Nhìn đầu của thiếu niên kia rơi xuống, Diệp Huyền lặng im.
Hắn biết, chuyến đi này có thể sẽ không thuận lợi như vậy!
Đúng lúc này, một đạo tàn ảnh từ phía xa lướt tới.
Diệp Huyền nhíu mày, một luồng kiếm thế cường đại từ trong cơ thể hắn tuôn ra.
Ầm ầm!
Luồng kiếm thế này lập tức ép đạo tàn ảnh kia phải dừng lại tại chỗ!
Tàn ảnh tan đi, một nam tử xuất hiện trước mặt Diệp Huyền.
Nam tử mặc một bộ trường bào màu đen, trước ngực trái có khắc hai chữ nhỏ màu đen “Liệu Nguyên”.
Liệu Nguyên!
Nam tử nhìn Diệp Huyền: “Kiếm Thần!”
Diệp Huyền mặt không cảm xúc: “Thần Chủ của Thần Quốc trong Hỗn Độn vũ trụ, Diệp Huyền, muốn gặp Tông chủ của Liệu Nguyên tông các ngươi”.
Nam tử híp mắt lại: “Thần Chủ của Hỗn Độn vũ trụ!”
Nói xong, hắn đánh giá Diệp Huyền một lượt rồi cười lạnh: “Ngươi là Thần Chủ của Hỗn Độn vũ trụ?”
Diệp Huyền mặt không cảm xúc: “Ngươi muốn chết phải không?”
Vẻ mặt nam tử trở nên hung tợn, hắn đang định nói thì đúng lúc này, một thanh phi kiếm đột nhiên kề vào giữa hai hàng lông mày của hắn.
Kiếm lún vào nửa tấc, máu tươi lập tức ứa ra!
Thân thể nam tử cứng đờ, hắn nhìn Diệp Huyền: “Các hạ đến để khiêu khích Liệu Nguyên tông của ta sao? Ngươi…”
Đúng lúc này, một đạo kiếm quang chém xuống từ bả vai của nam tử.
Xoẹt!
Toàn bộ cánh tay phải của nam tử trực tiếp rơi xuống!
Diệp Huyền đi tới trước mặt nam tử, hắn nhìn y: “Liệu Nguyên tông của các ngươi ở đâu?”
Nam tử gắt gao nhìn chằm chằm Diệp Huyền: “Đây không phải Hỗn Độn vũ trụ của ngươi, ngươi…”
Lại một đạo kiếm quang nữa chém xuống.
Xoẹt!
Cánh tay trái của nam tử cũng bay ra ngoài.
Diệp Huyền nhìn nam tử: “Nói thêm một câu nhảm nhí nữa thử xem?”
Nam tử gắt gao nhìn chằm chằm Diệp Huyền: “Ta dẫn ngươi đi!”
Diệp Huyền gật đầu: “Dẫn đường!”
Cứ như vậy, dưới sự dẫn dắt của nam tử, Diệp Huyền đã đến Liệu Nguyên tông của Hạo Hãn vũ trụ này.
Vừa đến Liệu Nguyên tông, một đám người đã vây quanh Diệp Huyền, dẫn đầu là một nam tử trung niên mặc hắc bào.
Nam tử trung niên liếc nhìn nam tử bên cạnh Diệp Huyền, sau đó nhìn về phía hắn: “Tay của hắn là do ngươi chém?”
Diệp Huyền gật đầu.
Nam tử trung niên nhìn Diệp Huyền: “Hạo Hãn vũ trụ của ta và Hỗn Độn vũ trụ của ngươi dường như không có ân oán gì!”
Diệp Huyền cười nói: “Không có! Chẳng qua là, chúng ta vừa đến, người của Liệu Nguyên tông các ngươi liền muốn cướp nữ nhân của ta…”
Lúc này, hai đạo ánh mắt sắc như kiếm từ bên cạnh phóng tới hắn.
Diệp Huyền vội vàng đổi lời: “Là bằng hữu của ta, Liệu Nguyên tông các ngươi lại muốn cướp bằng hữu của ta, cho nên, ta liền dạy dỗ một chút”.
Nam tử trung niên nhìn chằm chằm Diệp Huyền: “Ngươi giết hắn, sau đó lại nói chỉ là dạy dỗ một chút?”
Diệp Huyền nhìn nam tử trung niên: “Hắn nên tôn trọng ta, càng nên tôn trọng bằng hữu của ta, ngươi nói có phải không?”
Nam tử trung niên lắc đầu cười: “Ở Hạo Hãn vũ trụ này, trước nay đều là người khác tôn trọng Liệu Nguyên tông chúng ta!”
Diệp Huyền xòe lòng bàn tay, một thanh kiếm xuất hiện, hắn nhìn nam tử trung niên: “Xem ra, chúng ta cần phải đánh một trận trước đã!”
Thế giới này, cường giả vi tôn!
Hắn biết, hắn cần có được sự tôn trọng của những người này, không có con đường nào khác, chỉ có thể dùng thực lực!
Chỉ khi thực lực đủ mạnh, những người trước mắt này mới chịu nhìn thẳng vào hắn!
Nam tử trung niên nhìn Diệp Huyền, tay phải chậm rãi nắm chặt: “Như ngươi mong muốn!”
Dứt lời, hắn định ra tay, nhưng đúng lúc này, một giọng nói đột nhiên vang lên từ phía chân trời: “Hóa ra là Diệp thành chủ của Thần Quốc giá lâm, đã không nghênh đón từ xa”.
Diệp Huyền ngẩng đầu nhìn lên trời, trong hư không nơi chân trời, có một nam tử trung niên mặc áo bào trắng đang đứng.
Nam tử trung niên áo bào trắng lạnh nhạt nói: “Diệp thành chủ không đi đối kháng với Huyền Hoàng Đại Thế Giới, sao lại có thời gian rảnh rỗi đến Hạo Hãn vũ trụ của chúng ta?”
Diệp Huyền híp mắt lại: “Ngươi biết ta?”
Nam tử áo bào trắng cười nói: “Bây giờ ai mà không biết Diệp thành chủ ngươi chứ?”
Diệp Huyền mỉm cười: “Chắc hẳn các hạ chính là Tông chủ của Liệu Nguyên tông rồi?”
Nam tử áo bào trắng lắc đầu: “Phó Tông chủ!”
Diệp Huyền gật đầu: “Phó Tông chủ, hẳn là ngài biết mục đích ta đến đây”.
Nam tử áo bào trắng cười nói: “Biết chứ, Diệp thành chủ muốn lôi kéo chúng ta cùng nhau đối kháng Huyền Hoàng Đại Thế Giới, đúng không?”
Diệp Huyền gật đầu.
Nam tử áo bào trắng cười ha hả: “Diệp thành chủ, toan tính này của ngươi cũng không phải tầm thường đâu, ngươi bảo chúng ta đi đối kháng Huyền Hoàng Đại Thế Giới, ta cũng muốn hỏi một chút, chúng ta có lợi lộc gì sao?”
Diệp Huyền lạnh nhạt nói: “Lợi lộc? Nếu Hỗn Độn vũ trụ bị hủy diệt, ngươi cảm thấy người tiếp theo bọn chúng sẽ tìm đến ai?”
Nam tử áo bào trắng lắc đầu: “Diệp thành chủ, vấn đề là hiện tại người của Huyền Hoàng Đại Thế Giới đang tìm đến Hỗn Độn vũ trụ của các ngươi, chứ không phải tìm đến Hạo Hãn vũ trụ của chúng ta”.
Diệp Huyền lặng im.
Nam tử áo bào trắng cười nói: “Diệp thành chủ, thứ cho ta nói thẳng, đây là chuyện giữa Hỗn Độn vũ trụ của các ngươi và Huyền Hoàng Đại Thế Giới, không liên quan gì đến chúng ta, ngươi hiểu ý ta chứ?”
Diệp Huyền nhìn nam tử áo bào trắng: “Ngươi có thể đại diện cho Hạo Hãn vũ trụ?”
Nam tử áo bào trắng cười nói: “Tự nhiên là có thể! Liệu Nguyên tông của ta, chính là chủ nhân của Hạo Hãn vũ trụ”.
Diệp Huyền gật đầu, sau đó nhìn về phía Triệu Mục: “Chúng ta đi thôi!”
Hắn xem như đã nhìn thấu!
Liệu Nguyên tông này muốn tọa sơn quan hổ đấu, hay nói cách khác là việc không liên quan đến mình thì mặc kệ!
Đối phương đã có tâm thái này, hắn có nói tiếp cũng không nghi ngờ gì là tự rước lấy nhục!
Ngay khi hai người định rời đi, nam tử áo bào trắng ở bên cạnh đột nhiên nói: “Diệp thành chủ!”
Diệp Huyền quay người nhìn nam tử áo bào trắng, y cười nói: “Diệp thành chủ, chúng ta cũng có chút hiểu biết về Huyền Hoàng Đại Thế Giới này, nghe nói Bắc Cảnh vương kia muốn nhận ngươi làm con nuôi, mà ngươi lại từ chối, không thể không nói, quyết định này của ngươi vô cùng ngu xuẩn!”
Diệp Huyền cười nói: “Vậy sao các hạ không đi làm con nuôi của hắn đi?”
Nam tử áo bào trắng híp mắt lại, Diệp Huyền lại cười nói: “Hiểu rồi! Chắc là các hạ ngay cả tư cách làm con trai của người ta cũng không có, đúng không?”
Ánh mắt nam tử áo bào trắng dần dần trở nên băng giá: “Diệp thành chủ, ngươi phải hiểu một điều, đây là Hạo Hãn vũ trụ, không phải Hỗn Độn vũ trụ của ngươi”.
Dứt lời, mấy cường giả áo đen đột nhiên xuất hiện cách sau lưng Diệp Huyền và Triệu Mục không xa.
Diệp Huyền lắc đầu cười: “Phó Tông chủ, ngài muốn động thủ với ta sao?”
Nam tử áo bào trắng nhìn Diệp Huyền, không nói gì.
Diệp Huyền cười nói: “Đến đây, ta cho ngươi ba chiêu, ngươi dám ra tay không?”
Lời vừa nói ra, sắc mặt các cường giả Liệu Nguyên tông tại đây lập tức trở nên âm trầm!
Ở Hạo Hãn vũ trụ này, chưa từng có ai dám ngông cuồng trước mặt Liệu Nguyên tông!
Tất cả cường giả Liệu Nguyên tông đều đang nhìn nam tử áo bào trắng, nhưng y vẫn không ra tay!
Diệp Huyền cười nói: “Thế nào, không dám à?”
Nam tử áo bào trắng lạnh lùng nhìn Diệp Huyền: “Diệp Huyền, người trẻ tuổi ngông cuồng, thường không sống được lâu đâu!”
Đúng lúc này, Diệp Huyền xòe lòng bàn tay, một thanh kiếm xuất hiện trong tay hắn!
Thiên Tru kiếm!
Diệp Huyền cầm kiếm đi về phía nam tử áo bào trắng, trong nháy mắt, một luồng kiếm thế ngút trời từ trong cơ thể hắn tuôn ra.
Khi cảm nhận được luồng kiếm thế này, sắc mặt nam tử áo bào trắng lập tức thay đổi, giờ khắc này, trong mắt y ngoài sự băng giá, còn có sự kiêng kỵ sâu sắc!
Hắn đương nhiên đã nghe nói về Diệp Huyền, hơn nữa, hắn còn biết Diệp Huyền cách đây không lâu vừa mới đánh lui cuộc tấn công của Huyền Hoàng Đại Thế Giới!
Đúng lúc này, Diệp Huyền ở cách đó không xa đột nhiên dừng lại, tay hắn cầm trường kiếm nhìn nam tử áo bào trắng: “Ra tay không?”
Nam tử áo bào trắng nhìn Diệp Huyền, không dám lên tiếng.
Diệp Huyền lắc đầu cười: “Toàn là một lũ rác rưởi!”
Nói xong, hắn quay người rời đi.
Đúng lúc này, một cường giả Liệu Nguyên tông ở cách đó không xa đột nhiên gầm lên: “Ai cho ngươi lá gan chó, dám ở Liệu Nguyên tông ta…”
Đột nhiên…
Ông!
Một tiếng kiếm reo vang vọng khắp nơi, một khắc sau, đầu của cường giả Liệu Nguyên tông vừa nói chuyện đã bay thẳng ra ngoài!
Xoẹt!
Máu tươi phun như cột!
Tất cả mọi người tại đây đều sững sờ.
Bị giết trong nháy mắt?
Cứ thế bị một kiếm giết trong nháy mắt?
Diệp Huyền lạnh lùng lướt nhìn xung quanh: “Còn ai nữa không?”
Đúng lúc này, một nam tử bước ra, hắn gắt gao nhìn chằm chằm Diệp Huyền, đang định nói thì đột nhiên, một thanh phi kiếm lóe lên giữa sân.
Xoẹt!
Nam tử kia còn chưa kịp phản ứng, đầu đã bay thẳng ra ngoài!
Không gian đột nhiên tĩnh lặng như ngưng đọng!
Cách đó không xa, Diệp Huyền lạnh lùng lướt nhìn xung quanh: “Còn có ai?”
…