Bên trong Tiểu Tháp, thời không tựa như mặt nước gợn lên từng cơn sóng lăn tăn, cùng lúc đó, Nhân Gian kiếm ý của Diệp Huyền như nước thẩm thấu vào trong vùng thời không thần bí này!
Đúng lúc này, Diệp Huyền đột nhiên mở bừng hai mắt!
Oanh!
Trong thoáng chốc, vô số kiếm ý giữa sân tuôn ngược về cơ thể hắn.
Thời không bốn phía sau một hồi chấn động kịch liệt liền lập tức khôi phục lại như thường!
Diệp Huyền hít sâu một hơi, khóe miệng nở nụ cười, lòng bàn tay mở ra, một thanh ý kiếm xuất hiện trong tay hắn. Nhìn ý kiếm trong tay, nụ cười nơi khóe miệng Diệp Huyền lập tức càng lúc càng rạng rỡ.
Chất lượng của thanh ý kiếm này so với trước đây đã mạnh hơn rất rất nhiều, có thể nói là đã xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất!
Không thể không nói, Thái Sơ tâm pháp này đã giúp kiếm ý của hắn tăng lên vượt bậc!
Sự tăng lên này là vô cùng to lớn!
Nếu bây giờ để hắn đối đầu với Cổ Thần lúc trước, chỉ cần dựa vào kiếm ý này, hắn đã có thể dễ dàng chiến thắng đối phương!
Như Thượng Cổ Thần đã nói, mấy vị Cổ Thần kia nếu đặt ở Cổ vực này thì thực ra cũng không yếu, dĩ nhiên, vẫn không thể so với cường giả cấp cao nhất của Cổ vực!
Dường như nghĩ đến điều gì, Diệp Huyền đột nhiên trực tiếp tiến vào hư thời không!
Sau khi tiến vào hư thời không, hắn liếc nhìn bốn phía, giờ phút này, mật độ thời không bên trong đã không thể tạo thành uy hiếp đối với hắn nữa!
Diệp Huyền đột nhiên mở lòng bàn tay ra, trong chốc lát, thời không trong toàn trường bắt đầu bị xếp chồng lên từng tầng!
Xếp chồng hư thời không!
Dần dần, thời không giữa sân được xếp chồng thành một sợi tơ mỏng hội tụ trong lòng bàn tay Diệp Huyền.
Diệp Huyền đột nhiên đưa tay vung một kiếm!
Xoẹt!
Một luồng kiếm quang từ giữa sân phá không bay đi!
Trong nháy mắt, nơi kiếm quang lướt qua, vùng hư thời không chưa được xếp chồng ở cuối tầm mắt trực tiếp nứt ra từng tầng, trong chớp mắt, một vết nứt theo tầm mắt của Diệp Huyền biến mất nơi cuối chân trời!
Cùng lúc đó, toàn bộ hư thời không sôi trào lên!
Diệp Huyền hít sâu một hơi, hai mắt chậm rãi nhắm lại!
Không thể không nói, hắn bắt đầu bội phục chủ nhân của Đại Đạo bút!
Bất kể là vũ trụ tâm pháp hay Thái Sơ tâm pháp này, thật sự đều vô cùng nghịch thiên!
Có thể nhìn ra được, vị chủ nhân Đại Đạo bút này đã từng thật sự muốn thiết lập một trật tự ổn định cho toàn vũ trụ!
Đáng tiếc, sau này không biết vì nguyên nhân gì mà đối phương dường như đã từ bỏ!
Diệp Huyền lắc đầu, thu hồi suy nghĩ, hắn rời khỏi Tiểu Tháp. Hắn hiện tại chỉ muốn tìm người luận bàn một phen, Tín công chúa kia là một ứng cử viên không tồi, bởi vì nàng mang lại cho hắn cảm giác vô cùng, vô cùng mạnh mẽ! Nhưng trực giác mách bảo hắn rằng, đối phương có thể sẽ không giao đấu với hắn!
Tìm Vô Biên?
Có khả năng đánh không lại!
Nghĩ đến Vô Biên, hắn quyết định đi tìm gã. Tên này trước đó vừa biến mất là không còn tin tức, có chút không bình thường, không chừng đang ngấm ngầm làm chuyện xấu gì đó!
Vừa rời khỏi Tiểu Tháp, một lão phụ liền xuất hiện trước mặt Diệp Huyền, người này hắn đã từng gặp, chính là lão phụ ở cổng hoàng cung của Tín công chúa lúc trước.
Lão phụ liếc nhìn Diệp Huyền, sau đó nói: "Diệp công tử, điện hạ cho mời!"
Nghe vậy, Diệp Huyền nhíu mày: "Mời ta?"
Lão phụ gật đầu: "Đúng!"
Diệp Huyền hỏi: "Chuyện gì?"
Lão phụ lắc đầu: "Ta không biết!"
Diệp Huyền suy nghĩ một chút, sau đó gật đầu: "Được!"
Hắn vẫn quyết định đi gặp Tín công chúa này, nếu hắn muốn mở thư viện ở Cổ Đế quốc này, phải được Tín công chúa gật đầu mới xong!
Không thể không nói, muốn mở thư viện ở đây, độ khó không phải lớn bình thường, bởi vì Cổ Đế quốc này vốn là một đế quốc cường quyền, chắc chắn sẽ không dễ dàng để một thế lực khác tiến vào uy hiếp bọn họ!
Đương nhiên, hắn vẫn muốn thử xem.
Hiện tại, sau khi có Thái Sơ tâm pháp, hắn xem như đã triệt để nếm được vị ngọt của tín ngưỡng lực!
Một lát sau, Diệp Huyền theo lão phụ đến hoàng cung. Khi nhìn thấy Tín công chúa, Diệp Huyền phát hiện, hôm nay nàng đã đổi một bộ váy dài màu mây, trên váy điểm xuyết mấy đóa hoa như thể đang theo gió rơi xuống, còn bên hông nàng thắt một chiếc đai lưng màu đỏ, dưới chiếc đai lưng ấy, vóc người uyển chuyển mảnh mai của nàng hiển hiện không thể nghi ngờ.
Cách Tín công chúa không xa còn đứng một nam tử, người này mặc một bộ hoa bào, thân hình thẳng tắp, bên hông đeo một thanh kiếm!
Kiếm tu!
Thấy Diệp Huyền đến, Tín công chúa mỉm cười: "Diệp công tử!"
Diệp Huyền gật đầu: "Tín công chúa tìm ta, là có chuyện gì sao?"
Tín công chúa cười nói: "Thẳng thắn thật!"
Nói xong, nàng đi đến trước mặt Diệp Huyền, sau đó cười nói: "Giới thiệu với Diệp công tử một chút, vị bên cạnh đây là Trần công tử của Tân Nguyệt giáo!"
Diệp Huyền nhìn về phía Trần công tử, cười nói: "Hạnh ngộ!"
Trần công tử khẽ gật đầu, không nói thêm gì.
Diệp Huyền cũng không để tâm, hắn nhìn về phía Tín công chúa. Tín công chúa cười nói: "Là thế này, Tân Nguyệt giáo và Cổ Đế quốc của ta trước đó đã phát hiện một di tích, sau khi điều tra, di tích đó hẳn là thời đại Mạt Pháp trong truyền thuyết."
Diệp Huyền nhíu mày: "Thành Mạt Pháp?"
Tín công chúa cười nói: "Diệp công tử mới đến, hẳn là chưa từng nghe qua thành Mạt Pháp, ta giải thích cho ngươi một chút! Thời đại Mạt Pháp này cách đây đã gần ba trăm triệu năm, năm đó, thời đại Mạt Pháp này cực kỳ rực rỡ, nhưng sau này không biết vì nguyên nhân nào, nền văn minh của thời đại này đã biến mất chỉ sau một đêm! Mà thời gian trôi qua, chỉ có số ít văn hiến có chút ghi chép vụn vặt về thời đại này! Sở dĩ chúng ta cho rằng đây là một thời đại vô cùng rực rỡ, là bởi vì trong dòng chảy thời không của năm tháng, chúng ta đã phát hiện được một vài hình ảnh còn sót lại từ thời đại Mạt Pháp! Thế là, kể từ đó, Cổ Đế quốc chúng ta và Tân Nguyệt giáo vẫn luôn tìm kiếm nền văn minh đã từng biến mất này! Và bây giờ, đã tìm được rồi!"
Diệp Huyền trầm giọng nói: "Ngươi muốn ta đi cùng các ngươi?"
Tín công chúa cười nói: "Đúng! Không biết Diệp công tử có hứng thú không?"
Diệp Huyền cười nói: "Nếu là Tín công chúa mời, ta sao lại có thể từ chối?"
Tín công chúa mỉm cười: "Diệp công tử sở hữu đạo ấn trong truyền thuyết, có ngài gia nhập, có lẽ có thể mang đến cho chúng ta không ít thuận tiện."
Đạo ấn!
Nghe Tín công chúa nói vậy, Trần công tử ở bên cạnh đột nhiên nhìn về phía Diệp Huyền lần nữa: "Ngươi là người của Đạo Môn!"
Diệp Huyền gật đầu: "Đúng!"
Trần công tử nhìn Diệp Huyền: "Vậy ngươi hẳn phải biết ân oán giữa Tân Nguyệt giáo chúng ta, Cổ Đế quốc và Đạo Môn!"
Diệp Huyền cười nói: "Đã từng nghe qua!"
Trần công tử nhìn chằm chằm Diệp Huyền: "Đối với chuyện này, ngươi có ý kiến gì không?"
Đây là khiêu khích!
Diệp Huyền cười nói: "Ý kiến của ta chính là, lúc các ngươi đánh nhau với Đạo Môn đã không gặp được ta!"
"Ồ?"
Trần công tử cười khẩy: "Thế nào, nếu gặp được ngươi, kết quả sẽ khác biệt sao?"
Diệp Huyền nhìn thẳng Trần công tử: "Nếu ngươi đã có địch ý với ta như vậy, sao chúng ta không luận bàn một phen? Ta thấy, nam nhân với nhau không cần vòng vo tam quốc làm gì, nếu nhìn nhau không vừa mắt, cứ đơn đấu là được!"
Cứ đơn đấu là được!
Trần công tử gật đầu: "Như ngươi mong muốn!"
Tín công chúa đột nhiên nói: "Vậy thì chuyển sang nơi khác đi!"
Nói xong, nàng liếc nhìn hai người, cười nói: "Ta sẽ không khuyên các ngươi!"
Khuyên?
Nàng rất rõ ràng, hai người đàn ông nhìn nhau không vừa mắt, chỉ có đánh một trận mới có thể giải quyết mâu thuẫn, bằng không, mâu thuẫn này cứ âm ỉ, sau này chỉ biến thành mâu thuẫn lớn hơn.
Hơn nữa, khuyên?
Giúp ai?
Giúp ai cũng không được!
Bởi vậy, nàng quyết định, người nào thắng thì giúp người đó! Thế giới này, mọi thứ đều dùng thực lực để nói chuyện!
Dưới sự dẫn dắt của Tín công chúa, hai người đến một vùng thời không không xác định.
Tín công chúa liếc nhìn bốn phía, sau đó cười nói: "Đây là một vùng thời không hoàn toàn tĩnh mịch, hai vị có thể tùy ý luận bàn!"
Nói xong, nàng dừng một chút, lại nói: "Là chỉ điểm tới là dừng, hay là..."
Trần công tử bình tĩnh nói: "Chỉ điểm tới là dừng thì thật vô vị, tất nhiên là phân sinh tử mới thú vị, Diệp công tử, ngươi nói xem?"
Diệp Huyền cười nói: "Nghe ngươi!"
Tay phải của Trần công tử đột nhiên đặt lên chuôi kiếm bên hông, hai mắt hắn chậm rãi nhắm lại!
Oanh!
Đột nhiên, thời không giữa sân như thủy triều chấn động lan ra bốn phía!
Kiếm thế!
Theo cỗ thế này xuất hiện, một cảm giác áp bức vô hình lập tức bao phủ về phía Diệp Huyền.
Nơi xa, Diệp Huyền thần sắc bình tĩnh, đứng tại chỗ, không lùi một bước, khi cỗ kiếm thế kia đến gần, hắn phất tay áo, một luồng Nhân Gian kiếm ý đột nhiên bay ra!
Oanh!
Cỗ kiếm thế kia ầm ầm vỡ nát!
Nhìn thấy cảnh này, trong mắt Tín công chúa ở bên cạnh lập tức lóe lên một tia kinh ngạc.
Mà lúc này, Trần công tử kia đột nhiên mở bừng hai mắt, một khắc sau, hắn xông về phía trước, vừa xông lên, một luồng kiếm khí kinh khủng đột nhiên chém tới trước mặt Diệp Huyền, cùng lúc đó, thời không bốn phía vào khoảnh khắc này trực tiếp hóa thành tro tàn!
Thế nhưng, Diệp Huyền lại không tránh không né, mặc cho một kiếm kia đâm vào lồng ngực mình!
Oanh!
Thân thể Diệp Huyền kịch liệt run lên!
Tín công chúa nhíu mày, còn Trần công tử kia thì sững sờ, và ngay trong khoảnh khắc hắn ngây người đó, một thanh kiếm đột nhiên đâm thẳng vào giữa hai hàng lông mày của hắn.
Oanh!
Trần công tử trong nháy mắt cả người lẫn thanh kiếm cắm giữa hai hàng lông mày bay ngược ra xa vạn trượng!
Sau khi dừng lại, Trần công tử khó tin nhìn Diệp Huyền: "Ngươi... ngươi không sao!"
Diệp Huyền bình tĩnh nói: "Ngươi yếu như vậy, ta làm sao có thể có chuyện gì được?"
Trần công tử gắt gao nhìn chằm chằm Diệp Huyền: "Không thể nào! Tuyệt đối không thể! Ngươi không thể nào cứng rắn chịu một kiếm của ta mà không hề hấn gì, ngươi ăn gian!"
Ăn gian!
Diệp Huyền nhíu mày: "Ngươi có chứng cứ không?"
Biểu cảm của Trần công tử cứng đờ.
Diệp Huyền không nói nhảm thêm, hắn khép hai ngón tay lại, đang định thúc giục Thanh Huyền kiếm đánh tan thần hồn của Trần công tử, thì lúc này, nơi cuối tinh không xa xôi đột nhiên rung chuyển, ngay sau đó, một giọng nói truyền đến: "Dừng tay!"
Oanh!
Tiếng như sấm rền, toàn bộ thời không trực tiếp sôi trào!
Diệp Huyền nhìn về phía nơi phát ra âm thanh, ở đó, giọng nói kia lại truyền đến: "Chẳng qua là luận bàn, các hạ không cần thiết phải hạ sát thủ chứ!"
Diệp Huyền mỉm cười: "Nếu là ta thua, liệu ngươi có để vị Trần công tử này hạ thủ lưu tình không?"
Giọng nói kia im lặng một lát rồi nói: "Ngươi có biết hậu quả của việc giết hắn không?"
Diệp Huyền chớp mắt: "Không biết!"
Không đợi giọng nói kia lên tiếng, Diệp Huyền lại nói: "Nhưng mà, nếu ngươi đã nói như vậy, vậy ta thật sự muốn mở mang kiến thức một chút!"
Nói xong, hắn phất tay áo, Thanh Huyền kiếm rung lên dữ dội, trong tiếng kêu gào thảm thiết của Trần công tử, cả người lẫn thần hồn của hắn trong nháy mắt bị xóa sổ!
Xóa sổ triệt triệt để để!
Nhìn thấy cảnh này, Tín công chúa kia không khỏi liếc nhìn Diệp Huyền, trên mặt nàng vẫn mang nụ cười thản nhiên.
Mà lúc này, ở cuối tinh không, giọng nói kia đang định lên tiếng, Diệp Huyền đột nhiên ngẩng đầu nhìn lại: "Đừng có nhiều lời! Tân Nguyệt giáo các ngươi nếu muốn trả thù, cứ tới đây, ta và hảo huynh đệ Vô Biên Chủ của ta mà nhíu mày một cái, thì không phải là nam nhân!"
Vô Biên Chủ: "..."
...
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽