Hắn tại sao lại tin tưởng Diệp Huyền?
Thứ nhất, Vô Biên Chủ!
Thực lực của Vô Biên Chủ này mạnh đến mức nào?
Đây là một điều bí ẩn!
Sau khi nhận được truyền thừa của Cổ Thiên Đế và Diệp Đế, hắn biết được từ miệng tiên tổ của mình rằng Vô Biên Chủ vô cùng thần bí. Dĩ nhiên, đó không phải là trọng điểm, trọng điểm là thực lực của Vô Biên Chủ!
Diệp Đế không nói rõ, nhưng hắn biết, tiên tổ của mình có lẽ không bằng Vô Biên Chủ!
Thứ hai là Thanh Khâu!
Một vị thánh vương mạnh đến đâu?
Cường giả đỉnh cao Thập Trọng Cảnh!
Hơn nữa, chắc chắn còn mạnh hơn vị Mộc đại nhân trước mắt này!
Thế nhưng, kết quả thì sao?
Bị miểu sát!
Có thể tưởng tượng, sau lưng Diệp Huyền là một thế lực to lớn kinh khủng đến nhường nào!
Như lời Mộc đại nhân đã nói, rất nhiều khi, lựa chọn và phe phái là vô cùng quan trọng, là con cháu đại tộc, hắn càng hiểu rõ điểm này!
Mộc đại nhân đột nhiên nói: "Giết!"
Giết!
Mặc dù hắn vô cùng kính trọng Diệp Đế, nhưng đó là Diệp Đế khi xưa, chứ không phải Diệp Trần!
Hơn nữa, Diệp Đế đã ngã xuống, thể diện của một người đã chết, có thể cho, cũng có thể không cho!
Theo Mộc đại nhân vừa dứt lời, hai lão giả bên cạnh hắn chuẩn bị động thủ, nhưng đúng lúc này, bên trong miệng giếng kia, một luồng khí tức kinh khủng đột nhiên phóng lên tận trời!
Oanh!
Trong nháy mắt, một áp lực đáng sợ trực tiếp bao phủ lấy ba người Mộc đại nhân!
Sắc mặt ba người lập tức kịch biến!
Lúc này, một người đàn ông trung niên từ đáy giếng chậm rãi bay lên!
Người tới, chính là Mục Hình Chi!
Nhìn thấy Mục Hình Chi, sắc mặt của ba người Mộc đại nhân đều trở nên ngưng trọng trong nháy mắt!
Mục Hình Chi tham lam hít sâu một hơi, khẽ nói: "Cảm giác của tự do..."
Một bên, Mộc đại nhân trầm giọng nói: "Các hạ..."
Mục Hình Chi đột nhiên mở hai mắt, tay phải hắn trực tiếp chộp về phía trước, một trảo này, một bàn tay vô hình lập tức bóp lấy yết hầu Mộc đại nhân!
Oanh!
Trong nháy mắt, một cỗ lực lượng kinh khủng trực tiếp khóa chặt Mộc đại nhân.
Mộc đại nhân trong lòng hoảng hốt: "Các hạ, ngươi..."
Giờ phút này, hắn đã hoảng sợ tột đỉnh!
Hắn biết dưới đáy giếng này giam cầm một vị nhân vật lớn, thế nhưng, hắn không ngờ đối phương lại kinh khủng đến thế!
Bản thân mình ở trước mặt đối phương thậm chí ngay cả sức hoàn thủ cũng không có?
Lúc này, một lão giả Thập Trọng Cảnh ở bên cạnh vội vàng nói: "Các hạ, chúng ta là người của Tương Lai Vực..."
Mục Hình Chi lắc đầu cười nhạo: "Tương Lai Vực?"
Nói xong, tay phải hắn đột nhiên dùng sức.
Oanh!
Mộc đại nhân kia trực tiếp thần hồn câu diệt!
Hoàn toàn biến mất!
Nhìn thấy một màn này, sắc mặt hai lão giả còn lại lập tức kịch biến, không chút do dự, hai người trực tiếp định bỏ chạy, nhưng lúc này, Mục Hình Chi đột nhiên phất tay áo.
Ầm ầm!
Hai lão giả còn chưa kịp phản ứng đã trực tiếp hóa thành bụi trần!
Trực tiếp miểu sát!
Tất cả cường giả giữa sân đều hóa đá tại chỗ!
Diệp Huyền cũng chấn động vô cùng!
Tên này mạnh như vậy sao?
Lúc này, Mục Hình Chi quay đầu nhìn về phía Diệp Huyền, nhìn Diệp Huyền, tâm cảnh của hắn giờ phút này đột nhiên thay đổi!
Thần phục Diệp Huyền?
Nói thật, trước khi thoát ra, hắn đã nghĩ như vậy, cũng chuẩn bị làm như vậy, bởi vì chỉ cần có thể thoát ra, bảo hắn làm gì cũng được!
Thế nhưng giờ phút này, sau khi thoát ra, hắn lại có ý khác!
Diệp Huyền thực sự quá yếu, quá yếu!
Thần phục một tên nhóc ranh như vậy, bản thân còn mặt mũi nào mà tồn tại?
Nghĩ đến đây, Mục Hình Chi xòe lòng bàn tay, một chiếc nhẫn chứa đồ chậm rãi bay tới trước mặt Diệp Huyền: "Diệp tiểu hữu, trong nhẫn có một triệu viên Thứ Nguyên Thần Tinh, còn có một số thần vật ta từng cất giữ, những thứ này hẳn là sẽ có ích cho ngươi bây giờ!"
Nghe vậy, Diệp Huyền ngây cả người, rất nhanh, hắn đã hiểu ý của đối phương!
Đối phương không muốn thần phục hắn!
Diệp Huyền nhìn Mục Hình Chi: "Tiền bối, ngài chắc chứ?"
Nghe vậy, hai mắt Mục Hình Chi hơi híp lại!
Vốn dĩ, hắn cho rằng thiếu niên trước mắt là một người thông minh, nhưng bây giờ xem ra, cũng không phải như vậy!
Bất quá, giờ phút này hắn vẫn chưa muốn vạch mặt!
Mục Hình Chi nhìn Diệp Huyền: "Ân oán giữa ngươi và Tương Lai Vực, ta giúp ngươi giải quyết!"
Diệp Huyền lắc đầu cười: "Thôi bỏ đi! Ngươi đi đi!"
Nói xong, hắn phất tay áo, chiếc nhẫn chứa đồ kia bay trở về trước mặt Mục Hình Chi!
Ánh mắt Mục Hình Chi dần dần trở nên băng lãnh!
Lúc này, Diệp Huyền đột nhiên nhìn về phía ba người Tần Quan ở bên cạnh: "Chúng ta đi thôi!"
Ba người gật đầu.
Diệp Huyền dẫn theo ba người đi về phía xa!
Tại chỗ, Mục Hình Chi im lặng một lát rồi thu hồi nhẫn chứa đồ, quay người biến mất ở cuối chân trời.
Nơi xa, Sở Thiên đột nhiên nói: "Diệp Huyền huynh, vì sao huynh không lấy chiếc nhẫn đó? Không lấy thì phí quá!"
Diệp Huyền lắc đầu cười: "Thôi bỏ đi!"
Sở Thiên muốn nói lại thôi!
Diệp Huyền nói: "Những người bị giam cầm trong Thần Hoang cấm địa này đều là những người đã từng phản kháng Đại Đạo Bút Chủ nhân, có thể nói, những kẻ ở đây đều là những siêu cấp quái vật, chúng ta phải cẩn thận một chút!"
Diệp Trần gật đầu: "Đúng vậy!"
Thực lực của Mục Hình Chi vừa rồi thật sự quá kinh khủng!
Chỉ chốc lát, mọi người đi tới một vùng phế tích.
Diệp Huyền nhìn lướt bốn phía, xung quanh đâu đâu cũng là cảnh đổ nát hoang tàn.
Diệp Huyền khẽ nói: "Nơi này có thể từng là một tông môn!"
Tông môn!
Nghe vậy, mấy người đều vui mừng!
Điều này có nghĩa là rất có khả năng có bảo vật!
Diệp Huyền đi về phía một tòa đại điện tàn phá ở nơi xa, trên đường đi, mấy người đều vô cùng cảnh giác.
Rất nhanh, mấy người đã tới trước đại điện, Diệp Huyền nhìn lên phía trên đại điện, ở đó có ba chữ lớn đã tàn phai: Đạo Thánh Điện!
Đạo Thánh Điện?
Thần thức của Diệp Huyền quét qua tòa đại điện tàn phá, chẳng phát hiện được bất cứ thứ gì!
Diệp Huyền đi vào trong đại điện, vừa mới bước vào, hắn trực tiếp sững sờ tại chỗ!
Ở chính giữa đại điện, có một cây cột đá, trên cột đá trói một lão giả!
Trước ngực lão giả này cũng có một lá bùa thần bí!
Hết sức rõ ràng, đây cũng là người bị Đại Đạo Bút Chủ nhân giam cầm!
Vẻ mặt Diệp Huyền trở nên có chút cổ quái, sao lại có nhiều kẻ nghịch thiên như vậy?
Lúc này, lão giả kia chậm rãi mở hai mắt ra, khi thấy Diệp Trần và Sở Thiên, hai mắt ông ta lập tức híp lại, một áp lực đáng sợ trực tiếp bao phủ lấy mấy người giữa sân!
Sắc mặt Diệp Trần và Sở Thiên lập tức kịch biến!
Diệp Trần nói: "Tiền bối..."
Lão giả gắt gao nhìn chằm chằm Diệp Trần: "Người được Đại Đạo Bút Chủ nhân chọn trúng!"
Diệp Trần do dự một chút, sau đó quay đầu nhìn về phía Diệp Huyền: "Hắn đã từng cũng là!"
Diệp Huyền sa sầm mặt!
Lão giả quay đầu nhìn về phía Diệp Huyền, rất nhanh, ông ta nhíu mày: "Ngươi đã từng là... Nhưng bây giờ không phải! Ngươi cũng giống như Vô Biên Chủ kia, đã bị Đại Đạo Bút Chủ nhân từ bỏ!"
Diệp Huyền gật đầu: "Đúng vậy!"
Lão giả im lặng một lát rồi nói: "Vì sao hắn lại vứt bỏ ngươi?"
Diệp Huyền suy nghĩ một chút, sau đó nói: "Không biết!"
Lão giả nhìn Diệp Huyền: "Ngươi có muốn diệt trừ Đại Đạo Bút Chủ nhân không?"
Diệp Huyền ngây cả người, sau đó nói: "Diệt trừ Đại Đạo Bút Chủ nhân?"
Lão giả gật đầu.
Diệp Huyền do dự một chút, sau đó nói: "Chuyện này... có chút khó khăn thì phải?"
Lão giả nhìn về phía Diệp Huyền: "Sợ cái gì? Chỉ cần cố gắng, không có gì là không làm được!"
Diệp Huyền im lặng.
Đại Đạo Bút Chủ nhân đánh không lại Thanh Nhi, thế nhưng, Thanh Nhi lại không thể giết Đại Đạo Bút Chủ nhân!
Điều này có ý nghĩa gì?
Có nghĩa là ở thời điểm hiện tại, Đại Đạo Bút Chủ nhân này chắc chắn không thể chết được.
Mấy kẻ này cứ luôn miệng nghịch thiên, sao không nhìn rõ thực tại một chút chứ?
Vẫn là Vô Biên Chủ kia lợi hại, thấu triệt vô cùng!
Lúc này, lão giả kia đột nhiên nói: "Ngươi có phải cảm thấy chúng ta không biết tự lượng sức mình không?"
Diệp Huyền gật đầu.
Lão giả nhìn Diệp Huyền: "Ngươi cũng thật thà đấy!"
Diệp Huyền mỉm cười: "Tiền bối, chúng ta không thảo luận chuyện này! Lần này chúng ta đến đây là để tìm cơ duyên, không biết tiền bối có thể cho chút lợi lộc... À không, là cho chút cơ duyên gì đó không..."
Nghe vậy, vẻ mặt của Diệp Trần và Sở Thiên ở bên cạnh lập tức trở nên lúng túng!
Hay cho tên này!
Thẳng thắn như vậy sao?
Sở Thiên mặc dù cảm thấy da mặt mình cũng dày lên chút, nhưng giờ phút này cũng có chút xấu hổ, quá thẳng thắn rồi!
Lão giả im lặng một lát rồi nói: "Ngươi muốn lợi lộc gì?"
Diệp Huyền vội vàng nói: "Cái gì cũng được!"
Lão giả nhìn lướt qua Diệp Huyền, sau đó nói: "Truyền thừa có muốn không?"
Diệp Huyền gật đầu: "Muốn!"
Lão giả xòe lòng bàn tay, một viên đá xuất hiện trong tay ông ta, một khắc sau, viên đá kia chậm rãi bay tới trước mặt Diệp Huyền: "Trong viên đá này, có tất cả truyền thừa của ta!"
Diệp Huyền vội vàng thu hồi viên đá, sau đó cung kính thi lễ, chân thành nói: "Đa tạ!"
Nói xong, hắn dừng một chút, lại nói: "Tiền bối, thật không dám giấu giếm, ta là viện trưởng của một thư viện, thư viện của ta trải rộng khắp vũ trụ Quan Huyên, Cổ Hoang và cả vũ trụ Thứ Nguyên, sau này sẽ còn ngày càng nhiều hơn, cho nên, tiền bối có phiền không nếu ta đem truyền thừa của ngài đặt trong thư viện, để cho người đời học tập? Dĩ nhiên, ta sẽ ghi rõ, đây là truyền thừa của tiền bối!"
Lão giả nhíu mày: "Thư viện?"
Diệp Huyền gật đầu: "Đúng vậy!"
Lão giả im lặng một lát rồi nói: "Có thể!"
Diệp Huyền làm như vậy, không nghi ngờ gì sẽ khiến đạo thống của ông ta được truyền thừa, thậm chí là lưu danh vạn thế.
Thấy lão giả đồng ý, Diệp Huyền lại lần nữa khẽ thi lễ: "Ta thay mặt người của thư viện ta tạ ơn tiền bối!"
Lão giả nhìn lướt qua Diệp Huyền, trong mắt lóe lên một tia phức tạp: "Trên người ngươi có đại nhân quả, hơn nữa, nhân quả này có thể liên quan đến Đại Đạo Bút Chủ nhân... Ngươi là một sự tồn tại vô cùng khác biệt, hết sức phức tạp... Nếu ta không đoán sai, đã từng có lúc Đại Đạo Bút Chủ nhân muốn giết ngươi, đúng không?"
Trong mắt Diệp Huyền lóe lên một tia kinh ngạc: "Tiền bối làm sao biết được?"
Lão giả khẽ nói: "Đoán!"
Diệp Huyền: "..."
Lão giả lại nói: "Cẩn thận Đại Đạo Bút Chủ nhân!"
Diệp Huyền gật đầu: "Ta vẫn luôn rất cẩn thận hắn!"
Nói xong, hắn do dự một chút, sau đó nói: "Tiền bối, ngài có tiền tài hay thần vật nào không?"
Lão giả ngây cả người, sau đó nói: "Ngươi muốn những ngoại vật đó làm gì?"
Diệp Huyền nghiêm mặt nói: "Ta gây dựng thư viện, cần tiền nhất! Cho nên..."
Lão giả suy nghĩ một chút, sau đó nói: "Cũng còn một ít!"
Nói xong, ông ta xòe lòng bàn tay, một chiếc nhẫn chứa đồ chậm rãi bay tới trước mặt Diệp Huyền: "Những thứ này ta đều không cần! Cho ngươi đấy!"
Diệp Huyền vội nói: "Đa tạ tiền bối!"
Nói xong, hắn vội vàng thu hồi nhẫn chứa đồ.
Lão giả khẽ cười nói: "Tiểu hữu, ta có một tâm nguyện chưa hoàn thành..."
Diệp Huyền nói: "Tiền bối mời nói, vãn bối nhất định dốc hết sức mình!"
Lão giả nhìn Diệp Huyền: "Ta muốn khôi phục tự do!"
Biểu cảm của Diệp Huyền lập tức cứng đờ.
Mẹ nó!
Bị lừa rồi
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ