Tầng thứ tám!
Diệp Huyền vẫn cảm thấy, mối nguy hiểm chân chính thật ra không phải Thần Điện, cũng không phải những cường giả ở Lưỡng Giới Thiên.
Mà là bản thân Giới Ngục tháp, cùng với tầng thứ tám và tầng thứ chín kia.
Giới Ngục tháp thì không cần phải nói, linh trí của nó vẫn chưa hoàn toàn khôi phục nên không quá nguy hiểm, nhưng tầng thứ tám này thì đã thức tỉnh.
Hơn nữa còn đang rục rịch, nhưng ý đồ không rõ.
Đối phương muốn cái gì?
Muốn tháp?
Nếu muốn tòa tháp này, với thực lực hiện giờ của đối phương, hẳn là có thể thoát ra ngoài, đồng thời mang theo cái tòa tháp rách này đi.
Dù sao, bọn họ bị trấn áp là vì mỗi tầng không chỉ có phong ấn mà còn có đạo tắc.
Mà bây giờ, đạo tắc của tầng thứ tám rõ ràng đã không còn.
Chỉ dựa vào phong ấn thì không thể trấn áp được đối phương.
Thế nhưng, tầng thứ tám này lại không ra, cứ một mực ở lại trong tháp!
Tất có tính toán!
Nghe được câu trả lời của tầng thứ tám, Diệp Huyền mỉm cười: “Thật ra, tiền bối có thể rời đi, đúng không?”
Thanh âm kia cười nói: “Xác thực có thể.”
Diệp Huyền gật đầu: “Vãn bối cũng không vòng vo với tiền bối nữa, nếu tiền bối có thể rời đi, vì sao lại không đi? Là vì nguyên nhân của bản thân, hay là tiền bối muốn có được thứ gì?”
Thanh âm kia nói: “Đều có!”
Đều có!
Diệp Huyền cười hỏi: “Tiền bối muốn có được thứ gì?”
Tầng thứ tám đáp: “Tòa tháp này!”
Tòa tháp này!
Đối phương cũng không hề che giấu.
Diệp Huyền mỉm cười: “Với thực lực của tiền bối, đoạt lấy tòa tháp này hẳn không phải là chuyện khó, đúng không?”
Tầng thứ tám nói: “Đúng vậy. Giết ngươi, kể cả nữ tử áo tím bên cạnh ngươi, đều dễ như trở bàn tay.”
Ngay thẳng!
Diệp Huyền có chút không hiểu: “Vậy tại sao tiền bối không ra tay?”
Im lặng một lát, tầng thứ tám mới nói: “Haiz, ngươi tên nhóc này, chỗ dựa hơi nhiều, giết ngươi đoạt tháp thì đơn giản, nhưng sự trả thù sau đó thì ta có chút không gánh nổi.”
Diệp Huyền: “…”
Tầng thứ tám lại nói: “Ta cũng nói thật với ngươi, ta bây giờ đang chờ, chờ một người đến giết ngươi. Đối phương giết ngươi, đoạt được tòa tháp này, sau đó ta lại giết đối phương, như vậy thì ta sẽ không dính vào nhân quả. Đáng tiếc… đám người Tứ Duy này có chút ngu xuẩn, khiến ta rất thất vọng!”
Nghe vậy, Diệp Huyền xem như hiểu rõ.
Mượn đao giết người!
Tầng thứ tám này đang chờ người khác đến giết mình, sau đó hắn lại đi giết người đó!
Rõ ràng, tầng thứ tám này đang kiêng kỵ nữ tử váy trắng!
Diệp Huyền hỏi: “Chắc hẳn tiền bối làm như vậy là vì nữ tử váy trắng kia?”
Tầng thứ tám nói: “Coi là vậy đi! Nhưng cũng không hoàn toàn là vì nàng, bản thân ngươi cũng không đơn giản, ta không muốn dính vào nhân quả của ngươi.”
Diệp Huyền nhíu mày: “Ta? Không đơn giản?”
Tầng thứ tám nói: “Ừm.”
Diệp Huyền truy vấn: “Chỗ nào không đơn giản?”
Tầng thứ tám nói: “Nói với ngươi cũng vô nghĩa.”
Diệp Huyền cũng không hỏi thêm nữa, bởi hắn đã có được câu trả lời mình cần.
Kẻ trước mắt này sẽ không chủ động giết mình.
Như vậy là đủ rồi!
Nếu mình bị người khác giết, đối phương còn sẽ báo thù cho mình!
Nghĩ vậy, hắn đột nhiên phát hiện đây dường như cũng không phải chuyện xấu!
Diệp Huyền quay người rời đi, dường như nghĩ đến điều gì, hắn lại hỏi: “Tiền bối, tầng thứ chín đã tỉnh chưa?”
Tầng thứ tám đáp: “Không biết.”
Không biết!
Diệp Huyền khẽ gật đầu, bước nhanh rời đi.
Diệp Huyền đi vào tầng thứ nhất, hắn liếc nhìn lên trên, giờ phút này, Kiếm Tôn vẫn đang ngồi trước hai thanh kiếm kia.
Từ khi Kiếm Tôn tới đây, y vẫn luôn ngồi trước hai thanh kiếm đó, dường như đang cảm ngộ điều gì.
Diệp Huyền biết, hai thanh kiếm này có thể giúp Kiếm Tôn có được lĩnh ngộ, nếu cứ tiếp tục như vậy, trình độ kiếm đạo của Kiếm Tôn sẽ còn tăng lên rất nhiều.
Kiếm Tôn nếu tăng lên, đối với hắn Diệp Huyền mà nói, tự nhiên là chuyện tốt!
Diệp Huyền cười cười, rời đi Giới Ngục tháp.
Thời gian tiếp theo, ngoài việc tu luyện mỗi ngày, Diệp Huyền đều dành thời gian còn lại để ở bên Diệp Linh.
Và khoảng thời gian này cũng là lúc yên bình nhất của hai huynh muội kể từ khi đến Huyền Hoàng Đại Thế Giới.
Hiện tại, mục tiêu của tất cả mọi người đều là Kiếm Tôn, không còn ai đến làm phiền Diệp Huyền nữa, ngay cả Thần Điện cũng đã mai danh ẩn tích khỏi Huyền Hoàng Đại Thế Giới.
Mà bây giờ, Huyền Hoàng Đại Thế Giới có thể nói là đã nhất thống.
Diệp Vương!
Phàm là cường giả của Huyền Hoàng Đại Thế Giới, khi nhìn thấy Diệp Huyền đều sẽ tôn xưng một tiếng Diệp Vương.
Phải biết, Diệp Huyền hiện tại chỉ cần dậm chân một cái, toàn bộ Huyền Hoàng Đại Thế Giới sẽ thật sự rung chuyển ba phần!
Một ngày nọ, Diệp Huyền đi tới vùng trời cao, nơi từng là địa bàn của Thần Điện, dĩ nhiên, đó cũng chỉ là một cứ điểm của Thần Điện tại Huyền Hoàng Đại Thế Giới.
Mảnh đất này hiện vẫn đang bỏ trống.
Diệp Huyền cũng không để bất kỳ ai chiếm cứ nơi này, nguyên nhân chủ yếu nhất là có quá nhiều người đang nhòm ngó nó.
Bởi vì nơi này có bản nguyên tử khí!
Thứ này có tác dụng vô cùng lớn đối với người tu luyện.
Đúng lúc này, Đại trưởng lão của Đạo Môn đột nhiên xuất hiện bên cạnh Diệp Huyền, ông ta ôm quyền với Diệp Huyền: “Diệp Vương.”
Diệp Huyền khẽ nói: “Nghe nói Đạo Môn các ngươi vẫn luôn nhòm ngó nơi này.”
Đại trưởng lão trầm giọng nói: “Diệp Vương, nơi này vô cùng quan trọng đối với Đạo Môn chúng ta, mong Diệp Vương…”
Diệp Huyền đột nhiên quay người nhìn Đại trưởng lão: “Vô cùng quan trọng với Đạo Môn các ngươi, nên phải nhường cho Đạo Môn các ngươi sao?”
Đại trưởng lão do dự một chút rồi nói: “Diệp Vương, nơi này quả thực rất quan trọng với Đạo Môn chúng ta, nếu Diệp Vương bằng lòng cắt ái, sau này Đạo Môn chúng ta sẽ…”
Diệp Huyền lại cắt ngang lời Đại trưởng lão: “Sau này? Cái ngày ta đại chiến với Thần Điện, sao Đạo Môn các ngươi không ra mặt? Các ngươi không ra tay tương trợ cũng chẳng có gì đáng trách, dù sao các ngươi cũng không nợ ta cái gì. Thế nhưng, sau khi chúng ta đánh thắng, Đạo Môn các ngươi lại muốn đến chia chác chiến lợi phẩm… Đây không phải là có chút không biết xấu hổ sao?”
Sắc mặt Đại trưởng lão có chút khó coi, ông ta đang định nói gì đó thì Diệp Huyền đột nhiên ra tay.
Xoẹt!
Hai tay Đại trưởng lão bị chém đứt tận gốc!
Máu tươi phun ra như suối!
Đại trưởng lão kinh hãi trong lòng, ông ta không ngờ Diệp Huyền lại đột ngột ra tay như vậy.
Diệp Huyền nhìn về phía sau lưng Đại trưởng lão: “Người của Đạo Môn nghe đây, ta không muốn phí lời với các ngươi nữa, vùng trời này là của Diệp Huyền ta, đừng có ý đồ với nó nữa, nếu không, ta sẽ đích thân đến Đạo Môn các ngươi một chuyến. Đến lúc đó, đừng trách Diệp Huyền ta trở mặt vô tình.”
Sau lưng Đại trưởng lão, một người đàn ông trung niên bước ra.
Người này chính là Môn chủ của Đạo Môn.
Môn chủ Đạo Môn nhìn Diệp Huyền: “Diệp Vương…”
Diệp Huyền đột nhiên nói: “Cút!”
Nghe vậy, sắc mặt Môn chủ Đạo Môn lập tức tối sầm lại, đây là không cho chút mặt mũi nào cả!
Môn chủ Đạo Môn liếc nhìn Diệp Huyền, không nói thêm gì, quay người rời đi.
Đại trưởng lão kia cũng vội vàng đi theo.
Tại chỗ, Diệp Huyền đột nhiên nói: “Truyền lệnh xuống, bí mật giám sát Đạo Môn, nếu có dị động, có thể tiền trảm hậu tấu.”
“Vâng!”
Trong bóng tối, một giọng nói lặng lẽ vang lên.
Hiện tại ở Huyền Hoàng Đại Thế Giới có một đội quân do các thế lực lớn cùng nhau thành lập, đó chính là quân Bắc Cảnh.
Đội quân này có cường giả của Bắc Cảnh, có cường giả của nhà Hiên Viên, còn có cường giả của Huyền Hoàng giới, tóm lại là do các thế lực lớn cùng nhau thành lập, mục đích là để ứng phó với các sự kiện đột xuất.
Nhưng đội quân này thường chỉ nghe lệnh của một người.
Đó chính là Diệp Huyền!
Thực lực của đội quân này có thể nói là mạnh nhất Huyền Hoàng Đại Thế Giới hiện nay!
Bởi vì họ đều là những cường giả đỉnh cao đến từ các thế lực lớn!
Lúc này, Kiều Thiên Nhi đột nhiên xuất hiện trước mặt Diệp Huyền. Khi thấy Kiều Thiên Nhi, Diệp Huyền hơi sững người, sau đó kinh ngạc nói: “Ngươi… đã đến Địa Tiên cảnh rồi?”
Kiều Thiên Nhi gật đầu: “Thật bất ngờ?”
Diệp Huyền trầm giọng nói: “Vô cùng ngoài ý muốn!”
Vốn dĩ hắn còn định đợi Tiểu Linh Nhi luyện chế ra Địa Tiên đan rồi đưa cho Kiều Thiên Nhi, nhưng không ngờ nàng lại trực tiếp đột phá đến Địa Tiên cảnh.
Diệp Huyền hỏi: “Là nhờ Sinh Mệnh Chi Tuyền?”
Kiều Thiên Nhi nói: “Không hoàn toàn, nhưng Sinh Mệnh Chi Tuyền chiếm tám phần, hai phần còn lại là nhờ nơi này. Ta đã hấp thụ rất nhiều bản nguyên khí ở đây, cộng thêm Sinh Mệnh Chi Tuyền mới có thể trực tiếp đột phá đến Địa Tiên cảnh. Dĩ nhiên, còn có một nguyên nhân quan trọng nhất, đó là một kiếm của nữ nhân kia đã phá vỡ cấm chế của Huyền Hoàng Đại Thế Giới, nếu không, dù có hai thứ kia ta cũng khó mà đạt tới Địa Tiên cảnh.”
Diệp Huyền cười nói: “Dù sao đi nữa, vẫn phải chúc mừng ngươi. Chỉ là, tốc độ đột phá này của ngươi quả thật có chút đáng sợ!”
Kiều Thiên Nhi khẽ nói: “Ngươi không biết ta đã bị kẹt ở cảnh giới này bao lâu đâu! Quá lâu rồi.”
Diệp Huyền khẽ gật đầu: “Vậy đây có thể coi là hậu tích bạc phát rồi!”
Kiều Thiên Nhi nhìn Diệp Huyền: “Tiếp theo có dự định gì không?”
Diệp Huyền cười nói: “Tạm thời vẫn chưa nghĩ ra!”
Kiều Thiên Nhi quay đầu nhìn xung quanh rồi nói: “Huyền Hoàng Đại Thế Giới, ngoài Đạo Môn ra thì bây giờ gần như không còn nhân tố bất ổn nào nữa. Mà sân khấu ở đây quá nhỏ, không hợp với ngươi đâu!”
Diệp Huyền yên lặng.
Kiều Thiên Nhi nhìn Diệp Huyền: “Đừng nghĩ đến chuyện sống những ngày tháng bình yên nữa, cuộc đời của ngươi đã định trước là không thể bình lặng. Nếu ta đoán không lầm, tòa tháp nhỏ kia đã trở về tay ngươi rồi, đúng không?”
Diệp Huyền nhìn về phía Kiều Thiên Nhi: “Ngươi…”
Giờ phút này, hắn thật sự có chút kinh ngạc, vì không ngờ Kiều Thiên Nhi lại biết Giới Ngục tháp đã quay về tay mình.
Kiều Thiên Nhi lạnh nhạt nói: “Tất cả mọi người đều không tìm thấy Kiếm Tôn, mà nơi cuối cùng y biến mất chính là ở đây. Nếu ta đoán không lầm, Kiếm Tôn hẳn là đang ở đây, hoặc là đã chết.”
Nói rồi, nàng dừng lại một chút, lại hỏi: “Y chết rồi sao?”
Diệp Huyền lắc đầu: “Không có!”
Kiều Thiên Nhi khẽ gật đầu: “Dù thế nào đi nữa, vấn đề này bây giờ có chút phức tạp, ngươi phải hết sức cẩn thận, đừng để người ngoài biết Kiếm Tôn đang ở chỗ ngươi, nếu không, ánh mắt của tất cả mọi người sẽ lại đổ dồn về Bắc Cảnh!”
Diệp Huyền cười nói: “Điểm này ta tự nhiên hiểu rõ.”
Kiều Thiên Nhi gật đầu: “Còn nữa, hãy cẩn thận Thần Điện, bọn họ không ngốc đâu. Nếu ta đoán không lầm, Viên Tiểu Đao kia có thể đã đoán được Kiếm Tôn đang ở Bắc Cảnh, ngươi tốt nhất nên có cách đối phó. Bằng không, có thể sẽ phải chịu thiệt thòi lớn!”
Viên Tiểu Đao!
Diệp Huyền gật đầu, nữ nhân này xác thực không đơn giản.
Đúng lúc này, Diệp Huyền đột nhiên ngẩng đầu nhìn lại, cách đó không xa, một nữ tử chậm rãi đi tới.
Khi thấy nữ tử này, Diệp Huyền ngây cả người.
Nữ tử này không phải ai khác, chính là Viên Tiểu Đao!
Nàng lại tới!
Sắc mặt Diệp Huyền lập tức trầm xuống…