Virtus's Reader
Nhất Kiếm Độc Tôn

Chương 261: CHƯƠNG 261: TA, XƯA NAY CHƯA TỪNG CÓ!

Gia chủ lệnh!

Diệp Huyền tự nhiên biết gia chủ lệnh đại biểu cho điều gì, đây chính là đại diện cho gia chủ!

Gia chủ lệnh cộng thêm bản tộc sử này, có thể làm được rất nhiều chuyện!

Diệp Huyền thu hồi gia chủ lệnh của Tư Đồ gia và tộc sử, sau đó lại nhìn sang một chiếc nạp giới khác.

Trong chiếc nạp giới thứ hai không có Thiên giai bảo vật, nhưng lại có hơn một nghìn viên Tử Nguyên tinh, ngoài ra, còn có một đóa tuyết liên lớn chừng bàn tay.

Đóa tuyết liên toàn thân óng ánh, hàn khí bức người.

Thiên tài địa bảo!

Giữa thiên địa có một số kỳ vật, những kỳ vật này hấp thu tinh hoa nhật nguyệt, được trời đất nuôi dưỡng, ẩn chứa năng lượng cực lớn.

Mà đóa tuyết liên trước mắt, rõ ràng chính là loại kỳ vật này.

Loại kỳ vật này có thể gia tăng tu vi của bản thân, nếu để cho người có thể chất đặc thù sử dụng, công hiệu sẽ tăng gấp bội.

Ngoại trừ đóa tuyết liên này, trong nạp giới còn có một số vật phẩm linh tinh, nhưng đều không đáng giá cho lắm!

Ít nhất, đối với hắn hiện tại mà nói, hắn có chút xem thường.

Với Diệp Huyền bây giờ, những vật tầm thường đã hoàn toàn không lọt vào mắt hắn!

Cất nạp giới đi, Diệp Huyền tiếp tục tiến về phía trước, lòng khấp khởi vui mừng.

Tuy lần này thúc giục Giới Ngục tháp đã tiêu tốn gần hai tỷ cực phẩm linh thạch, nhưng thu hoạch cũng không hề nhỏ.

Nói tóm lại, vẫn là lời to!

Lần này, Diệp Huyền không còn nghênh ngang đi đường nữa! Hắn thúc giục công pháp 'Độn', cả người lập tức ẩn mình.

Có thể nói, ngoại trừ cường giả Chân Ngự Pháp cảnh, người bình thường căn bản không thể phát hiện ra hắn! Hơn nữa, cho dù là cường giả Chân Ngự Pháp cảnh, nếu không cố tình tìm kiếm cũng khó lòng phát hiện được y.

Chỉ chốc lát, Diệp Huyền hoàn toàn biến mất ở phía xa.

Ngay sau khi Diệp Huyền rời đi không lâu, một bóng người mờ ảo đột nhiên xuất hiện trong sân.

Bóng ảnh đó đứng yên tại chỗ, trầm mặc một lát rồi khẽ nói: "Tiểu thư... Người thấy không? Tiểu thiếu gia mười chín tuổi đã đạt tới Kiếm Hoàng, cho dù là ở Độc Cô gia chúng ta, cũng là tài năng siêu quần bạt tụy... Còn có Diệp Linh tiểu thư, chưa đến mười lăm tuổi đã bước vào Vạn Pháp cảnh, lại có thể chất đặc thù, vô cùng hiếm thấy... Nếu người ở U Minh biết được, hẳn cũng sẽ được an ủi."

Dứt lời, cả người hắn bắt đầu dần dần hư ảo hóa, chẳng mấy chốc đã hoàn toàn biến mất.

...

Nam Liên sơn mạch nằm ở phía nam Thanh Châu, là một nơi hẻo lánh, dân cư thưa thớt, chỉ có những dãy núi trập trùng bất tận.

Mà mục đích lần này của Diệp Huyền, chính là dãy núi mịt mờ này.

Đạo tắc!

Hiện tại, hắn đã có chút không thể chờ đợi được muốn tìm được đạo tắc thứ hai.

Bởi vì hắn phát hiện, nếu có đạo tắc, khi thúc giục Giới Ngục tháp, sự cắn trả của Giới Ngục tháp lên bản thân hắn sẽ nhỏ đi rất nhiều!

Phải biết, trước đó khi chưa có đạo tắc, hắn sém chút nữa là toi mạng. Mà vừa rồi, dù cũng bị cắn trả, nhưng không đến nỗi hôn mê!

Rõ ràng, đạo tắc này vẫn cực kỳ quan trọng!

Một ngày sau, Diệp Huyền đến Nam Liên sơn mạch, sau khi tiến vào dãy núi, Diệp Huyền dựa theo phương hướng mà vị đại thần tầng hai đã chỉ để tiến lên.

Bên trong dãy núi mịt mờ, Diệp Huyền một đường băng băng, thỉnh thoảng sẽ bắt gặp vài con yêu thú, nhưng chúng đều không phát hiện ra hắn.

Dưới sự chỉ dẫn của vị đại thần tầng hai, Diệp Huyền đi tới nơi sâu trong dãy núi, chưa đến nửa canh giờ sau, hắn dừng lại.

Trước mặt hắn không xa, trên mặt đất có một vực sâu khổng lồ, rộng gần trăm trượng, sâu không thấy đáy.

Từ vị trí của hắn nhìn xuống, bên dưới đen kịt một màu, còn có sương mù đen lượn lờ, âm u vô cùng.

Trực giác mách bảo hắn, đây chắc chắn không phải nơi tốt lành gì.

Lúc này, một giọng nói đột nhiên vang lên trong đầu hắn: "Nhảy xuống!"

Nhảy xuống!

Khóe miệng Diệp Huyền giật giật, hắn tiến lên một bước, vực sâu thăm thẳm, đen kịt một màu, không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì.

Diệp Huyền có chút do dự, trực giác mách bảo hắn, nhảy xuống lần này, chắc chắn sẽ không có chuyện gì tốt đẹp xảy ra.

Trong Giới Ngục tháp, tầng hai lại bắt đầu vang lên tiếng 'ầm ầm'.

Rõ ràng, đây là đang thúc giục hắn.

Diệp Huyền do dự một chút, rồi nói: "À này, ta mạo muội hỏi một câu, nếu ngài đã phát hiện ra đạo tắc, vì sao không mang nó về cho ta?"

Đây là một điểm mà Diệp Huyền vẫn luôn thắc mắc, vị đại thần ở tầng hai này đã dám gây sự với Hộ Giới Minh, thực lực chắc chắn không cần phải bàn cãi. Vậy mà hắn, nếu đã tìm được đạo tắc, lại không mang về, đây chắc chắn có vấn đề!

Vấn đề rất lớn!

Theo lời Diệp Huyền vừa dứt, trong Giới Ngục tháp đột nhiên yên tĩnh trở lại, nhưng rất nhanh, tầng hai bắt đầu rung chuyển điên cuồng, không chỉ tầng hai, ngay cả tầng một cũng rung động kịch liệt.

Diệp Huyền lập tức cảm thấy đầu óc choáng váng, cả người khó chịu.

Tên này nổi điên rồi!

Diệp Huyền vội vàng nói: "Thôi thôi, ngài đừng làm bừa nữa, ta, ta không hỏi nữa là được chứ gì?"

Giới Ngục tháp lập tức yên tĩnh trở lại.

"Nhảy xuống!"

Giọng nói kia lại vang lên.

Diệp Huyền lại tiến lên một bước, sắc mặt hắn dần dần bình tĩnh lại.

Dường như nghĩ đến điều gì, hắn tự giễu cười một tiếng: "Sao mình lại sợ đầu sợ đuôi thế này!"

Nói xong, hắn tung người nhảy thẳng xuống dưới.

Kể từ khi nữ tử thần bí rời đi, hắn phát hiện, mình làm việc có chút sợ sệt.

Thật ra, khi phải làm một việc gì đó, thì nên nghĩa vô phản cố mà làm, chứ không phải nên sợ đầu sợ đuôi.

Suy nghĩ nhiều, vấn đề càng nhiều, vấn đề càng nhiều, trong lòng càng sợ hãi.

Dưới vực sâu, Diệp Huyền rơi xuống cực nhanh, bên tai là tiếng gió lạnh lẽo rít gào.

Cứ như vậy không biết bao lâu, cuối cùng, hắn cảm thấy hai chân chạm đất. Dưới lòng đất, một màu đen kịt.

Cũng may, hắn không dùng mắt để nhìn, nếu không thì, e là chẳng nhìn thấy gì cả.

Lúc này hắn đang đứng trên một mỏm đá nhô ra từ vách núi, vẫn chưa tới đáy vực. Bên dưới mỏm đá, vẫn không thấy đáy. Mà trên vách đá xung quanh, khắp nơi là những dây leo to bằng cánh tay và cỏ dại.

Không có bất kỳ âm thanh hay khí tức nào!

"Xuống dưới!"

Lúc này, vị đại thần tầng hai lại lên tiếng.

Diệp Huyền khẽ gật đầu, hắn nắm lấy một sợi dây leo bên cạnh, men theo đó mà xuống.

Cứ thế đi xuống chừng nửa canh giờ, cuối cùng hắn cũng cảm thấy hai chân chạm đất.

Dưới chân có nước, không đúng! Sắc mặt Diệp Huyền đột nhiên thay đổi, vì dưới chân không phải nước, mà là máu!

Máu!

Trong nháy mắt, Diệp Huyền lập tức cảnh giác cao độ, hắn vội hỏi: "Đại thần tầng hai, nơi này có nguy hiểm không?"

Im lặng trong chốc lát, vị đại thần tầng hai đột nhiên nói: "Không nói cho ngươi!"

Khốn kiếp!

Diệp Huyền suýt nữa thì nổi điên!

Có nhầm không vậy! Đến lúc nào rồi mà còn làm cao? Thật sự là đánh không lại, nếu không hắn đã nổi điên cho vị đại thần tầng hai này một trận rồi!

Tính tình quái gở gì thế này! Phải trị!

Đáng tiếc, đánh không lại!

Diệp Huyền hít sâu một hơi, dập tắt ý nghĩ muốn đánh người của mình. Hắn nở một nụ cười ôn hòa hết mức, cùng với giọng nói mà hắn cho là dịu dàng nhất đời mình: "Đại thần, xin chỉ giáo một chút, nơi này có nguy hiểm không?"

Một lát sau, từ tầng hai truyền ra một giọng nói: "Có!"

Nụ cười của Diệp Huyền càng thêm rạng rỡ: "Nguy hiểm gì?"

"Không biết!" Lần này, tầng hai trả lời rất nhanh.

Nụ cười của Diệp Huyền cứng đờ, không biết... Không biết thì ngươi nói làm cái quái gì!

Một lát sau, Diệp Huyền lắc đầu, tiếp tục tiến về phía trước.

Máu dưới chân rất nhiều, mùi máu tanh xung quanh cũng rất nồng, đặc biệt là càng đi về phía trước càng đậm đặc.

Tuyệt không phải đất lành!

Đây là trực giác của Diệp Huyền.

Cứ thế đi, không biết đã đi bao lâu, đột nhiên phía trước xuất hiện một đốm lửa màu đỏ sậm, ngọn lửa cứ lơ lửng bay qua bay lại ở phía trước...

Diệp Huyền cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một chút, mặc dù tu sĩ thường không mấy e ngại quỷ hồn, nhưng đối với những thứ không biết thế này, vẫn có chút kiêng kỵ.

Đốm lửa kia có màu đỏ như máu, chỉ lớn bằng bàn tay, cứ bay lượn qua lại, bay lượn khiến Diệp Huyền có chút hoảng hốt.

Nhưng rất nhanh, Diệp Huyền đã trấn tĩnh lại. Hắn tiếp tục bước đi, đi rất bình tĩnh, đi được một đoạn, hắn đột nhiên lên tiếng: "Haiz, gia tộc cũng thật là, ta đến đây lịch luyện mà còn phái hơn mười cường giả Chân Ngự Pháp cảnh âm thầm đi theo! Thật tình, thế này thì còn lịch luyện cái gì nữa?"

Nói xong, hắn lắc đầu thở dài: "Diệp gia ta chưởng quản chư thiên vạn giới, cường giả Chân Ngự Pháp cảnh cũng có đến mấy trăm vị, ta ra ngoài lịch luyện, ai dám bắt nạt ta chứ? Đúng là thừa thãi, còn phái người đi theo làm gì!"

Cách đó không xa, đốm quỷ hỏa kia đột nhiên run lên, sau đó từ từ lùi về phía sau.

Sắc mặt Diệp Huyền vẫn trấn định, tiếp tục bước đi, cùng lúc đó, trên người hắn tỏa ra một luồng khí tức Kiếm đạo cường đại.

Khí tức Kiếm Hoàng!

Cứ như thể sợ người khác không biết hắn là Kiếm Hoàng vậy...

Diệp Huyền lại nói tiếp: "Lão tổ cũng vậy, nói ta mới mười tám tuổi, bắt ta phải áp chế cảnh giới, áp chế tu vi Kiếm đạo, nếu không thì ta đã sớm đột phá Kiếm Hoàng, đạt thành ngôi vị Kiếm Tiên rồi."

Nói xong, hắn thở dài một hơi: "Thôi vậy, áp chế thì áp chế, bình thường không có việc gì giả heo ăn thịt hổ cũng hay."

Cách đó không xa, đốm lửa màu đỏ như máu dần dần lùi lại, cuối cùng, cho đến khi hoàn toàn biến mất trong bóng tối.

Bước chân của Diệp Huyền lại tăng tốc, hơn nữa còn có chút hưng phấn: "Nơi này âm u, có vẻ không đơn giản, ừm, hy vọng gặp được kẻ địch mạnh một chút, như thế mới không uổng công ta đến đây một chuyến."

Nói xong, tốc độ của hắn lại tăng nhanh, và đúng lúc này, không gian trước mặt hắn đột nhiên rung lên, ngay sau đó, dường như có một cánh cửa vô hình chặn trước mặt hắn.

Không gian!

Cường giả Chân Ngự Pháp cảnh!

Lòng Diệp Huyền run lên, người âm thầm ra tay, ít nhất cũng là cường giả Chân Ngự Pháp cảnh!

Diệp Huyền nhìn lướt qua bốn phía, lạnh giọng nói: "Kẻ nào, dám cản đường Diệp Huyền ta!"

Lúc này, trong bóng tối xa xa, một giọng nói âm u lạnh lẽo đột nhiên vang lên: "Nhóc con vắt mũi chưa sạch từ đâu tới, đây không phải là nơi ngươi nên đến, nhân lúc lão phu chưa nổi sát tâm, mau cút đi."

"Cút?"

Diệp Huyền sững sờ, sau đó phá lên cười như điên.

"Ngươi cười cái gì!" Trong bóng tối, giọng nói kia vang lên.

Diệp Huyền hướng mặt về phía xa, cười lớn nói: "Ở Thanh Thương giới này, cho dù là Hộ Giới Minh cũng chỉ là nô bộc của Diệp gia ta, vậy mà các hạ dám bảo ta cút, khẩu khí thật lớn. Ngươi có biết không, Diệp gia ta chỉ cần ra lệnh một tiếng, đừng nói nơi này, mà ngay cả toàn bộ Thanh Thương giới cũng sẽ bị san bằng!"

"Diệp gia? Diệp gia nào? Bản đế chưa từng nghe qua!" Giọng nói kia lại vang lên.

Diệp Huyền hừ lạnh một tiếng: "Ngươi chưa từng nghe qua, vậy ngươi đã từng nghe qua tên ta, Diệp Huyền, chưa?"

"Chưa từng!" Trong bóng tối, người thần bí trả lời.

Diệp Huyền lắc đầu: "Ngươi ngay cả tên ta cũng chưa từng nghe qua, xem ra, các hạ hoặc không phải người của giới này, hoặc đã ở đây rất lâu rồi. Để ta nói cho ngươi biết, ta, Diệp Huyền, chính là kiếm tu kiệt xuất nhất từ trước đến nay của Thanh Thương giới, ta là kẻ trước không có ai, sau cũng không có người!"

Nói xong, hắn lại một lần nữa phóng ra khí tức Kiếm Hoàng mạnh mẽ của mình.

Đáy vực sâu đột nhiên im bặt, một lát sau, người thần bí đột nhiên nói: "Ngàn năm trước, có một người tự xưng là Thương Giới Kiếm Chủ từng đến đây, hắn có vẻ còn yêu nghiệt hơn ngươi một chút."

Thôi rồi!

Biểu cảm của Diệp Huyền cứng đờ, khốn kiếp, gặp phải cao nhân thật rồi!

Làm sao bây giờ? Giả vờ tiếp thế nào đây?

Đầu óc Diệp Huyền xoay chuyển cực nhanh, chẳng mấy chốc, khóe miệng hắn hơi nhếch lên, rồi tiếp tục tiến về phía trước: "Tiền bối vậy mà lại biết Thương Giới Kiếm Chủ, xem ra tiền bối cũng không phải người tầm thường!"

Nói đến đây, hắn mỉm cười: "Tại hạ tự sáng tạo một chiêu kiếm kỹ, xin tiền bối chỉ giáo cho."

Dứt lời, bàn tay hắn mở ra, một thanh kiếm xuất hiện trong tay, một khắc sau, một luồng kiếm thế cường đại chấn động từ trong kiếm tuôn ra.

Nhất Kiếm Định Sinh Tử!

"Đây là..."

Từ xa đột nhiên truyền đến giọng nói của người thần bí, trong giọng nói mang theo một tia kinh ngạc và khó tin...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!