Diệp Huyền đi tới trước mặt Mặc Vân Khởi, đỡ hắn dậy. Mặc Vân Khởi lau vệt máu nơi khóe miệng, nhìn về phía hai người ở xa, trầm giọng: "Rất mạnh!"
Rất mạnh!
Diệp Huyền nhẹ gật đầu.
Hắn đã giao đấu với hai người vừa rồi, ngay cả hắn cũng không có mười phần chắc chắn có thể chiến thắng bọn họ!
Thế giới này, thiên tài và yêu nghiệt vẫn còn rất nhiều!
Mà Thương Mộc học viện đưa ra điều kiện hậu hĩnh như vậy, chắc chắn rất nhiều người đã động lòng!
Đừng nói người khác, chính hắn cũng có chút động lòng!
Một quyển võ kỹ Địa giai là có thể mua được rất nhiều linh kiếm!
Diệp Huyền thu hồi suy nghĩ, hắn nhìn thoáng qua Bạch Trạch cùng Mặc Vân Khởi: "Các ngươi chọn một người đi!"
Bạch Trạch quay người nhìn về phía gã nam tử khôi ngô cách đó không xa!
Không một lời thừa thãi, Bạch Trạch lao thẳng về phía gã nam tử khôi ngô!
Mà gã nam tử khôi ngô cũng không chịu yếu thế, tung người nhảy lên, bắn tới phía Bạch Trạch!
Rầm rầm rầm!
Rất nhanh, sau lưng Diệp Huyền và Mặc Vân Khởi truyền đến từng đạo tiếng nổ vang!
Diệp Huyền quay đầu nhìn về phía Mặc Vân Khởi, Mặc Vân Khởi im lặng trong thoáng chốc, sau đó nhìn về phía gã nam tử cầm yển nguyệt đao cách đó không xa, một khắc sau, cả người hắn tựa như một cơn cuồng phong lao ra!
Nơi xa, gã nam tử cầm yển nguyệt đao mặt không đổi sắc, hắn tung người nhảy lên, chém một nhát tàn nhẫn về phía trước!
Xoẹt!
Nhát đao này, trực tiếp chém vào không khí!
Mặc Vân Khởi đã xuất hiện sau lưng gã nam tử, mà phản ứng của gã cũng cực nhanh, quay người chém ra một đao...
Trên mái hiên, Kỷ An Chi tung người lao về phía cô gái áo đen, nữ tử áo đen thì liên tục lùi nhanh về sau, cùng lúc đó, từng mũi vũ tiễn không ngừng bắn về phía Kỷ An Chi, đối mặt với những mũi tên này, Kỷ An Chi cũng không dám khinh thường...
Trong hẻm nhỏ, chỉ còn lại Diệp Huyền và gã nam tử áo vải là chưa giao đấu!
Gã nam tử áo vải nhìn thoáng qua Diệp Huyền: "Chúng ta sẽ rời khỏi Đế Đô!"
Diệp Huyền lắc đầu: "Nếu như trước khi các huynh đệ của ta đến, ngươi nói câu này, ta sẽ đồng ý. Nhưng bây giờ... Muộn rồi!"
Dứt lời, Diệp Huyền đột nhiên tung người về phía trước, cú nhảy này mang theo khí thế của mãnh hổ vồ mồi!
Tay phải gã nam tử cầm trường thương siết chặt, trường thương trong tay hắn rung lên bần bật, mà dưới chân hắn, mặt đất bắt đầu nứt ra từng tấc!
Im lặng trong thoáng chốc, gã nam tử cầm trường thương đâm thẳng lên trên.
Trên mũi thương, hàn quang lóe lên, một luồng sức mạnh kinh người tuôn ra!
Vách tường hai bên gã nam tử ầm ầm vỡ nát!
Mà đúng lúc này, khi một tia kiếm quang lóe lên, giữa sân đột nhiên tĩnh lặng trở lại!
Diệp Huyền đã đứng sau lưng gã nam tử cách đó không xa, trên mũi Linh Tú kiếm trong tay hắn, một giọt máu tươi từ từ nhỏ xuống!
Diệp Huyền quay người nhìn về phía xa, lúc này Bạch Trạch đang kịch chiến với gã nam tử khôi ngô, cả hai đều là người tu luyện thân thể, nói đến đánh nhau, tự nhiên là quyền quyền đến thịt, có điều, Bạch Trạch rõ ràng đang chiếm thế thượng phong!
Gã nam tử khôi ngô không ngừng lùi nhanh về sau, hơn nữa thân thể hắn đã nứt toác nhiều chỗ... Ngược lại, Bạch Trạch càng đánh càng hăng!
Diệp Huyền đánh giá Bạch Trạch một lượt, trong lòng cũng có chút kinh ngạc, phải nói là chấn động, nếu chỉ so về thân thể, cho dù hắn đã tu luyện ra cảnh giới ẩn, phương diện thân thể cũng không có ưu thế gì khi đối mặt với Bạch Trạch này!
Nếu không phải đã tu luyện đến Kim Thân cảnh, chỉ bằng vào thân thể, hắn đoán chừng ngay cả một quyền của Bạch Trạch cũng không đỡ nổi!
Bành!
Đúng lúc này, gã nam tử khôi ngô ở phía xa trực tiếp bay ra ngoài, cách đó mấy trượng, gã nặng nề rơi xuống đất, vừa định đứng lên, Bạch Trạch lại đột nhiên từ trên trời giáng xuống, một cước đạp lên đầu gã.
Ầm!
Đầu của gã nam tử khôi ngô trực tiếp lún sâu vào lòng đất, thân thể co giật một hồi rồi không còn động tĩnh!
Bạch Trạch lột lấy đôi thiết quyền màu đen của gã nam tử khôi ngô, tiếp theo, hắn lại lột lấy túi bên hông gã, sau đó đi tới trước mặt Diệp Huyền, giơ đôi bao tay màu đen trên tay lên, nhếch miệng cười: "Linh khí!"
Diệp Huyền nhẹ gật đầu: "Ít nhất cũng đáng giá 200 vạn kim tệ!"
Bạch Trạch nhếch miệng cười: "Ta cuối cùng cũng biết vì sao ngươi thích đánh nhau rồi! Sau này có đánh nhau, nhớ gọi cả ta!"
Diệp Huyền: "..."
Bành!
Đúng lúc này, nơi xa đột nhiên truyền đến một tiếng nổ vang.
Diệp Huyền và Bạch Trạch quay đầu nhìn lại, cách đó không xa, Mặc Vân Khởi bị đẩy lùi mấy trượng!
Thấy cảnh này, Diệp Huyền nhíu mày, hắn và Bạch Trạch định ra tay, nhưng Mặc Vân Khởi ở xa đột nhiên nói: "Các ngươi cứ xem, để ta tự mình giải quyết!"
Diệp Huyền và Bạch Trạch do dự một chút, cuối cùng vẫn không lựa chọn ra tay!
Bọn họ tin tưởng Mặc Vân Khởi!
Tên này, nếu thật sự đánh không lại, chắc chắn sẽ chạy nhanh hơn bất cứ ai!
Đúng lúc này, Mặc Vân Khởi ở xa đột nhiên hai tay kết một ấn quyết, thoáng chốc, sau lưng gã nam tử cầm đao xuất hiện một bóng người... chính là Mặc Vân Khởi, thế nhưng, Mặc Vân Khởi vẫn đang đứng tại chỗ.
Hai Mặc Vân Khởi?
Diệp Huyền và Bạch Trạch nhìn mà ngây người!
Không chỉ hai người họ, gã nam tử cầm đao cũng ngâyẩn cả người!
Đúng lúc này, hai vệt sáng lạnh lẽo chợt lóe lên trong sân!
Phi đao!
Hai thanh phi đao một trước một sau chém về phía gã nam tử cầm đao, tốc độ cực nhanh, cho dù là Diệp Huyền và Bạch Trạch cũng không nhìn rõ quỹ tích của chúng!
Gã nam tử cầm đao đồng tử hơi co lại, bởi vì hắn phát hiện, hai thanh phi đao này vậy mà đều là thật thể!
Không kịp nghĩ nhiều, gã nam tử đột nhiên vung đao quét ngang một vòng.
Xoẹt!
Một đạo đao mang hình bán nguyệt chấn động tuôn ra, đao mang mạnh mẽ cứ thế chặn đứng hai thanh phi đao, nhưng đúng vào lúc này, lại một thanh phi đao nữa chợt lóe lên trong sân!
Thoáng qua.
Xoẹt!
Thân thể gã nam tử cầm đao cứng đờ, nơi yết hầu cắm một thanh phi đao dài gần một tấc!
Diệp Huyền và Bạch Trạch nhìn về phía Mặc Vân Khởi, lúc này, sắc mặt Mặc Vân Khởi có chút tái nhợt, Diệp Huyền đi đến trước mặt hắn: "Không sao chứ?"
Mặc Vân Khởi vội vàng ưỡn thẳng lưng: "Ngươi thấy ta giống có chuyện gì sao?"
Diệp Huyền nhẹ nhàng vỗ vai Mặc Vân Khởi: "Lát nữa về nghỉ ngơi cho tốt."
Nói xong, hắn nhặt thanh trường đao và túi tiền bên hông gã nam tử cầm đao lên, sau đó đưa cho Mặc Vân Khởi: "Thanh đao này cũng là linh khí, ít nhất đáng giá 200 vạn kim tệ, ngươi có muốn không? Không muốn thì..."
Mặc Vân Khởi giật lấy thanh đao và túi tiền, hắn trừng mắt nhìn Diệp Huyền: "Sao ngươi giống thổ phỉ vậy?"
Diệp Huyền: "..."
200 vạn kim tệ!
Mặc Vân Khởi nhìn thoáng qua thanh trường đao trong tay, trong mắt tràn đầy kinh ngạc tán thưởng, phải biết, trong gia tộc cũ của hắn, linh khí tuy có nhưng đều không phải thứ hắn có thể lấy được, hơn nữa, 200 vạn kim tệ đối với gia tộc bọn họ cũng là một khoản tiền lớn!
Mặc Vân Khởi khẽ than: "Diệp thổ phỉ, ta cuối cùng cũng biết vì sao ngươi thích đánh nhau rồi! Đánh nhau có thể làm giàu a!"
Nói xong, hắn nhìn thoáng qua Diệp Huyền: "Lần sau đánh nhau, nhớ gọi ta, không thì không phải huynh đệ!"
Diệp Huyền: "..."
Đúng lúc này, ba người đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía nóc nhà xa xa, trên nóc nhà, Kỷ An Chi bị một mũi tên chấn cho liên tục lùi lại, mà cô gái áo đen kia không ra tay nữa, mà quay người lao đi về phía xa!
Tốc độ cực nhanh, nhanh như một con diều hâu.
Thấy cảnh này, Diệp Huyền hai mắt híp lại: "Giết ả!"
Dứt lời, hắn chân phải đột nhiên giẫm mạnh xuống đất, cả người bay vọt lên không, nhưng rất nhanh lại rơi xuống...
Mặc Vân Khởi và Bạch Trạch nhìn Diệp Huyền, vẻ mặt hắn có chút xấu hổ, bởi vì hắn mới là Ngự Khí cảnh, căn bản không thể bay lượn trên không!
Bạch Trạch nhìn về phía Mặc Vân Khởi, trong sân người có tốc độ nhanh nhất chắc chắn là Mặc Vân Khởi, Mặc Vân Khởi lại lắc đầu: "Ta vừa rồi tiêu hao quá lớn, căn bản không nhấc nổi chút sức lực nào."
Diệp Huyền nhẹ gật đầu: "Không sao."
Nói xong, hắn dường như nghĩ đến điều gì, nhìn về phía Mặc Vân Khởi và Bạch Trạch: "Sao các ngươi lại chạy tới đây?"
Mặc Vân Khởi trầm giọng nói: "Là lão già họ Kỷ thông báo, nói ngươi bị đánh hội đồng, sau đó chúng ta liền đến!"
Nói đến đây, hắn do dự một chút, sau đó nói: "Diệp thổ phỉ, nói thật, thực lực ngươi mặc dù chỉ kém ta một chút, thế nhưng, ngươi bây giờ hẳn phải biết có bao nhiêu người muốn giết ngươi, lần sau nếu muốn xuống núi, vẫn nên gọi cả ba chúng ta đi cùng! Nhiều người, nhiều phần đảm bảo!"
Diệp Huyền: "..."
Bạch Trạch nhìn thoáng qua Mặc Vân Khởi: "Hai người các ngươi, thật không biết xấu hổ!"
Da mặt Diệp Huyền rất dày, hắn biết điều đó, mà bây giờ xem ra, da mặt của Mặc Vân Khởi này cũng dày một thớt!
Mặc Vân Khởi trừng mắt nhìn Bạch Trạch: "Trong tiểu thuyết hiệp nghĩa, loại người như ngươi sống không thọ đâu!"
Bạch Trạch nhìn thoáng qua Mặc Vân Khởi: "Có tin ta đánh bay ngươi không!"
Mặc Vân Khởi lùi về sau hơn mấy trượng, hắn vẫy vẫy tay với Bạch Trạch: "Tới đây, ngươi qua đây!"
Khóe mắt Bạch Trạch giật giật, hắn không thèm nhìn Mặc Vân Khởi, sau đó nhìn về phía Diệp Huyền: "Chúng ta về thôi!"
Diệp Huyền nhẹ gật đầu, hắn nhìn về phía Kỷ An Chi trên mái hiên: "Kỷ ham ăn... À không đúng, Kỷ đại mỹ nữ, chúng ta đi thôi!"
"Kỷ ham ăn?"
Kỷ An Chi nhìn thoáng qua Diệp Huyền, thần sắc không mấy thiện cảm.
Diệp Huyền thầm nghĩ hỏng bét, hắn ngây cả người, sau đó chỉ Mặc Vân Khởi ở cách đó không xa: "Hắn nói, hắn nói ngươi là đồ ham ăn."
Mặc Vân Khởi ngây ngẩn cả người.
Lúc này, Diệp Huyền quay người nhìn về phía Bạch Trạch: "Là Mặc Điêu Mao nói, đúng không?"
Bạch Trạch nhìn thoáng qua Diệp Huyền, lúc này, Diệp Huyền mấp máy môi: "Có muốn ăn cơm không?"
Chỉ có khẩu hình, không có âm thanh.
Bạch Trạch rõ ràng đã hiểu. Hắn quay đầu nhìn về phía Mặc Vân Khởi cách đó không xa: "Chính là hắn nói!"
"Mẹ kiếp!"
Mặc Vân Khởi nhảy dựng lên, mà đúng lúc này, một đạo đao mang đột nhiên từ trên trời giáng xuống, thẳng bức Mặc Vân Khởi.
Sắc mặt Mặc Vân Khởi đại biến, xoay người bỏ chạy: "Hai tên khốn kiếp các ngươi..."
Bên cạnh Diệp Huyền, Bạch Trạch đột nhiên nói: "Tối nay ta muốn ăn gà nướng!"
Diệp Huyền gật đầu: "Không vấn đề!"
Cứ như vậy, hai người sóng vai đi về phía xa.
Chỉ chốc lát, hai người tới một khu rừng, xuyên qua khu rừng này, liền đến chân núi Thương Lan.
Mà đúng lúc này, trong rừng đột nhiên vang lên hai tiếng nổ, rất nhanh, hai bóng người lảo đảo lùi ra khỏi khu rừng, chính là Mặc Vân Khởi và Kỷ An Chi!
Giờ phút này, khóe miệng hai người đều rỉ máu, không chỉ vậy, trên hai vai Kỷ An Chi còn cắm hai mũi vũ tiễn, mà trên đùi phải của Mặc Vân Khởi cũng cắm một mũi vũ tiễn!
Hai người đều không có thân thể cường hãn như Diệp Huyền, bởi vậy, mũi tên kia đã xuyên thủng qua!
Thấy cảnh này, sắc mặt Diệp Huyền và Bạch Trạch đại biến, bọn họ vội vàng lao tới, mà lúc này, trong rừng, một nam một nữ đi ra.
Nữ tử chính là cô gái áo đen đã chạy trốn trước đó!
Mà nam tử, khoảng chừng hai mươi tuổi, mặc một bộ trường bào rộng màu mực, tóc đen buông xõa, trên vai hắn có một con rắn nhỏ màu đen nhánh đang nằm!
Bên cạnh Diệp Huyền, Mặc Vân Khởi trầm giọng nói: "Cẩn thận, gã nam nhân kia rất mạnh!"
Diệp Huyền ngẩng đầu nhìn về phía gã nam tử cách đó không xa, gã nhếch miệng cười: "Sở quốc, Thương Mộc học viện nội viện thủ tịch, Phong Nhất Hưu, Thanh Châu võ bảng thứ mười chín!"
Diệp Huyền đột nhiên chậm rãi đi về phía gã nam tử, trong tay hắn, một thanh kiếm lặng yên xuất hiện!
Diệp Huyền nhìn thẳng Phong Nhất Hưu: "Khương quốc, Thương Lan học viện, Diệp Huyền, Thanh Châu võ bảng đệ nhất!"
Phía sau, Mặc Vân Khởi ngây cả người, sau đó nói: "Diệp thổ phỉ, ngươi đệ nhất từ lúc nào?"
Diệp Huyền không quay đầu lại: "Đệ nhất từ dưới đếm lên không được à!"
Dứt lời, tốc độ của hắn đột nhiên tăng tốc, càng lúc càng nhanh...
Mặc Vân Khởi: "..."