Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, vẻ mặt của đám cường giả Tần gia lập tức trở nên khó coi!
Diệp Huyền này dường như đang cố ý dẫn dụ bọn họ ra tay!
Lúc này, lão giả cầm đầu của Tần gia đột nhiên cả giận nói: "Hắn chỉ đang cố làm ra vẻ mà thôi."
Dứt lời, lão ta quay người nhìn về phía Diệp Huyền cách đó không xa: "Ngươi lừa được bọn chúng, nhưng không lừa được lão phu!"
Nói xong, lão ta lao thẳng về phía Diệp Huyền.
Nhưng đúng lúc này, Diệp Huyền đột nhiên đứng dậy, tay hắn cầm Trấn Hồn kiếm chỉ thẳng về phía lão giả kia. Lão giả thấy vậy, sắc mặt đột nhiên đại biến, vội vàng dừng lại, đồng thời lùi về sau mấy chục trượng!
Mọi người: "..."
Lão giả nhìn Diệp Huyền, tuy không bị gì nhưng vẫn còn run rẩy vì sợ hãi.
Kiếm của Diệp Huyền quá mức quỷ dị!
Mà trực giác mách bảo lão rằng Diệp Huyền chắc chắn đã là nỏ mạnh hết đà, chỉ cần nhẹ nhàng ra tay là có thể tiêu diệt hắn!
Thế nhưng, lão cũng sợ, sợ Diệp Huyền vẫn còn sức để tung ra một kiếm nữa!
Có điều lão càng hiểu rõ hơn, ngay lúc này có thể là thời cơ tốt nhất của mình!
Nghĩ đến đây, lão liền muốn xuất thủ, nhưng đúng lúc này, Diệp Huyền cách đó không xa đột nhiên gầm lên: "Các ngươi tới đây!"
Tiếng gầm này tựa như sấm sét vang dội.
Mọi người nhìn về phía Diệp Huyền, sắc mặt hắn tái nhợt, mang theo một tia dữ tợn, hệt như một con dã thú phát cuồng.
Lão giả cầm đầu của Tần gia đột nhiên nói: "Nếu tất cả chúng ta bị một mình hắn dọa cho lùi bước, sau này trong lòng ắt sẽ sinh tâm ma, tu vi không thể tiến thêm nửa tấc!"
Nghe vậy, mọi người đều im lặng.
Như lời lão giả nói, nếu đám người mình bị một tên nhãi ranh miệng còn hôi sữa dọa sợ, chuyện này không chỉ truyền ra ngoài khó nghe, mà trong lòng chính mình cũng sẽ nảy sinh sự nhút nhát.
Mà sự nhút nhát này, rất có thể sẽ biến thành tâm ma!
Nghĩ đến đây, mọi người nhìn nhau một cái, sau đó cùng lao về phía Diệp Huyền.
Nơi xa, Diệp Huyền mặt không cảm xúc, tay phải hắn nắm chặt Trấn Hồn kiếm, một luồng sức mạnh cường đại đang ngưng tụ trong cánh tay phải của hắn.
Đúng lúc này, ở phía chân trời xa xôi, mấy luồng khí tức mạnh mẽ đột nhiên xuất hiện.
Thấy cảnh này, đám cường giả Tần gia vội vàng dừng lại, lão giả cầm đầu liếc nhìn chân trời, sắc mặt lập tức trở nên khó coi!
Cường giả của Đường tộc!
Đúng lúc này, Diệp Huyền cách đó không xa đột nhiên nói: "Ta đầu hàng!"
Đám người Tần gia nhìn về phía Diệp Huyền, giữa hai hàng lông mày của hắn, một tòa tháp nhỏ hư ảo đột nhiên xuất hiện, ngay sau đó, tòa tháp hư ảo ấy bay thẳng đến trước mặt đám cường giả Tần gia!
Đám người Tần gia ngẩn ra, Diệp Huyền này lại giở trò gì đây?
Nhưng rất nhanh, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào tòa tháp nhỏ trước mặt!
Nhìn tòa tháp này, vẻ mặt của đám người Tần gia lập tức trở nên vô cùng ngưng trọng, dĩ nhiên, nhiều hơn cả là sự nóng rực và tham lam!
Lúc này, một cường giả Tần gia đột nhiên nhìn về phía lão giả cầm đầu: "Tần Minh, có lấy hay không?"
Lão giả tên Tần Minh đột nhiên tỉnh táo lại, cường giả Đường gia sắp tới rồi, lấy hay không lấy?
Một thoáng sau, Tần Minh chộp lấy tháp Giới Ngục: "Đi!"
Dứt lời, đám người Tần gia lập tức xoay người bỏ chạy!
Mà lúc này, cường giả của Đường tộc cũng đã tới nơi.
Diệp Huyền đột nhiên gầm lên: "Lũ giặc Tần gia, trả bảo vật lại cho ta!"
Nói xong, hắn chỉ đứng tại chỗ gầm thét về phía xa, chứ không đuổi theo.
Đường gia lần này tới chính là Nhạc lão và Lâm Mục, hai người liếc nhìn Diệp Huyền, sau đó nhìn về phía chân trời, sắc mặt cả hai cực kỳ khó coi, Tần Minh kia đã lấy được chí bảo, bọn họ đã tận mắt nhìn thấy!
Lâm Mục trầm giọng nói: "Tần gia này muốn tạo phản sao?"
Nhạc lão vẻ mặt âm trầm: "Đuổi theo!"
Nói xong, lão dường như nghĩ đến điều gì, lại nhìn về phía Diệp Huyền, thấy bộ dạng suy yếu của hắn, sát tâm nhất thời nổi lên.
Diệp Huyền lạnh nhạt nói: "Các ngươi còn không đuổi theo, món chí bảo kia đến lúc đó có thể sẽ rơi vào tay Trật Tự minh đấy."
Nghe vậy, Nhạc lão hung hăng liếc Diệp Huyền một cái như muốn lóc da lóc thịt hắn: "Ngươi cứ chờ đấy!"
Nói xong, lão và Lâm Mục lập tức biến mất ở cuối chân trời.
Hai người vừa biến mất không lâu, lại một đội cường giả khác bay qua trên đầu Diệp Huyền.
Cường giả của Trật Tự minh!
Diệp Huyền lắc đầu cười, sau đó quay người rời đi, rất nhanh, hắn tìm được một nơi yên tĩnh, rồi ngồi xếp bằng xuống, bắt đầu chữa thương!
Còn về tháp Giới Ngục, nó đúng là không có trên người hắn, nhưng hắn không hề lo lắng chút nào!
Khả năng tự bảo vệ của cái tháp rách này cũng không phải dạng vừa!
Hơn nữa, trong tháp còn có tầng thứ sáu và Đế Khuyển!
Ngoài ra, người khác muốn cưỡng ép tiến vào tháp, đó căn bản là chuyện không thể nào...
...
Tại một nơi nào đó cuối chân trời, đoàn người Tần gia một đường chạy như điên!
Tần Minh dẫn đầu càng là hưng phấn không thôi!
Chí bảo!
Thứ hắn đang cầm trong tay chính là chí bảo tứ duy này!
Chỉ cần Tần gia có được chí bảo này, đồng thời thu phục được nó, khi đó, Tần gia sẽ không cần phải dựa dẫm vào Đường tộc nữa, thậm chí có khả năng vươn lên trở thành thế lực đỉnh cao trong vũ trụ hỗn độn này!
Thời khắc thay đổi vận mệnh đã đến!
Giờ phút này, trong đầu Tần Minh ngoài hưng phấn và kích động ra, đã không còn thứ gì khác.
Đúng lúc này, một cường giả Tần gia bên cạnh lão đột nhiên nói: "Người của Đường tộc đuổi tới rồi!"
Tần Minh hai mắt híp lại: "Mặc kệ bọn chúng!"
Cường giả kia do dự một chút, rồi nói: "Tần Minh, ngươi có từng nghĩ, nếu chúng ta mang chí bảo này đi, sẽ gây ra hậu quả gì cho Tần gia không?"
Tần Minh trầm giọng nói: "Ngươi nói là sự chèn ép của Đường tộc và Trật Tự minh?"
Cường giả kia lắc đầu: "Không phải chèn ép, mà rất có thể sẽ trực tiếp diệt chúng ta! Tần gia ta không có năng lực giữ được món chí bảo này!"
Tần Minh lạnh lùng nói: "Chẳng lẽ cứ như vậy giao món bảo vật này ra sao?"
Cường giả kia muốn nói lại thôi.
Tần Minh lắc đầu: "Tần gia ta đã ẩn mình lâu như vậy, bây giờ món chí bảo này là hy vọng duy nhất của Tần gia chúng ta, không thể từ bỏ! Bất kể thế nào, cũng phải liều một phen!"
Cường giả kia còn muốn nói gì đó, Tần Minh trầm giọng nói: "Chúng ta đã không còn đường lui! Không thành công cũng thành nhân!"
Cường giả kia khẽ thở dài, gật đầu.
Như Tần Minh đã nói, bây giờ Tần gia chỉ có thể liều mạng!
Sau lưng đám người Tần Minh, đám cường giả của Đường tộc như Lâm Mục đang điên cuồng truy đuổi, ngoài bọn họ ra, cường giả của Trật Tự minh cũng đang đuổi theo!
Lâm Mục đột nhiên nhìn về phía Nhạc lão: "Mau chóng thông báo cho gia tộc! Cứ nói chí bảo đã rơi vào tay Tần gia, bảo gia tộc chi viện!"
Nhạc lão gật đầu, một khắc sau, lão bóp nát một viên truyền âm phù, ngay sau đó, tại Nam Hoang giới xa xôi, sâu trong một dãy núi lớn, một đội kỵ binh đột nhiên phóng lên trời, sau lưng đội kỵ binh này là một biển lửa.
Thiết kỵ của Đường tộc!
Đội kỵ binh này chỉ có chín người, nhưng mỗi người đều là Tri Đạo cảnh, không chỉ vậy, trang bị trên người mỗi người thấp nhất cũng là cấp bậc Tạo Hóa cảnh!
Chín người cưỡi những con ngựa yêu diễm, đạp không mà đi, khí thế như cầu vồng, thẳng tiến đến Bắc Hoang giới.
...
Bắc Hoang giới, sau lưng đám người Lâm Mục, lão giả áo bào đen dẫn đầu trầm giọng nói: "Đường tộc kia gọi người rồi!"
Nói xong, lão quay đầu nhìn về phía một lão giả bên cạnh: "Gọi người!"
Lão giả gật đầu, lòng bàn tay lão mở ra, một viên ngọc thạch màu đen đột nhiên vỡ vụn.
Phía bắc Bắc Hoang giới, bên trong thành Đăng Thiên, một đám người áo đen đột nhiên xuất hiện ở cửa thành, một khắc sau, đám người này trực tiếp biến mất không một tiếng động, tựa như quỷ mị.
...
Lượng Đạo tông.
Trong một gian mật thất, Mạc Vô Lượng ngồi dưới đất, trước mặt lão là một cái mai rùa, bên cạnh mai rùa là mấy đồng tiền xu.
Mạc Vô Lượng tay phải bấm đốt, miệng lẩm nhẩm điều gì đó, mà xung quanh lão, từng tia ký tự kỳ dị đang không ngừng chuyển động...
Không biết qua bao lâu, mai rùa trước mặt lão đột nhiên vỡ vụn, những ký tự kỳ dị xung quanh cũng biến mất không dấu vết trong nháy mắt.
Trong miệng Mạc Vô Lượng, một vệt máu tươi từ từ trào ra.
Một lát sau, lão đứng dậy đi tới cửa, nhìn về phía cuối chân trời, có chút mờ mịt: "Diệp Huyền... Mệnh số không nằm trong tứ duy... Sao có thể..."
Đúng lúc này, một đạo Thần Lôi không hề báo trước xuất hiện trên bầu trời Lượng Đạo tông, một khắc sau—
Oanh!
Cả tòa Lượng Đạo tông lập tức hóa thành tro tàn!
Một lúc sau, trong đống phế tích, một lão giả bò ra, lão ngẩng đầu nhìn lên trời: "Ta sai rồi... Sẽ không bao giờ tính mệnh số của hắn nữa."
...
Bắc Hoang giới, trong một vùng trời, Tần Minh dẫn theo cường giả Tần gia một đường chạy như điên.
Tần Minh ôm chặt tháp Giới Ngục: "Cường giả của gia tộc còn bao lâu nữa mới tới?"
Một cường giả bên cạnh lão trầm giọng nói: "Nhiều nhất là nửa khắc nữa! Nhưng mà, cường giả của Trật Tự minh và Đường tộc cũng đang trên đường tới."
Tần Minh gằn giọng: "Mặc kệ bọn chúng, liều mạng!"
Nói xong, tốc độ của mấy người tăng nhanh!
Mà sau lưng đám người Tần Minh, Lâm Mục và Nhạc lão mấy người cũng đang một đường chạy như điên.
Lâm Mục trầm giọng nói: "Nhạc lão, Tần gia này điên rồi sao?"
Nhạc lão lắc đầu: "Bọn họ không phải điên rồi! Mà là đang liều mạng! Món chí bảo kia không tầm thường, nếu thật sự nắm trong tay, khi đó, e rằng Đường tộc ta cũng không làm gì được bọn họ!"
Lâm Mục không hiểu: "Tại sao Diệp Huyền lại giao bảo vật này ra?"
Nhạc lão im lặng một lát, rồi nói: "Vừa rồi ta thấy sắc mặt hắn tái nhợt, thân thể suy yếu, rõ ràng trước đó hắn đã đại chiến với đám người Tần gia. Mà một mình hắn, hiển nhiên là không đánh lại đám người Tần gia, cho nên, hắn hẳn là giao ra món bảo vật kia để bảo toàn tính mạng!"
Lâm Mục suy nghĩ một chút, rồi gật đầu: "Mặc kệ tên này!"
Nói xong, hắn ngẩng đầu nhìn về phía xa: "Tất cả mọi người tăng tốc lên!"
Ước chừng nửa khắc sau, đám người Tần Minh đi tới trước một tòa cổ thành, thành này tên là 'Vạn Sơn thành', cũng không lớn, chỉ có chưa đến trăm vạn nhân khẩu.
Mà tòa thành này, là thành phụ thuộc của Tần gia!
Sau khi tiến vào trong thành, Tần Minh gầm lên: "Tế trận!"
Dứt lời, trong thành, mấy đạo cột sáng đột nhiên phóng lên trời, bắn về phía đám người Lâm Mục đang đuổi theo!
Đám người Lâm Mục nhất thời bị buộc phải dừng lại, nhưng một khắc sau, mấy người bắt đầu điên cuồng phá trận...
Bên dưới trong thành, Tần Minh mang theo tháp Giới Ngục đi vào trước một mật thất, lão liếc nhìn cường giả Tần gia bên cạnh: "Các ngươi ở đây canh giữ, cường giả Tần gia ta sắp tới rồi!"
Nói xong, lão tiến vào trong mật thất.
Trong mật thất, Tần Minh nhìn tháp Giới Ngục trước mắt, trong mắt không hề che giấu sự nóng rực, dần dần, sự nóng rực này biến thành tham lam!
Một lát sau, lão đột nhiên điểm ngón tay, một giọt tinh huyết nhỏ lên trên tháp Giới Ngục.
Im lặng trong chớp mắt, tháp Giới Ngục kia trực tiếp xé rách không gian biến mất không thấy đâu nữa.
Thấy cảnh này, Tần Minh ngây người.
Lúc này, cửa mật thất đột nhiên bị mở ra, ngay sau đó, một lão giả tóc trắng đi vào, lão giả tóc trắng đi thẳng đến trước mặt Tần Minh: "Bảo vật kia đâu?"
Tần Minh ngẩn ngơ, có chút mờ mịt: "Nó... Nó vừa còn ở đây mà..."
...
ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ