Bỉ Ngạn thành.
Diệp Huyền và Tần Quan tiến vào trong thành, cả hai đều kinh ngạc đánh giá bốn phía.
Phồn hoa!
Sự phồn thịnh của tòa thành này nằm ngoài dự đoán của họ, đặc biệt là những kiến trúc nơi đây. Mặc dù không mang cảm giác khoa học kỹ thuật như kinh đô của Tần Quan, nhưng kiến trúc trong thành lại mang khí thế bàng bạc, cảm giác cổ kính vô cùng. Không chỉ vậy, lượng người trong thành cũng rất đông đúc, trên đường phố người đến người đi, vô cùng náo nhiệt!
Diệp Huyền phát hiện, trong nội thành lại có rất nhiều người chỉ là người bình thường, không hề có chút khí tức tu luyện nào.
Kỳ thực, điều này cũng là lẽ thường. Tuy nói bất luận vũ trụ nào cũng đều lấy cường giả vi tôn, nhưng không phải ai cũng có cơ hội tu tập võ đạo, đặc biệt là những người xuất thân hàn môn, thiên phú lại không tốt. Loại người này, nếu không có đại cơ duyên, căn bản không thể tiếp xúc được với võ đạo.
Tần Quan đột nhiên hỏi: "Tiểu Huyền Tử, ngươi có biết vì sao Thanh Khâu cô nương lại muốn ở lại Quan Huyền vũ trụ, gây dựng thư viện cho ngươi không?"
Diệp Huyền hơi kinh ngạc: "Vì sao đột nhiên hỏi vậy?"
Tần Quan cười cười, lại hỏi: "Ngươi có biết mục đích nàng làm như vậy là gì không?"
Diệp Huyền trầm giọng nói: "Vì ta!"
Tần Quan trừng mắt nhìn Diệp Huyền: "Đương nhiên là vì ngươi! Ý của ta là, mục đích thực sự nàng làm như vậy là gì!"
Diệp Huyền im lặng.
Tần Quan cười nói: "Nhân gian Kiếm đạo!"
Diệp Huyền nhìn Tần Quan: "Nói rõ hơn?"
Tần Quan mỉm cười: "Nhân gian Kiếm đạo không thể một bước mà thành, cần phải không ngừng tích lũy. Nàng hiện tại đang đặt nền móng cho ngươi. Một ngày nào đó, ngươi sẽ phát hiện Nhân gian Kiếm đạo của mình không thể bị địch nổi!"
Diệp Huyền trầm giọng nói: "Thanh Khâu nha đầu, là hy vọng ta vượt qua tam kiếm?"
Tần Quan gật đầu.
Diệp Huyền lắc đầu cười một tiếng.
Tần Quan nhìn Diệp Huyền: "Ngươi không có lòng tin sao?"
Diệp Huyền hỏi ngược lại: "Ngươi nhìn thấy Thanh Nhi khủng bố đến mức nào chưa?"
Tần Quan trừng mắt: "Thì tính sao? Ba người bọn họ có thể vô địch, vì sao ngươi không thể? Đừng quên, ngươi chính là Thiên Mệnh nhân, có Thiên Mệnh khí vận gia thân!"
Diệp Huyền nhún vai, có chút bất đắc dĩ nói: "Ta là Thiên Mệnh nhân, nhưng tại sao ta lại cảm thấy Đại Đạo bút chủ nhân luôn muốn giết ta đây?"
Đại Đạo bút chủ nhân: ". . ."
Tần Quan suy nghĩ một lát, sau đó thành thật nói: "Ta cũng cảm thấy vậy!"
Diệp Huyền lắc đầu cười một tiếng, hơi có chút bất đắc dĩ!
Hắn vẫn luôn cảm thấy, Đại Đạo bút chủ nhân và Vô Biên Chủ là cùng một phe!
Hai kẻ cấu kết với nhau làm việc xấu!
Tần Quan nói: "Mặc kệ bọn họ! Dù sao, ngươi bây giờ cứ ổn định phát triển, tận khả năng tăng cường chính mình. Còn về Nhân gian Kiếm đạo, ngươi có thể không cần để ý quá nhiều, dù sao có muội muội ngươi ở đây. Việc ngươi cần làm là ổn định phát triển, sau đó xây dựng thư viện, tăng cường chính mình."
Nói xong, nàng vỗ vỗ vai Diệp Huyền, cười nói: "Mặc dù muội muội ngươi và bọn họ rất mạnh, rất mạnh, nhưng ngươi cũng phải có lòng tin. Dù sao, ngoại trừ Thanh Khâu cô nương ra, còn có ta đây! Lấy Kiếm đạo làm chủ, Khoa học Kỹ thuật làm phụ trợ, ngươi cuối cùng rồi sẽ vô địch thiên hạ!"
Diệp Huyền nhìn Tần Quan, thành thật nói: "Ta vô địch, cũng tương đương với ngươi vô địch!"
Tần Quan trừng mắt, sau đó cười ha hả!
Thật biết cách nói chuyện! Diệp Huyền cũng cười lớn.
"Vị cô nương này, nụ cười quả thật khuynh thành!"
Đúng lúc này, một âm thanh đột nhiên từ một bên truyền đến.
Diệp Huyền và Tần Quan dừng lại, hai người quay đầu nhìn lại. Cách đó không xa, một nam tử áo trắng chậm rãi bước đến.
Nam tử thân mang một bộ áo trắng, không nhiễm bụi trần, tóc dài buông sau lưng, trên trán có hai sợi tóc cắt ngang, trong tay nắm một thanh ngọc phiến đẹp đẽ, thoạt nhìn cực kỳ tuấn tú!
Diệp Huyền đánh giá nam tử kia, rồi nói: "Vị cô nương này đi cùng ta. Ngươi mau tránh ra xa một chút! Hôm nay tâm tình ta tốt, không muốn động thủ sát sinh!"
Tần Quan nhìn Diệp Huyền, đôi mắt chớp chớp.
Nghe Diệp Huyền nói, nam tử kia ngây người, sau đó giận quá hóa cười: "Thật sự là có ý tứ! Đi cùng ngươi? Ngươi không tự nhìn lại bản thân mình xem, ngươi xứng với vị cô nương này sao?"
Diệp Huyền thành thật nói: "Dĩ nhiên, ngoại trừ ta ra, thế gian này còn ai xứng với Tần cô nương đây?"
Tần Quan: ". . ."
Nam tử áo trắng nhìn Diệp Huyền: "Da mặt ngươi dày như vậy, cha ngươi có biết không?"
Diệp Huyền lạnh nhạt nói: "Hắn có lẽ còn dày hơn ta!"
Nam tử áo trắng cười khẽ: "Người trẻ tuổi, ta khuyên ngươi một câu. Vị cô nương này khuynh quốc khuynh thành, không phải thứ ngươi có thể chạm tới! Đừng làm lỡ nàng, lại hại chính mình!"
Diệp Huyền quay đầu nhìn về phía Tần Quan. Tần Quan nhếch miệng cười một tiếng: "Hắn muốn tán tỉnh ta!"
Diệp Huyền trừng mắt: "Vậy ngươi thích không?"
Tần Quan lắc đầu.
Diệp Huyền lại hỏi: "Vậy ngươi thích dạng người nào?"
Tần Quan thành thật nói: "Cái thế đại anh hùng!"
Diệp Huyền hơi ngẩn người, sau đó nói: "Không phải chính là ta sao?"
"A?"
Tần Quan nhìn Diệp Huyền, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Diệp Huyền quay đầu nhìn nam tử áo trắng đằng xa, phất phất tay: "Ngươi đi đi! Nàng thích chính là loại người như ta!"
Tần Quan: ". . ."
Nam tử áo trắng gắt gao nhìn chằm chằm Diệp Huyền: "Ngươi có phải là chưa từng bị người khác đánh qua không?"
Diệp Huyền nhíu mày: "Ta không khoác lác, nếu ta muốn giết ngươi, ngươi đã chết một trăm lần rồi! Nhưng ta là người đọc sách, chuyện chém chém giết giết ta thường ngày đều không làm, đều là để muội muội ta làm!"
Tần Quan liếc Diệp Huyền một cái: "Ngông cuồng!"
Diệp Huyền cười ha hả, sau đó nói: "Chúng ta đi thôi!"
Ở cùng Tần Quan, tâm tình của hắn quả thực rất tốt, cho nên không muốn động thủ!
Tần Quan cũng gật đầu, không muốn tiếp tục dây dưa ở đây. Hai người lập tức muốn rời đi, nhưng lúc này, nam tử áo trắng kia lại chặn trước mặt hai người. Hắn đang định mở lời, Diệp Huyền đột nhiên đưa tay, giáng xuống một bạt tai.
*Bốp!*
Theo tiếng bạt tai thanh thúy vang lên, nam tử áo trắng còn chưa kịp phản ứng đã bị Diệp Huyền tát bay xa trăm trượng!
Chứng kiến cảnh này, những người xung quanh lập tức lùi nhanh lại.
Giờ phút này, nam tử áo trắng kia triệt để ngây người!
Bị đánh?
Chính mình lại bị đánh?
Nam tử áo trắng nhìn về phía Diệp Huyền đằng xa, vẻ thong dong trên mặt hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự dữ tợn: "Ngươi dám đánh ta! Ngươi có biết, phụ thân ta là Vương Thiên!"
Vương Thiên!
Lời vừa nói ra, trên đường phố lập tức vang lên từng tràng âm thanh hít vào khí lạnh!
Diệp Huyền lạnh nhạt nói: "Vậy ngươi có biết, phụ thân ta là Dương Diệp!"
Nam tử áo trắng giận dữ: "Thứ gì đó vớ vẩn, Lão Tử chưa từng nghe qua!"
Diệp Huyền: ". . ."
Một bên, Tần Quan trừng mắt: "Danh tiếng Dương bá phụ hình như không lớn lắm thì phải!"
Diệp Huyền gật đầu, thành thật nói: "Lão cha lăn lộn thật sự là quá kém cỏi!"
Thanh Sam Kiếm Chủ: ". . ."
Đằng xa, nam tử áo trắng kia đột nhiên lòng bàn tay mở ra, một viên truyền âm phù phóng lên tận trời. Trong chớp mắt, viên truyền âm phù kia tan biến ở sâu trong chân trời.
Tiếp theo, hắn nhìn về phía Diệp Huyền, giận dữ chỉ trỏ: "Ngươi chờ! Ngươi chờ đó! Vương gia ta nhất định diệt toàn tộc nhà ngươi!"
Diệp Huyền im lặng.
Diệt toàn tộc nhà mình!
Diệp Huyền lắc đầu thở dài, nhìn Tần Quan: "Theo lý mà nói, những đệ tử đại tộc này đều có chỉ số thông minh rất cao, vì sao phần lớn những kẻ ta gặp lại đều là đầu óc tối dạ?"
Tần Quan khẽ cười nói: "Ngang ngược càn rỡ đã quen rồi!"
Diệp Huyền lắc đầu cười một tiếng. Sự thật chứng minh, nhiều khi, người càng có quyền thế thì chỉ số thông minh lại càng không đủ, đặc biệt là người nhà của bọn họ.
Đúng lúc này, nơi xa chân trời đột nhiên xuất hiện một luồng khí tức kinh khủng. Sau khắc, một lão giả từ chân trời dậm chân bước tới!
Diệp Huyền nhìn về phía lão giả kia. Lão giả này là một cường giả Thần Kiếp cảnh!
Rất rõ ràng, cho dù ở Bỉ Ngạn tinh này, cường giả cấp bậc Thần Kiếp cảnh cũng là phi thường hiếm hoi, chứ không phải rau cải trắng, khắp nơi đều có!
Lão giả xuất hiện trước mặt Diệp Huyền và Tần Quan. Thấy lão, nam tử áo trắng vội vàng nói: "Tam thúc, chính là hai người này tuyên bố muốn diệt toàn tộc Vương gia ta!"
Nghe vậy, lông mày Diệp Huyền và Tần Quan đều nhíu lại. Tên này thêm mắm thêm muối quả là không nhỏ!
Nghe nam tử áo trắng nói, hai mắt lão giả kia lập tức híp lại. Hắn nhìn về phía Diệp Huyền đằng xa: "Hai người các ngươi muốn diệt toàn tộc Vương gia ta?"
Diệp Huyền lắc đầu: "Không có nói như vậy!"
Nam tử áo trắng lập tức giận dữ: "Ngươi dám nói, không dám thừa nhận có phải không?"
Nghe vậy, chân mày Diệp Huyền cau lại.
Lão giả kia nhìn về phía Diệp Huyền: "Dám nói diệt Vương gia ta, thật sự là quá lớn..."
Đúng lúc này, Diệp Huyền đột nhiên dùng ngón cái đẩy nhẹ.
*Xuy!*
Thanh Huyền Kiếm xuất vỏ!
Lão giả còn chưa kịp phản ứng, cả người đã bị Thanh Huyền Kiếm ghim chặt tại chỗ!
Giờ khắc này, tất cả mọi người bối rối!
Giây lát?
Một vị cường giả Thần Kiếp cảnh lại bị miểu sát dễ dàng như vậy?
Làm sao có thể?
Giữa sân, mọi người vẻ mặt đầy khó có thể tin.
Mà nam tử áo trắng kia giờ phút này cũng hóa đá tại chỗ, hắn nhìn Diệp Huyền, trong mắt tràn đầy khó có thể tin: "Ngươi. . ."
Diệp Huyền nhìn nam tử áo trắng, thần sắc bình tĩnh: "Vương gia ở đâu? Chỉ cái hướng đi!"
Tần Quan: ". . . ."
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂