Hung hăng càn quấy!
Không phải hung hăng càn quấy thông thường!
Mà Diệp Huyền lại không hề tức giận, hắn nhìn Tiên Vân, chân thành nói: "Ta nhát gan lắm, ngươi chớ có dọa ta."
Tiên Vân mỉm cười, vẫn giữ phong thái ung dung, hắn ngồi sang một bên, vắt chéo chân, sau đó thong thả cầm lấy chén trà trên bàn, cười nói: "Giết."
Giết!
Thanh âm vừa dứt, vẻ mặt Nam Sứ ở bên cạnh đột nhiên biến đổi, định đứng dậy, nhưng Diệp Huyền ngồi cạnh đã đột ngột giữ chặt tay nàng.
Nam Sứ nhìn về phía Diệp Huyền, hắn mỉm cười: "Yên tâm!"
Nam Sứ liếc nhìn Diệp Huyền, không nói gì.
Lúc này, Tiên Vân hơi nhíu mày: "Còn chưa động thủ?"
Câu này không phải nói với bất kỳ ai.
Vẫn không có ai phản ứng!
Thấy thế, vẻ mặt Tiên Vân trong nháy mắt trở nên âm lãnh, vừa định nổi giận thì đúng lúc này, Đồ Trần chậm rãi bước vào trong điện, trong hai tay gã là hai cái đầu đẫm máu!
Nhìn thấy hai cái đầu này, sắc mặt Tiên Vân tức thì thay đổi!
Đây chính là người của hắn!
Đồ Trần ném hai cái đầu đẫm máu đến trước mặt Tiên Vân, rồi nhìn hắn chằm chằm, chỉ cần Diệp Huyền ra lệnh một tiếng, gã sẽ lập tức ra tay.
Tiên Vân đột nhiên nhìn về phía Diệp Huyền, hai mắt híp lại. Lúc này, Thiên Tuyền ở bên cạnh liếc nhìn hắn một cái, trong mắt mang theo một tia cảnh cáo đầy thâm ý.
Vẻ mặt Tiên Vân lập tức khôi phục như thường, cười nói: "Diệp huynh, đây là một sự hiểu lầm!"
Hắn lập tức chịu thua!
Ở bên cạnh, Thiên Tuyền đảo chủ cũng vội vàng cười nói: "Hiểu lầm! Diệp công tử, đây là một sự hiểu lầm!"
Diệp Huyền nheo mắt: "Hiểu lầm?"
Nói rồi, hắn nhìn về phía Tiên Vân, cười nói: "Vị Tiên Vân công tử này vừa rồi còn muốn giết ta đấy!"
Tiên Vân nhìn Diệp Huyền, không nói gì.
Thiên Tuyền vội vàng nói: "Diệp công tử, đây thật sự chỉ là hiểu lầm, Tiên Vân công tử lần này đến không phải nhằm vào Diệp công tử..."
Diệp Huyền đột nhiên nói: "Nhằm vào Nam Sứ chính là nhằm vào ta!"
Nghe vậy, biểu cảm của Thiên Tuyền cứng đờ, sau đó lạnh dần.
Nam Sứ liếc nhìn Diệp Huyền, trong lòng dâng lên một tia ấm áp.
Một bên, Tiên Vân nhìn Diệp Huyền, cười nói: "Nói như vậy, Diệp công tử muốn thay Nam Sứ trả lại Thần Quan Kính kia!"
Diệp Huyền đột nhiên nhìn về phía Tiên Vân: "Ngươi biết vì sao ngươi dám vênh váo trước mặt ta mà vẫn còn sống không?"
Tiên Vân híp mắt lại: "Sao nào, Diệp huynh muốn giết ta à? Ha ha..."
Bên cạnh Diệp Huyền, Nam Sứ nhìn hắn, lắc đầu.
Nàng cũng muốn giết tên Tiên Vân này, thế nhưng, không thể giết, bởi vì người đuối lý là nàng. Hơn nữa, giết thiếu quán chủ của Tiên Đạo Quán ở đây, ảnh hưởng sẽ vô cùng tồi tệ! Mấy vị đảo chủ còn lại cũng sẽ không đứng về phía nàng!
Diệp Huyền quay đầu nhìn Nam Sứ: "Ngươi tin ta không?"
Nam Sứ do dự một chút, rồi nói: "Ta lo cho ngươi!"
Diệp Huyền im lặng.
Nữ nhân này trả lời thật cao tay.
Diệp Huyền nhẹ nhàng vỗ vỗ tay Nam Sứ, sau đó nói: "Giao cho ta đi! Ngươi không cần phải lo gì cả, trời có sập xuống, ta cũng chống đỡ cho ngươi!"
Nam Sứ nhìn chằm chằm Diệp Huyền: "Lỡ như ngươi không chống đỡ nổi thì sao?"
Diệp Huyền mặt sa sầm: "Ta còn tưởng ngươi sẽ cảm động chứ!"
Nam Sứ liếc Diệp Huyền một cái: "Ngươi và ta là bằng hữu, ngươi vì bằng hữu mà không tiếc tính mạng, vốn là chuyện thiên kinh địa nghĩa, có gì mà phải cảm động? Nếu ta cảm động, chẳng phải là đang sỉ nhục tình bằng hữu thuần khiết của chúng ta hay sao?"
Biểu cảm của Diệp Huyền cứng đờ.
Lúc này, Tiên Vân ở một bên đột nhiên nói với giọng âm lãnh: "Hai người các ngươi liếc mắt đưa tình xong chưa?"
Nam Sứ nhìn về phía Tiên Vân: "Tiên Vân thiếu chủ, tình nghĩa của ngươi, ta không phải là không biết, nhưng ta, Nam Sứ, nhất tâm hướng đạo, không màng đến chuyện tình cảm nam nữ! Ta biết Thần Quan Kính vẫn còn trong tay ngươi, chuyện này dừng ở đây, ngươi thấy thế nào?"
Tiên Vân lạnh lùng nhìn chằm chằm Nam Sứ: "Ta có điểm nào không bằng hắn? Nếu bàn về thân phận, ta là thiếu quán chủ của Tiên Đạo Quán, thân phận hiển hách, tương lai tiền đồ vô lượng; nếu bàn về thực lực, ta còn là người đứng thứ năm trên Thần Quan Bảng, còn hắn thì sao? E rằng hắn còn không vào nổi Thần Quan Bảng! Nếu bàn về dung mạo..."
Nói đến đây, hắn liếc nhìn Diệp Huyền, khốn kiếp, hắn đột nhiên phát hiện, tên Diệp Huyền này trông cũng khá phong độ tuấn tú, so về dung mạo, hình như không bằng thật!
Diệp Huyền cười nói: "Luận dung mạo thì sao?"
Tiên Vân châm chọc nói: "Dung mạo thì có ích gì? Thế gian này, so kè là thực lực và gia thế! Ta hỏi lại ngươi, sau lưng ngươi có gia thế hiển hách không?"
Diệp Huyền suy nghĩ một chút, rồi nói: "Thiếu quán chủ, nếu ngươi muốn nói chuyện kiểu này, thì ta thấy chẳng có gì thú vị nữa rồi!"
Tiên Vân cười lạnh: "Không thú vị? Ngươi có biết..."
Một bên, Thiên Tuyền không nhịn được nhắc nhở: "Tiên Vân thiếu chủ, vị Diệp công tử này là thiếu chủ của Huyền Giới, thân thế... cũng xem như hiển hách!"
Nghe vậy, biểu cảm của Tiên Vân cứng đờ.
Huyền Giới!
Hắn cũng từng nghe qua, nhưng không hiểu rõ lắm.
Dù sao, nơi đó cũng cách đây khá xa.
Lúc này, Nam Sứ đột nhiên nói: "Tiên Vân thiếu chủ, ta vẫn giữ ý cũ, chuyện này cứ thế bỏ qua được không?"
Tiên Vân siết chặt nắm tay nhìn Nam Sứ: "Muốn bỏ qua cũng được, ngươi đem Thần Quan Kính kia đưa cho ta!"
Nam Sứ suy nghĩ một chút, rồi nói: "Ngươi vừa rồi không phải hỏi ta có điểm nào không bằng Diệp công tử sao? Vậy bây giờ ta trả lời ngươi, hắn... rất lớn, rất cứng!"
Lời vừa nói ra, mấy người trong điện lập tức ngây cả người.
Ngay cả Đồ Trần vốn luôn trầm mặc ít lời cũng không nhịn được mà liếc nhìn Nam Sứ, rồi lại nhìn sang Diệp Huyền.
Đầu óc Diệp Huyền cũng ong ong một trận!
Khốn kiếp!
Sao đột nhiên lại nói năng bạo dạn thế này?
Vẻ mặt Tiên Vân đột nhiên trở nên dữ tợn: "Nữ nhân, ta sẽ khiến ngươi sống không bằng chết!"
Nói xong, hắn lao thẳng về phía Nam Sứ.
Giờ khắc này, hắn đã bị cơn giận làm cho mất hết lý trí!
Thấy Tiên Vân đột nhiên ra tay, vẻ mặt Thiên Tuyền ở bên cạnh bỗng nhiên đại biến. Phải biết, đây là Tiên Bảo Các, Tiên Vân ra tay với Diệp Huyền ở đây có lẽ không phải chuyện lớn, dù Diệp Huyền là khách quý nhưng dù sao cũng không phải người của Tiên Bảo Các, nếu giết Diệp Huyền, đến lúc đó chỉ cần viện một cái cớ là có thể để Tiên Đạo Quán và Huyền Giới đấu đá lẫn nhau.
Thế nhưng, Nam Sứ lại khác!
Nàng là người của Tiên Bảo Các!
Một khi Tiên Vân chủ động ra tay với nàng, vậy chẳng khác nào đang xem thường Tiên Bảo Các!
Nội bộ Tiên Bảo Các tuy có tranh đấu, nhưng một khi Tiên Vân động thủ với Nam Sứ ngay trong Tiên Bảo Các, thì dù ông ta có muốn hay không, cũng phải đứng về phía Nam Sứ.
Nghĩ đến đây, Thiên Tuyền đột nhiên bừng tỉnh!
Khốn kiếp!
Nữ nhân này cố tình chọc giận Tiên Vân!
Thiên Tuyền muốn ngăn cản, nhưng đã không kịp, Đồ Trần ở bên cạnh đã đột nhiên biến mất tại chỗ.
Xoẹt!
Tiên Vân đột nhiên đứng khựng lại, một vệt máu tươi từ yết hầu hắn bắn ra, ngay sau đó, đầu hắn trực tiếp rơi khỏi cổ, máu tươi phun thẳng lên trời.
Chết!
Một bên, Thiên Tuyền chết sững tại chỗ.
Chuyện lớn rồi!
Lúc này, Nam Sứ đi đến trước mặt Tiên Vân, nàng xòe lòng bàn tay, nhẫn chứa đồ của Tiên Vân xuất hiện trong tay nàng. Nàng liếc nhìn một cái, một khắc sau, một chiếc gương cổ xuất hiện trước mặt.
Nam Sứ nhìn về phía Thiên Tuyền, chớp mắt một cái: "Thiên Tuyền đảo chủ, ngài xem, Thần Quan Kính ở trong tay hắn đây này!"
Vẻ mặt Thiên Tuyền có chút khó coi.
Nam Sứ chân thành nói: "Thiên Tuyền đảo chủ, ta nghĩ, ngài chắc chắn không biết chuyện này, ngài chắc chắn là bị hắn che giấu! Đúng không?"
Thiên Tuyền im lặng một lúc rồi nói: "Đương nhiên!"
Nam Sứ lại nói: "Thiên Tuyền đảo chủ, vừa rồi Tiên Vân đã chủ động ra tay với ta ở đây... Ngài đã tận mắt nhìn thấy, đúng không?"
Thiên Tuyền nhìn Nam Sứ: "Rõ!"
Nam Sứ mỉm cười, nụ cười rạng rỡ.
Thiên Tuyền im lặng một lát, rồi bỗng nhiên cười một tiếng: "Nam Sứ đảo chủ, tâm cơ thật thâm sâu, lần này, là lão phu thua rồi! Nhưng mà..."
Nói xong, ông ta liếc nhìn Diệp Huyền: "Lão phu nhìn ra được, Diệp công tử đối với ngươi cũng là thật lòng, mà ngươi lại làm vậy... Ha ha, chuyện này không liên quan đến lão phu, cáo từ!"
Nói xong, ông ta quay người rời đi.
Mà nụ cười trên mặt Nam Sứ lại dần dần biến mất.
Một bên, Diệp Huyền nhìn thi thể của Tiên Vân trên mặt đất, lắc đầu cười một tiếng, nụ cười có chút tự giễu.
Thật ra, đây là một cái bẫy!
Một cái bẫy do Nam Sứ sắp đặt!
Mà trong đó, Diệp Huyền hắn cũng chỉ là một quân cờ!
Nam Sứ đã sớm biết tên Tiên Vân này không thể bỏ qua, vì vậy, cố tình sắp đặt một cái bẫy như vậy! Mà câu nói vừa rồi của nàng, dĩ nhiên là cố ý chọc giận tên Tiên Vân không có đầu óc này. Một khi Tiên Vân động thủ, nàng biết, người bên phe mình chắc chắn sẽ ra tay.
Tiên Vân là ai giết?
Là người của hắn giết!
Nói đơn giản là, phiền phức của nàng đã được giải quyết triệt để! Không chỉ giải quyết xong, còn lấy được Thần Quan Kính, quan trọng nhất là, nàng không gặp phải chút phiền toái nào!
Bởi vì người là do Diệp Huyền hắn giết!
Hơn nữa, cho dù Tiên Đạo Quán có tìm nàng gây sự, nàng cũng không sợ, bởi vì bây giờ mấy vị đảo chủ của Tiên Bảo Các nhất định sẽ đứng về phía nàng.
Nói tóm lại, lần này, nàng không chỉ giải quyết được phiền phức của bản thân, mà còn chiếm được lợi ích.
Lúc này, Nam Sứ quay người nhìn về phía Diệp Huyền, nàng nhìn hắn, khẽ nói: "Tức giận sao?"
Nhìn Nam Sứ với vẻ mặt đầy ngây thơ và trong sáng trước mắt, Diệp Huyền đột nhiên có chút hoảng hốt.
Nam Sứ hơi cúi đầu, khẽ nói: "Xin lỗi!"
Tiểu Tháp đột nhiên nói: "Tiểu chủ, nữ nhân này không đơn giản đâu, người tốt nhất đừng dây dưa với nàng!"
Diệp Huyền nhìn Nam Sứ trước mặt, cười nói: "Xin lỗi cái gì chứ? Khi đó ngươi đã giúp ta như vậy, đừng nói là lợi dụng ta, cho dù ngươi có đem ta đi bán đi chăng nữa! Món nhân tình này, ta cũng sẽ trả lại cho ngươi!"
Nghe vậy, tay phải Nam Sứ khẽ run lên.
Trả nhân tình!
Lúc Diệp Huyền mới đến, không phải là vì trả nhân tình, mà thật sự xem nàng là bằng hữu.
Mà giờ khắc này, hắn lại nói là đang trả nhân tình!
Giọng nói của Diệp Huyền vẫn ôn nhu như vậy, nụ cười vẫn rạng rỡ như thế, nhưng nàng biết, đã trở nên xa lạ.
Giờ khắc này, Nam Sứ bỗng nhiên có chút hối hận.
Diệp Huyền đột nhiên cười nói: "Tiếp theo, ta có thể sẽ gặp chút phiền phức, nên không ở lại đây nữa. Nam Sứ đảo chủ, chúng ta sau này gặp lại!"
Nói xong, hắn dẫn theo Đồ Trần đi ra ngoài.
Nam Sứ đột nhiên hỏi: "Ngươi tức giận sao?"
Diệp Huyền không quay đầu lại, rời khỏi căn phòng nhỏ.
Rời khỏi phòng, Diệp Huyền trực tiếp dẫn mọi người rời khỏi Tiên Bảo Giới.
Nơi nào đó trên bầu trời, Diệp Huyền dừng lại, hắn ngẩng đầu nhìn về phía xa, khẽ nói: "Ta đã xem nàng là bằng hữu! Lúc đến ta đã nghĩ kỹ, dù cho có phải đối đầu với toàn bộ Quan Vũ Trụ, ta cũng muốn bảo vệ nàng chu toàn..."
Nói xong, hắn lắc đầu cười một tiếng: "Tiểu Tháp, ta đột nhiên phát hiện một chuyện, trên con đường này, ta cũng đã quen biết không ít nữ tử, ta đột nhiên nhận ra, nếu không phải vì sau lưng ta có cha và Thanh Nhi, ngươi nghĩ các nàng sẽ để tâm đến ta sao?"
Tiểu Tháp im lặng một lúc rồi nói: "Tiểu chủ, câu hỏi này của người cũng giống như ở thế tục, một gã phú nhị đại hỏi một cô gái, 'nàng theo ta là vì tiền của ta phải không?'. Đáp án chắc chắn là phải."
Nói xong, nó do dự một chút, rồi nói: "Tiểu chủ, không phải ta đả kích người, Nam Sứ lúc trước sở dĩ chọn người, không phải là vì người, mà là vì Tiểu Tháp ta đây. Nàng ta là nhắm vào Tiểu Tháp ta, sau đó nể mặt ta nên mới chọn người..."
Diệp Huyền: "..."
...
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂