Nghe Tiểu Tháp nói, Diệp Huyền im lặng!
Mình rất thích ra vẻ sao?
Lúc này, trung niên nam tử ở nơi xa đột nhiên lại nói: "Ngươi có biết, ngươi giết người của Thượng tộc ta sẽ có hậu quả gì không?"
Diệp Huyền thu hồi suy nghĩ, hắn nhìn về phía nam tử trung niên: "Thân tử tộc diệt!"
Nam tử trung niên hơi sững sờ, sau đó nói: "Ngươi cũng biết điều đấy!"
Diệp Huyền cười nói: "Lẽ nào ngươi không muốn biết vì sao ta dám giết nàng sao?"
Nam tử trung niên cười khẽ: "Sao nào, ngươi muốn nói cho ta biết ngươi có chỗ dựa à?"
Diệp Huyền gật đầu.
Nam tử trung niên lắc đầu: "Người trẻ tuổi, ngươi hoàn toàn không biết gì về thực lực của Thượng tộc ta."
Diệp Huyền im lặng.
Ngu xuẩn?
Thật ra, lúc đầu hắn cũng cảm thấy trung niên nam tử này ngu xuẩn, nhưng nghĩ lại thì không phải vậy!
Hắn sở dĩ cảm thấy đối phương ngu xuẩn là vì hắn cho rằng Thanh Nhi vô địch, thế nhưng, đối phương lại không biết Thanh Nhi. Chuyện này cũng giống như một thiên tài trong làng, hắn ở trong làng vĩnh viễn là người đứng đầu, nhưng hắn chưa từng ra khỏi làng, bởi vậy, hắn sẽ tự mãn đến mức cho rằng thiên tài bên ngoài cũng tuyệt đối không bằng mình!
Vì sao?
Bởi vì ngồi ở vị trí cao quá lâu, hắn sẽ tự trói buộc mình, từ tự tin biến thành tự phụ, hơn nữa còn không cho phép người khác nghi ngờ, một khi ngươi nghi ngờ, hắn sẽ cho rằng ngươi vừa vô tri lại vừa nực cười!
Người ở trình độ thấp, tâm khí thường rất cao, dùng góc nhìn của kẻ bề trên để nhìn xuống những người thành công hơn mình; người ở trình độ cao, tâm khí ngược lại rất thấp!
"Biết trời đất rộng, mới yêu quý cỏ cây xanh".
Nghĩ đến đây, Diệp Huyền đột nhiên tự giễu cười một tiếng.
Hắn không chế giễu trung niên nam tử trước mắt, mà là chế giễu chính mình, bởi vì, nếu không phải Thanh Nhi đã nâng cao nhận thức và giới hạn về thực lực cho hắn, thì hắn cũng sẽ không khác người khác là bao.
Hơn nữa, rất nhiều lúc, hắn cũng có tâm lý giống như nam tử trung niên, ví dụ như trong thế giới của hắn, lão cha và Thanh Nhi là tuyệt đối vô địch, hắn cho rằng Thanh Nhi và lão cha là trần nhà tuyệt đối, loại suy nghĩ này thực ra là không nên có, cho dù sự thật đúng là như vậy, nhưng hắn cũng không thể nghĩ như thế, nghĩ như thế chẳng khác nào tự giới hạn chính mình.
Diệp Huyền khẽ lắc đầu, hắn liếc nhìn nam tử trung niên, sau đó nói: "Sở dĩ ta giết nàng, là vì nàng đã nhiều lần uy hiếp ta, đó là nguyên nhân của sự việc. Thượng tộc các ngươi nếu cảm thấy nuốt không trôi cục tức này, cứ tới trả thù ta, dĩ nhiên, ta xin hữu nghị nhắc nhở một câu cuối cùng, nếu còn đến báo thù, vậy thì, ta sẽ diệt Thượng tộc các ngươi."
Nói xong, hắn quay người rời đi!
"Diệt tộc!"
Nam tử trung niên đột nhiên cười lớn: "Ngươi không cảm thấy nực cười sao? Ngươi từng hiểu về Thượng tộc ta chưa? Ngươi..."
Phụt!
Một thanh kiếm không hề báo trước đã xuyên thủng giữa hai hàng lông mày của nam tử trung niên, giọng nói của hắn ta đột ngột im bặt!
Nơi xa, Diệp Huyền không hề quay đầu lại.
Nam tử trung niên hoảng sợ nhìn về phía xa, giờ khắc này, hắn thật sự sợ hãi!
Bởi vì hắn cảm nhận được, linh hồn của mình đang nhanh chóng tan biến.
Đối phương thật sự dám giết hắn!
Chỉ một lát sau, nam tử trung niên lấy ra một viên truyền âm phù bóp nát, sau đó cả người tan biến tại chỗ.
...
Trong tinh không, Diệp Huyền thong thả bước đi.
Hơn một trăm vạn năm đọc sách này khiến hắn đột nhiên thông suốt rất nhiều chuyện, và hắn cũng đang dần hiểu ra, tu hành chính là tu tâm!
Tâm sáng, vạn vật tỏ!
Diệp Huyền cúi đầu nhìn Thanh Huyền kiếm trong tay, hắn phát hiện, vấn đề lớn nhất của bản thân chính là không đủ thuần túy với kiếm, không có chân chính đi nghiên cứu về kiếm.
Diệp Huyền đột nhiên nói: "Tiểu Tháp, lão cha đối với kiếm có thái độ gì?"
Tiểu Tháp im lặng một lúc rồi nói: "Vũ khí giết người!"
Diệp Huyền nhíu mày.
Tiểu Tháp nói: "Chủ nhân trước kia chính là hiểu như vậy! Bất quá, ngài ấy đối với Kiếm Linh có tình cảm rất sâu đậm, có thể nói, ngài ấy xem Kiếm Linh như bằng hữu! Nhưng nhìn chung, ngài ấy cho rằng kiếm chính là dùng để giết người! Bất quá, mục đích giết người của ngài ấy là để bảo vệ người thân của mình! Bởi vậy, ngươi cũng có thể hiểu rằng kiếm của ngài ấy xem như là thủ hộ!"
Thủ hộ!
Diệp Huyền mỉm cười: "Ta hiểu rồi!"
Tiểu Tháp trầm giọng nói: "Tiểu chủ, nói thật, suốt chặng đường này, ngươi quả thật có chút quá màu mè, đặc biệt là ở phương diện Kiếm đạo! Trải nghiệm của ngươi và chủ nhân thật sự chênh lệch quá lớn, chủ nhân tuy có lúc cũng có người giúp, nhưng đều có chừng mực, còn ngươi... Ngươi cho ta cảm giác chính là, ta chỉ có thể dùng từ 'vãi chưởng' để hình dung!"
Diệp Huyền: "..."
Tiểu Tháp tiếp tục nói: "Dĩ nhiên, ngươi cũng rất ưu tú, ít nhất, trong đám thế hệ thứ hai, ngươi không có suy nghĩ lệch lạc tam quan! Bất quá, mục tiêu của ngươi nếu là vượt qua tam kiếm, vậy ngươi nên thay đổi bản thân một chút! Ta xem sách lâu như vậy, hiểu ra một đạo lý, tiểu thông minh tuyệt đối không phải là trí tuệ, ngươi rất thông minh, nhưng không thể gọi là trí tuệ, về phương diện này, ngươi có thể học hỏi Vô Biên Chủ một chút, ta cảm thấy Vô Biên Chủ rất thông minh! Làm người không thể không có ngạo khí, nhưng cũng tuyệt đối không thể luôn ngẩng cao đầu, Vô Biên Chủ co được dãn được, đối với người không thể địch lại, nên sợ thì sợ, có thể không trêu chọc thì tuyệt đối không trêu chọc, ngươi đừng nhìn hắn như một tên du côn đầu đường xó chợ, thật ra, hắn nhìn thấu mọi sự, sống rất thông suốt, ta nghĩ, đây chính là lý do vì sao hắn có thể sống đến bây giờ."
Diệp Huyền im lặng.
Tiểu Tháp tiếp tục nói: "Người quân tử hành xử ở đời, giống như nước chảy, giỏi về việc làm lợi cho vạn vật, nhưng bản tính của nước lại vô cùng mềm mại, không tranh giành với ai. Bởi vì họ hiểu rằng, người có thể hạ mình, mới có thể vươn cao; người có thể co mình, mới có thể duỗi ra; người có thể mềm dẻo, mới có thể cương mãnh; người có thể lùi bước, mới có thể tiến lên. Tiểu chủ, ngươi không phải quân tử, ngươi là nửa chính nửa tà, hoặc có thể nói, ngươi là kẻ tư lợi, điều gì có lợi cho ngươi, ngươi liền chọn chính nghĩa, điều tà ác có lợi cho ngươi, ngươi liền chọn tà ác, điều này thật ra không tốt lắm, bởi vì dễ dàng dao động, hơn nữa còn không tự biết. Giống như hiện tại, ta vẫn chưa nhìn ra Kiếm đạo của ngươi là gì, tín ngưỡng Kiếm đạo của ngươi là gì! Hoặc có thể nói, đến bây giờ ngươi vẫn chưa tìm được tín ngưỡng Kiếm đạo của mình!"
Nói xong, nó dừng một chút, lại nói: "Dĩ nhiên, ngươi đã phát hiện ra vấn đề của bản thân, nhưng ta cảm thấy ngươi rất khó thay đổi chính mình, bởi vì con người ngươi quá tà! Nguyên tắc và quan điểm của ngươi nhiều khi đều rất dễ bị thay đổi, ví dụ như vấn đề làm Kháo Sơn Vương hay Nhân Gian Chủ, ngươi nghĩ xem, ngươi đã lặp đi lặp lại bao nhiêu lần rồi? Hôm nay tâm huyết dâng trào, ta muốn làm Nhân Gian Chủ, gặp phải người không thể địch lại, lập tức hô một tiếng: Muội muội đến đây... Sau đó lại làm Kháo Sơn Vương! Thật ra, ta thật sự không đề nghị ngươi làm vậy, ngươi muốn làm Kháo Sơn Vương thì làm đến cùng, muốn làm Nhân Gian Chủ thì làm Nhân Gian Chủ, cứ lặp đi lặp lại, tất cả mọi người đều rất phiền."
Diệp Huyền không nói gì.
Tiểu Tháp do dự một chút, sau đó nói: "Tiểu chủ, ngươi đừng im lặng thế, ta chỉ là nói vài câu thật lòng, ngươi sẽ không tức giận chứ? Nếu ngươi tức giận, ta có thể coi như lời vừa rồi chưa từng nói!"
Diệp Huyền cười nói: "Sao ngươi lại sợ ta?"
Tiểu Tháp thấp giọng thở dài: "Tính cách chủ nhân tuy rất cực đoan, nhưng ngài ấy cơ bản đều thể hiện ra mặt, ngươi thì khác, ngươi thích giở trò, hơn nữa còn có thể chơi những chiêu trò khác nhau... Thật ra, ngươi cũng không tệ, những gì ta vừa nói chỉ là thuận miệng nói bừa thôi, ngươi đừng coi là thật... Ừm, ta cảm thấy, Tiểu Bút có lẽ có gì đó muốn nói, Tiểu Bút, ngươi nói vài câu đi!"
Diệp Huyền: "..."
Tiểu Bút lạnh nhạt nói: "Ngươi đừng sợ, tiểu chủ nhà ngươi không phải loại người hẹp hòi, hắn sẽ không vì ngươi nói vài câu thật lòng mà gây khó dễ cho ngươi đâu, ngươi cứ yên tâm đi!"
Tiểu Tháp im lặng, đối với nhân phẩm của Diệp Huyền, nó vẫn luôn giữ thái độ hoài nghi!
Diệp Huyền cười nói: "Tiểu Tháp, ngươi nói rất đúng, sau này nếu ta có vấn đề gì, ngươi có thể nói thẳng ra!"
Tiểu Tháp nói: "Tiểu chủ, con đường sau này ngươi định đi thế nào?"
Diệp Huyền mỉm cười, đang định nói thì đúng lúc này, thời không cách đó không xa trước mặt hắn đột nhiên nứt ra, ngay sau đó, một nữ tử chậm rãi bước ra!
Người tới chính là Thái Sơ Trăn!
Thái Sơ Trăn mỉm cười: "Diệp công tử, lại gặp mặt rồi!"
Diệp Huyền liếc nhìn Thái Sơ Trăn: "Trăn cô nương tìm ta có chuyện gì chăng?"
Thái Sơ Trăn gật đầu: "Muốn mời Diệp công tử đến Trường Sinh giới một chuyến!"
Diệp Huyền nhíu mày: "Trường Sinh giới?"
Thái Sơ Trăn gật đầu: "Một buổi tụ họp, đến lúc đó, tất cả các thế lực mạnh nhất trong vũ trụ đã biết đều sẽ có mặt, Quá Khứ tông hẳn cũng sẽ đi, mà bây giờ, thư viện Quan Huyên của Diệp công tử danh chấn chư thiên, tự nhiên cũng có thể đi! Dĩ nhiên, cũng cần phải đi!"
Diệp Huyền không hiểu: "Vì sao?"
Thái Sơ Trăn nhìn Diệp Huyền: "Phân chia địa bàn!"
Diệp Huyền hơi sững sờ, sau đó nói: "Phân chia địa bàn?"
Thái Sơ Trăn khẽ gật đầu: "Vũ trụ rất lớn, những nơi chưa biết nhiều vô số kể, nhưng mỗi năm đều sẽ xuất hiện một vài vũ trụ mới được phát hiện, dĩ nhiên, vũ trụ mới được phát hiện thuộc về ai phát hiện thì sẽ thuộc về người đó, nhưng còn có một số, ví dụ như tiểu quan vũ trụ của Diệp công tử, loại vũ trụ này thuộc về vũ trụ có linh khí thức tỉnh, loại vũ trụ này sẽ có tranh cãi. Ngoài ra, văn minh của mỗi vũ trụ khác nhau, mọi người tụ tập lại với nhau, ngoài việc phân chia địa bàn, cũng có ý muốn giao lưu, tìm hiểu lẫn nhau, học hỏi lẫn nhau, không chỉ vậy, nếu hai bên không có xung đột lợi ích, còn có thể thành lập liên minh và giao thương! Ví dụ như Diệp công tử, ngươi mở thư viện, nếu có thế lực nguyện ý hợp tác với ngươi, ngươi có thể mở thư viện trong vũ trụ của họ, bất quá, điều này rất khó, bởi vì Diệp công tử tu luyện chính là tín ngưỡng lực, trong tình huống bình thường, họ sẽ không để Diệp công tử thành lập một loại tín ngưỡng trên địa bàn của họ, hơn nữa, Diệp công tử vẫn là người ngoài trật tự..."
Diệp Huyền suy nghĩ một chút, sau đó nói: "Trăn cô nương, ta có thể mở thư viện ở Thái Sơ tộc không?"
Thái Sơ Trăn chớp mắt, không nói gì.
Diệp Huyền cười nói: "Có chỗ tốt!"
Thái Sơ Trăn lắc đầu cười một tiếng: "Diệp công tử, đây là cách làm đoạn tử tuyệt tôn, cho nên, ta sẽ không cho phép."
Thư viện của Diệp Huyền nhìn như không tranh không đoạt, chỉ là một thư viện, nhưng thực tế không phải vậy, thư viện này chơi trò tín ngưỡng, lâu dần, người của Thái Sơ giới đều tín ngưỡng thư viện, tín ngưỡng Diệp Huyền, vậy thì Thái Sơ tộc còn chỗ đứng nào nữa?
Diệp Huyền cười nói: "Trăn cô nương có biết Đại Đạo thần kinh không?"
Thái Sơ Trăn gật đầu: "Biết!"
Nói xong, nàng hai mắt híp lại: "Diệp công tử muốn dùng Đại Đạo thần kinh để trao đổi với ta?"
Diệp Huyền gật đầu.
Thái Sơ Trăn lắc đầu: "Lợi cho một mình ta, nhưng hại cả tộc ta, loại chuyện này, ta không làm!"
Diệp Huyền nói: "Đại Đạo thần kinh có hai bộ, ta có thể đưa cả hai bộ cho Trăn cô nương!"
Thái Sơ Trăn im lặng một lúc, nàng nhìn về phía Diệp Huyền: "Diệp công tử không thể không chừa lại đường lui cho mình, cho nên, nếu ta không đoán sai, Đại Đạo thần kinh thực tế có ba bộ, đúng không?"
Diệp Huyền im lặng.
Mẹ kiếp!
Sao nữ nhân này lại thông minh như vậy?
Thái Sơ Trăn cười nói: "Diệp công tử, việc mở thư viện ở Thái Sơ tộc, ta thật sự sẽ không cho phép, bởi vì điều này bất lợi cho tương lai của Thái Sơ tộc! Bất quá, chúng ta có thể đổi một phương pháp hợp tác khác!"
Diệp Huyền có chút tò mò: "Phương pháp gì?"
Thái Sơ Trăn chớp mắt: "Ngươi đừng hố ta, chúng ta có thể hợp tác đi gài bẫy thế lực khác!"
Diệp Huyền: "..."
...
✫ Một chữ gieo, ngàn câu hát ✫ Thiên Lôi Trúc hóa giấc mơ xanh