Người, chỉ có thể dựa vào chính mình!
Đây là suy nghĩ của Diệp Huyền.
Nếu như chuyện gì cũng đều do nữ tử thần bí giúp hắn làm, vậy kiếp người này còn có ý nghĩa gì nữa?
Diệp Huyền tiến về phía lão giả Ngự Pháp cảnh cách đó không xa.
Ngự Pháp cảnh!
Hắn từng giao thủ với Tả viện sứ của học viện Thương Mộc, lần đó, đối phương đã tự áp chế cảnh giới, nhưng hắn vẫn bại hoàn toàn.
Đương nhiên, hắn của giờ phút này đã khác xa so với lúc ban đầu.
Chiến Ngự Pháp cảnh!
Diệp Huyền siết chặt kiếm Linh Tú trong tay. Đối mặt với cường giả bực này, nói không có áp lực là giả.
Bất quá, áp lực có lớn đến đâu cũng phải đánh!
Nhìn thấy Diệp Huyền bước tới, lão giả Ngự Pháp cảnh kia chậm rãi siết chặt tay phải. Đấu với nữ tử thần bí, lão không có một chút tự tin nào, nhưng đấu với Diệp Huyền, lão vẫn có!
Dù Diệp Huyền bây giờ đã là Kiếm Hoàng, lão vẫn có lòng tin.
Diệp Huyền dừng lại ở vị trí cách lão giả vài chục trượng, tay cầm kiếm Linh Tú chỉ thẳng vào đối phương: “Không lãng phí thời gian nữa, một kiếm quyết sinh tử!”
Dứt lời.
Oanh!
Một luồng kiếm thế ngút trời đột nhiên chấn động từ trong kiếm Linh Tú của hắn, kiếm thế mạnh mẽ tựa như thủy triều khuấy động ra bốn phía.
Thiên địa kiếm thế!
Hắn của hôm nay đã có thể dùng kiếm quy tụ thế của đất trời và không gian, bản thân hắn tuy chưa đến Vạn Pháp cảnh, nhưng thế của một kiếm này đã đạt tới Vạn Pháp cảnh!
Không một lời thừa thãi, Diệp Huyền xách kiếm lao thẳng về phía lão giả!
Trong lòng Diệp Huyền chỉ có sự quyết liệt.
Ngươi không chết, thì ta chết!
Cảm nhận được sức mạnh ẩn chứa trong nhát kiếm này của Diệp Huyền, vẻ mặt lão giả lập tức trở nên ngưng trọng. Giờ phút này lão mới phát hiện, mình đã đánh giá quá thấp Diệp Huyền.
Không dám suy nghĩ nhiều, lão giả tung người nhảy lên, hai tay dang ra, không gian trước mặt lão lập tức vặn vẹo, cùng lúc đó, kiếm của Diệp Huyền cũng bị bóp méo theo!
Áp chế cảnh giới!
Mà đúng lúc này, kiếm Linh Tú trong tay Diệp Huyền đột nhiên biến thành màu đen kịt!
Ác Niệm kiếm ý!
Ngay khoảnh khắc Ác Niệm kiếm ý xuất hiện, không gian đang vặn vẹo kia vậy mà lập tức lu mờ!
Nhận thấy cảnh này, sắc mặt lão giả đột biến, trong mắt tràn ngập vẻ khó tin: "Sao có thể, ngươi làm sao có thể lay động được không gian..."
Lúc này, kiếm của Diệp Huyền đã đến vị trí cách ấn đường của lão giả vài tấc, nhưng mũi kiếm lại không thể tiến thêm.
Bởi vì hai tay lão giả đã kẹp chặt lấy thân kiếm Linh Tú!
Thế nhưng ngay sau đó, một thanh kiếm đột nhiên bay ra từ hộp kiếm sau lưng Diệp Huyền! Cùng lúc đó, Diệp Huyền dùng hai tay nắm kiếm đột ngột xoay về phía trước.
Xoẹt!
Tiếng xé rách vang lên, lão giả lùi lại trăm trượng, nhưng một cánh tay của lão cũng đã bị nhát kiếm kia của Diệp Huyền chém đứt tận gốc!
Thấy cảnh này, sắc mặt những người có mặt ở đây đều đại biến.
Diệp Huyền lại có thể chiến thắng được Ngự Pháp cảnh?
Đừng nói những người bên dưới, ngay cả Diệp Huyền lúc này cũng có chút ngỡ ngàng, mình vậy mà thật sự có thể chiến thắng được Ngự Pháp cảnh?
Dường như biết được suy nghĩ của Diệp Huyền, nữ tử váy trắng đột nhiên lạnh nhạt nói: “Có rất nhiều chuyện, nếu không làm, ngươi sẽ không bao giờ biết mình ưu tú đến nhường nào.”
"Ưu tú?"
Cách đó không xa, lão giả cụt tay đột nhiên gằn giọng: "Để ta xem hai thầy trò các ngươi ưu tú được đến đâu!"
Dứt lời, lão đột nhiên xòe tay, một tấm phù lục màu vàng phóng thẳng lên trời, chui vào trong mây.
Gọi người!
Lại gọi người!
Diệp Huyền im lặng, nhưng trong lòng có một ngọn lửa giận đang bùng cháy!
Từ Thanh Châu cho đến bây giờ, trên con đường hắn đi, đầu tiên là học viện Thương Mộc và Ám Giới, sau đó là Hợp Hoan Tông cùng Hoan Tiếu Môn, cho tới bây giờ là Tư Đồ gia... Những thế lực này, những người này, không chỉ một lần muốn hắn phải chết!
Không có hồi kết!
Lúc này, nữ tử váy trắng đột nhiên đi đến bên cạnh Diệp Huyền: "Ngươi bây giờ, chẳng qua là đang đấu với người, đấu với chính mình! Chờ đến một ngày nào đó, ngươi sẽ phải đấu với trời, đấu với vận mệnh, đấu với luân hồi!"
Diệp Huyền cười khổ: "Sống như vậy mệt mỏi quá!"
Nữ tử váy trắng quay đầu nhìn Diệp Huyền: "Vậy ngươi chọn con đường thứ nhất, ta sẽ thay ngươi giải quyết tất cả kẻ địch ở thế giới này!"
Diệp Huyền lắc đầu.
"Vì sao?" Nữ tử váy trắng hỏi.
Diệp Huyền suy nghĩ một chút rồi nói: "Ta hy vọng có một ngày được gặp lại người, và khi đó, ta mong rằng mình đã đủ mạnh."
Nữ tử váy trắng nhìn Diệp Huyền rất lâu, cuối cùng, khóe miệng nàng thoáng hiện một nụ cười, nụ cười này đủ khiến vạn vật trong trời đất đều phải thất sắc.
Đáng tiếc, Diệp Huyền vẫn không thể nhìn thấy dung nhan của nàng.
Diệp Huyền do dự một chút rồi nói: "Từ trước đến nay, vẫn chưa biết nên xưng hô với tiền bối thế nào."
Nữ tử váy trắng lắc đầu: "Người khác đặt cho ta vài ngoại hiệu, nhưng ta đều không thích. Còn tên thật của ta, trên thế gian này chỉ có một người được phép gọi. Sau này, nếu ngươi có thể rời khỏi mảnh thiên địa này, khi chúng ta gặp lại, ngươi sẽ biết tên của ta!"
Diệp Huyền nhẹ gật đầu: "Ta sẽ cố gắng!"
Nữ tử váy trắng đột nhiên tiến lên một bước, giờ khắc này, khoảng cách giữa nàng và Diệp Huyền vô cùng gần, tay phải nàng nhẹ nhàng đặt lên mặt Diệp Huyền, trong mắt ánh lên một tia cảm xúc khó tả: "Ta rất ngưỡng mộ muội muội của ngươi..."
Ngưỡng mộ Linh Nhi?
Diệp Huyền ngẩn người, đang định nói thì đúng lúc này, một luồng khí tức mạnh mẽ đột nhiên ập đến từ phía chân trời.
Người đến rồi!
Diệp Huyền ngẩng đầu nhìn lên, trên không trung, một khoảng không gian đột nhiên nứt ra, từ bên trong bước ra một người đàn ông trung niên. Người này mặc một bộ trường bào thêu rồng, tóc dài xõa vai, giữa hai hàng lông mày toát lên vẻ khí phách, không giận mà uy.
Người tới chính là gia chủ đương thời của Tư Đồ gia, Tư Đồ Hoang!
Nhìn thấy Tư Đồ Hoang, các cường giả của Tư Đồ gia có mặt tại đây vội vàng hành lễ: "Gặp qua gia chủ!"
Tư Đồ Hoang khẽ gật đầu, sau đó nhìn về phía nữ tử váy trắng cách đó không xa, khi nhìn thấy nàng, lông mày hắn lập tức nhíu lại.
Bởi vì hắn vậy mà không nhìn ra được chiều sâu của nữ tử váy trắng!
Giờ khắc này, vẻ mặt Tư Đồ Hoang dần trở nên ngưng trọng. Hắn vốn định ra tay, nhưng đã tạm thời gạt bỏ ý nghĩ này.
Tư Đồ Hoang nhìn nữ tử váy trắng, trầm giọng nói: "Những Kiếm Tiên nổi danh ở Thanh Thương Giới này, ta đều biết ít nhiều, nhưng lại chưa từng gặp qua các hạ, lẽ nào các hạ không phải người của Thanh Thương Giới? Hay là nói..."
Nhưng đúng lúc này, sắc mặt Tư Đồ Hoang đại biến, bởi vì nữ tử váy trắng không biết từ lúc nào đã xuất hiện ngay trước mặt hắn, cùng lúc đó, một thanh khí kiếm hư ảo đã kề ngay ấn đường của hắn!
Thấy cảnh này, tất cả mọi người tại đây đều chết lặng!
Ngay cả trong mắt Tư Đồ Hoang cũng tràn ngập vẻ không thể tin nổi!
Bởi vì hắn còn không thấy nữ tử váy trắng ra tay lúc nào!
Đây căn bản không phải Kiếm Tiên, cũng không phải Đại Kiếm Tiên gì cả, mà là một sự tồn tại vượt xa Kiếm Tiên!
Trong nháy mắt, sắc mặt Tư Đồ Hoang trở nên trắng bệch, hắn biết, lần này Tư Đồ gia đã gây ra họa lớn! Mà giờ khắc này, trong lòng hắn đã mắng cả nhà học viện Thương Mộc và Hộ Giới Minh không biết bao nhiêu lần.
Học viện Thương Mộc và Hộ Giới Minh đã che giấu sự thật!
Dù trong lòng vô cùng chấn động, nhưng Tư Đồ Hoang vẫn nhanh chóng bình tĩnh lại, hắn nhìn về phía nữ tử váy trắng: "Các hạ, là Tư Đồ gia ta đường đột mạo phạm, Tư Đồ gia ta..."
Lúc này, nữ tử váy trắng cầm kiếm đâm về phía trước.
Xoẹt!
Thanh kiếm lập tức xuyên thủng ấn đường của Tư Đồ Hoang.
Bên dưới, các cường giả của Tư Đồ gia ngây ra như phỗng. Đặc biệt là lão già áo đen kia, lúc này, toàn thân không kìm được mà run rẩy...
Mà lúc này, nữ tử váy trắng nhìn về phía Diệp Huyền cách đó không xa: "Tòa tháp trong cơ thể ngươi tuy có ba thanh kiếm kia trấn áp, nhưng qua mấy năm, thực lực của những tồn tại kia đang không ngừng khôi phục, thêm vào đó, hai vị Kiếm Chủ kia và bản thể của ta lại cách thế giới này quá xa, khó lòng quan tâm đến. Bởi vậy, một vài tồn tại trong tháp đã dần dần thức tỉnh, cộng thêm ta ra tay quá nhiều, tòa tháp này khó lòng chịu đựng nổi, phong ấn có thể sụp đổ bất cứ lúc nào."
Nói đến đây, nàng chậm rãi đi đến trước mặt Diệp Huyền: "Ta sẽ hóa sợi phân thân này thành một luồng kiếm khí để trấn áp tòa tháp, nhưng cũng không được bao lâu, nhiều nhất là một năm. Trong vòng một năm, ngươi phải nhanh chóng tìm được đạo tắc, nhận được truyền thừa chân chính của tòa tháp này, nếu không, ngươi chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ!"
Phân thân!
Đầu óc Diệp Huyền trống rỗng, nữ tử thần bí trước mắt đây cũng chỉ là một sợi phân thân!
Một sợi phân thân đã mạnh mẽ đến thế, vậy bản thể của nàng...
Nữ tử váy trắng đột nhiên dùng hai tay ôm lấy gương mặt Diệp Huyền, giọng nói dịu dàng: "Hãy nhớ kỹ, không ai có thể giúp ngươi cả đời! Trên những tầng mây, ta chờ ngươi đến!"
Dứt lời, thân hình nàng dần trở nên hư ảo.
Diệp Huyền ngẩn ra, hắn vội đưa tay ra bắt lấy nữ tử váy trắng, nhưng lại không bắt được gì, vì nữ tử váy trắng đã hoàn toàn hư ảo!
Cứ như vậy, thân hình nữ tử váy trắng ngày càng mờ ảo...
Diệp Huyền khẽ nói: "Là ta đã hại người sao?"
Nữ tử váy trắng cười nói: "Chỉ là một sợi phân thân mà thôi, nhiệm vụ của sợi phân thân này chính là đến thế giới này tìm ngươi, nay đã tìm được rồi, cũng không còn ý nghĩa tồn tại nữa. Sở dĩ ở lại trong tháp lâu như vậy, chỉ là muốn ở bên cạnh ngươi thêm một chút. Đáng tiếc, tòa tháp này không ổn định, ta phải trấn áp nó, nếu không, một khi tháp vỡ, chỉ bằng sức mạnh của sợi phân thân này, thực sự khó mà bảo vệ được ngươi. Nhớ kỹ, nhất định phải đến tìm ta... Bởi vì bản thể cách thế giới này quá xa, ta đã không thể liên lạc, cũng không dám cưỡng ép liên lạc, sợ làm vỡ phong ấn của tòa tháp, bởi vậy, bản thể của ta vẫn chưa biết ta đã tìm thấy ngươi, nàng có lẽ vẫn đang tìm kiếm ngươi khắp nơi trong tinh không vô tận..."
Nói đến đây, nàng ngẩng đầu liếc nhìn tinh không sâu thẳm nơi chân trời, khẽ nói: "Ta đã liên lạc với một sợi phân thân khác gần thế giới này nhất, nếu nàng nhận được tin tức của ta, chắc chắn sẽ lập tức đến ngay, hy vọng là còn kịp..."
Dứt lời, thân thể nữ tử váy trắng hoàn toàn biến mất, mà một luồng kiếm quang lại lặng lẽ xuất hiện trên bầu trời tháp Giới Ngục trong cơ thể Diệp Huyền, luồng kiếm quang này trực tiếp chui vào thanh kiếm ngoài cùng bên phải, trong nháy mắt, chuôi kiếm này rung lên dữ dội, toàn bộ tháp Giới Ngục lập tức bị một đạo kiếm quang bao phủ!
Mà lúc này, một tiếng gầm gừ trầm đục đột nhiên vang vọng từ trong tháp: "Nữ nhân đáng chết, đáng chết, đáng chết... Bản tọa mà ra khỏi tòa tháp này, chắc chắn sẽ băm vằm ngươi và tên chủ tháp này thành muôn mảnh, nghiền xương thành tro, đem linh hồn hai ngươi đóng lên Tru Thần Trụ, thiêu đốt vĩnh viễn..."
Trên bầu trời tháp Giới Ngục, thanh kiếm ở ngoài cùng bên phải đột nhiên chìm xuống một chút.
Oanh!
Toàn bộ tháp Giới Ngục lại rung lên một lần nữa, mà trong tháp, âm thanh kia ngày càng yếu đi, chẳng mấy chốc đã hoàn toàn biến mất...
Thế nhưng bên ngoài tháp Giới Ngục, Diệp Huyền lại như bị trọng thương, cả người từ trên không trung chậm rãi rơi xuống.
Mà lúc này, một khoảng không gian nơi chân trời xa xôi đột nhiên nứt ra, trong vết nứt không gian đó, có một người đàn ông trung niên đang đứng.
Lục tôn chủ của Hộ Giới Minh!
Giờ phút này, Lục tôn chủ đang nhìn chằm chằm vào vị trí mà nữ tử váy trắng vừa đứng, trong lòng hắn thầm thở phào: “Cuối cùng cũng biến mất rồi…”
Nói đến đây, hắn đột nhiên nhìn xuống Diệp Huyền đang rơi xuống, hắn vốn định động thủ, nhưng dường như nghĩ đến điều gì đó, trong mắt loé lên một tia kiêng kỵ, thế là hắn lại dừng tay.
Một lát sau, Lục tôn chủ quay đầu, lạnh lùng nói: "Phát ra Lệnh Truy Nã Thương Giới, Diệp Huyền xúc phạm giới quy, người trong Thanh Thương Giới, ai ai cũng có thể tru diệt. Phàm là người tru diệt được kẻ này, có thể nhận được một món chí bảo Thiên giai, một môn võ kỹ Thiên giai, một bộ công pháp Thiên giai, một trăm triệu linh thạch cực phẩm! Năm linh mạch cực phẩm..."
Nói đến đây, hắn liếc nhìn thi thể của Tư Đồ Hoang cách đó không xa, rồi vội vàng nói thêm: "Nhưng, người của Hộ Giới Minh ta không được ra tay với hắn."
Chẳng mấy chốc, cái tên Diệp Huyền đã truyền khắp toàn bộ Thanh Thương Giới.
Bởi vì trên bảng Truy Nã Thương Giới, Diệp Huyền xếp thứ hai, mà thực lực của hắn lại là kẻ yếu nhất trên toàn bộ bảng Truy Nã Thương Giới... Thần Hợp cảnh... Dù là người xếp thứ mười cũng là Vạn Pháp cảnh chân chính! Hơn nữa còn là một vị Đao Hoàng...