, cung kính nói: "Tiền bối, đây là một sự hiểu lầm!"
Nam tử áo xanh rút kiếm chém một nhát.
Xoẹt!
Trong chớp mắt, đầu của mấy vạn cường giả Mệnh Tinh Môn tại đây đồng loạt bay ra ngoài. Cảnh tượng này, huyết tinh đến cực điểm!
Nam tử áo xanh nhìn Đạo Tinh Tử, cười nói: "Đây cũng là một sự hiểu lầm!"
Đạo Tinh Tử: "..."
Nam tử áo xanh đột nhiên có chút khó hiểu: "Ta có một chuyện rất thắc mắc! Các ngươi và con trai ta xảy ra mâu thuẫn, vốn là chuyện giữa các ngươi, ta cũng không có ý định nhúng tay! Nhưng tại sao các ngươi không nhắm vào nó mà lại đi tìm ta? Vì sao vậy?"
Diệp Huyền ở bên cạnh đột nhiên nói: "Bọn chúng muốn nhổ cỏ tận gốc!"
Nam tử áo xanh trừng mắt nhìn Diệp Huyền: "Mấy chuyện này ngươi không thể tự mình giải quyết được à? Đừng có hở một tí là lại muốn ta và Thiên Mệnh đến giúp ngươi?"
Diệp Huyền nghiêm mặt nói: "Lão cha, người nói chuyện phải có lương tâm chứ! Ta có bao giờ chủ động đi tìm người và Thanh Nhi đâu? Trời đất có mắt, đều là tự bọn chúng tìm đến các người, không có bất kỳ quan hệ nào với ta cả!"
Nam tử áo xanh im lặng.
Hình như đúng là như vậy thật!
Diệp Huyền lại nói: "Thật ra, cho dù không có người và Thanh Nhi, ta cũng có thể giải quyết bọn chúng. Đối với ta mà nói, bọn chúng chẳng khác nào hạt bụi, phất tay là diệt!"
Nghe vậy, tất cả mọi người tại đây đều nhìn về phía Diệp Huyền.
Phất tay là diệt?
Lời này là nghiêm túc sao?
Nam tử áo xanh cười nói: "Vậy ngươi tự mình giải quyết đi!"
Dứt lời, thân hình hắn đột nhiên trở nên mờ ảo!
Thấy cảnh này, Diệp Huyền híp mắt, vội vàng nói: "Lão cha! Chờ một chút!"
Nam tử áo xanh cười nói: "Làm gì?"
Diệp Huyền nghiêm mặt nói: "Lão cha, người có biết vì sao bọn chúng tìm người mà không phải tìm Thanh Nhi không?"
Nghe vậy, nam tử áo xanh nhíu mày: "Vì sao?"
Diệp Huyền thành khẩn nói: "Bọn chúng nói, người yếu hơn Thanh Nhi, dễ bắt nạt hơn!"
"Mẹ kiếp!"
Nam tử áo xanh đột nhiên nhìn về phía Đạo Tinh Tử, một khắc sau, Đạo Tinh Tử trực tiếp bay ra ngoài. Cùng lúc đó, hai luồng kiếm quang chui thẳng vào giữa chân mày của Cổ Mệnh và Thái Nhất Sinh Thủy.
Ầm ầm!
Thân thể của Cổ Mệnh và Thái Nhất Sinh Thủy vỡ tan trong nháy mắt, chỉ còn lại linh hồn!
Bị miểu sát trong chớp mắt!
Cả ba người đều ngây dại!
Đây là lần đầu tiên nam tử áo xanh ra tay, vậy mà vừa ra tay, cả ba đã bị miểu sát!
Đạo Tinh Tử chỉ còn lại linh hồn cũng có chút mơ hồ, rốt cuộc mình đã làm gì? Chẳng lẽ mình chính là kẻ tìm đường chết trong truyền thuyết?
Ở một bên khác, Tĩnh Tri đột nhiên nhìn về phía Diệp Huyền, nàng nhìn hắn chằm chằm: "Ngươi nói cha ngươi chỉ mạnh hơn ngươi một chút thôi á?"
Diệp Huyền chớp mắt: "Đúng vậy a!"
Tĩnh Tri tức giận nói: "Không biết xấu hổ, đây mà là mạnh hơn một chút sao? Đây là mạnh hơn cả tỷ chút đấy chứ!"
Diệp Huyền: "..."
Lúc này, Thái Nhất Sinh Thủy ở bên cạnh đột nhiên nói: "Ngươi đã vượt ra khỏi vũ trụ hiện hữu này..."
Nghe vậy, tất cả mọi người đều nhìn về phía nam tử áo xanh.
Nam tử áo xanh đột nhiên xòe lòng bàn tay, một cây thước xuất hiện trong tay hắn, rồi tiện tay vung lên.
Oanh!
Diệp Huyền ở phía dưới trực tiếp bay ngược ra ngoài, trong lúc bay đi, thân thể hắn nứt toác trong nháy mắt!
Tất cả mọi người đều ngơ ngác!
Sao lại đánh cả con trai mình thế này?
Sau khi dừng lại, Diệp Huyền cũng có chút ngơ ngác, hắn nhìn về phía nam tử áo xanh: "Lão cha, người làm gì vậy..."
Nam tử áo xanh nhìn chằm chằm Diệp Huyền: "Thực lực thì chẳng ra sao, mà trò mèo thì lại nhiều. Cứ như ngươi thế này mà còn muốn vượt qua ta và Thiên Mệnh à? Ngươi lấy gì để vượt qua? Lấy cái mặt dày của ngươi sao?"
Lúc này, Tiểu Tháp trong cơ thể Diệp Huyền đột nhiên không nhịn được nói: "Chủ nhân, mặt tiểu chủ dày cũng là di truyền từ người mà!"
Nghe vậy, tiểu gia hỏa màu trắng trên vai nam tử áo xanh lập tức trợn tròn hai mắt.
Tiểu Tháp này lại dám láo như vậy sao?
Nam tử áo xanh xòe lòng bàn tay, Tiểu Tháp lập tức xuất hiện trước mặt hắn. Tiểu Tháp vội vàng nói: "Chủ nhân, người muốn làm gì!"
Nam tử áo xanh vung thước.
Ầm!
Tiểu Tháp bay thẳng ra ngoài, khi dừng lại, thân tháp của nó đã nứt toác!
Tiểu Tháp run giọng nói: "Chủ nhân..."
Nam tử áo xanh lại vung thước lần nữa...
Binh binh bốp bốp...
Rất nhanh, những tiếng kêu thảm thiết liên tiếp vang lên!
Không chỉ Tiểu Tháp mà cả Diệp Huyền!
Cả hai đều bị đánh!
Nơi xa, Tiểu Tháp kêu rên: "Chủ nhân, ta bây giờ cũng được xem là đệ nhất tháp của chư thiên vạn giới, người giữ cho ta chút thể diện đi..."
Nam tử áo xanh đột nhiên vung mạnh một cái.
Ầm!
Tiểu Tháp bị quét bay đến tận cùng tinh không, nhưng ngay sau đó, nó lại bị một luồng sức mạnh cường đại cưỡng ép dịch chuyển trở về...
Cứ như vậy, một người một tháp bị nam tử áo xanh đánh bay qua lại như một quả bóng da...
"Tiểu chủ, chúng ta hợp sức tạo phản đi! Ta thấy với thực lực của chúng ta bây giờ, chắc là có thể đối đầu trực diện với chủ nhân rồi!"
"Được!"
Nam tử áo xanh đang định ra tay thì lúc này, Tiểu Tháp đột nhiên rung lên kịch liệt, từng luồng sức mạnh cường đại không ngừng tuôn ra từ bên trong nó.
Thấy cảnh này, tiểu gia hỏa màu trắng trên vai nam tử áo xanh há to miệng, mặt đầy vẻ khó tin.
Rốt cuộc Tiểu Tháp này đã trải qua những gì? Sao lại liều mạng đến mức này?
Vậy mà còn muốn đánh trả?
Còn láo hơn cả Nhị Nha!
Tiểu Tháp đột nhiên nói: "Tiểu chủ, lên!"
Dứt lời, nó lao thẳng về phía nam tử áo xanh.
Thế nhưng Diệp Huyền không hề nhúc nhích.
Nam tử áo xanh cầm cây thước dài trong tay điểm nhẹ một cái, Tiểu Tháp lập tức bị giữ cứng tại chỗ. Nơi xa, Diệp Huyền vội vàng cung kính hành lễ: "Lão cha, ta sai rồi!"
Tiểu Tháp: "..."