Dịch: Hàn Thiên Long
Bạch Tiểu Thuần thò đầu ra như vậy, gã thanh niên xanh xao vàng vọt liền lập tức nhìn thấy. Ánh mắt gã lập tức nhìn lên mặt Bạch Tiểu Thuần, khí thế rất là hung hăng
“Chính là ngươi đoạt danh ngạch của ta!”
“Không phải là ta!” Đầu Bạch Tiểu Thuần rụt lại đã không còn kịp rồi, nên liền vội giả bộ ra bộ dáng vô tội.
“Nói bậy. Ngươi gầy như vậy, đầu cũng nhỏ như vậy, rõ ràng chính là người mới tới!” Hứa Bảo Tài nắm chặt nắm đấm, nhìn hằm hằm vào Bạch Tiểu Thuần.
“Cái này thật sự là không có quan hệ với ta a.” Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy đối phương tức giận như muốn phát nổ thì lập tức cảm thấy ủy khuất, nhỏ giọng nói ra.
“Ta không biết. Ba ngày sau, tại sườn núi phía nam của tông môn, ta và ngươi quyết trận tử chiến. Nếu như ngươi thắng, ngụm khí này Hứa mỗ nhịn. Còn nếu như ngươi thua thì cái danh ngạch này liền thuộc về ta.” Hứa Bảo Tài lớn tiếng nói, lấy ra một trang huyết thư từ trong lồng ngực, trực tiếp ném vào bệ cửa sổ trước mặt Bạch Tiểu Thuần. Ở trên đó viết vô số chữ sát đỏ như máu rậm rạp chằng chịt.
Bạch Tiểu Thuần nhìn cái trang huyết thư kia, nhìn thấy trên đó có nhiều chữ sát màu máu như vậy, chỉ cảm thấy như có sát khí đập vào mặt, đáy lòng thấy sợ hãi. Nhất là nghe thấy đối phương nói muốn nhất quyết tử chiến thì lại càng hít vào một ngụm khí.
“Sư huynh. Đừng làm lớn chuyện a. Dùng máu của mình viết nhiều chữ như vậy... Đau nhiều lắm a.”
“Lớn chuyện? A, mấy năm nay ta ăn mặc tiết kiệm, dùng linh thạch bảy năm, bảy năm a, trọn vẹn bảy năm!! Đem nó hiếu kính cho chấp sự, lúc này mới đổi được một xuất tiến vào Hỏa Táo Phòng, lại bị ngươi một chân chen vào. Ta với ngươi không đội trời chung. Ba ngày sau, không phải ngươi chết thì chính là ta sống!” Hứa Bảo Tài cuồng loạn, nghiến răng nghiến răng nghiến lợi.
“Ta không đi.” Bạch Tiểu Thuần tranh thủ thời gian lấy đầu ngón tay kẹp lấy huyết thư, ném ra ngoài cửa sổ.
“Ngươi!” Hứa Bảo Tài đang muốn nổi giận, thì chỉ cảm thấy mặt đất rung lên, ở bên cạnh mình đã có thêm ra một núi thịt. Trương Đại Bàn đã đứng ở đó chẳng biết từ bao giờ, đang lạnh nhạt dò xét Hứa Bảo Tài.
“Cửu Bàn, đi rửa bát với Nhị sư huynh của ngươi. Còn ngươi, đừng có ở chỗ này hô to gọi nhỏ nữa, qua một bên chơi đi.” Trương Đại Bàn vung tay lên, nhấc lên từng trận tiếng gió.
Sắc mặt của Hứa Bảo Tài biến đổi. Gã liên tục lùi lại phía sau vài bước, đang muốn nói thêm cái gì đó, nhưng sau khi nhìn tới Trương Đại Bàn thì lại nhịn xuống, cuối cùng đưa mắt oán độc nhìn Bạch Tiểu Thuần một cái, lúc này mới hậm hực rời đi.
Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ một chút, cảm giác được ánh mắt oán độc của đối phương lúc rời đi. Để cho ổn thỏa, hắn quyết định mình tốt nhất là không nên tùy tiện ra khỏi Hỏa Táo Phòng. Cứ ở tại chỗ này, đối phương cũng không dám tiến đến.
Nhoáng một cái đã mấy ngày, Bạch Tiểu Thuần dần dần đã thích ứng được với công việc của Hỏa Táo Phòng, ban đêm thì tu hành Tử Khí Ngự Đỉnh Công. Đáng tiếc là tiến triển hơi chậm, hắn thủy chung không cách nào kiên trì quá bốn hơi thở. Điều này khiến cho Bạch Tiểu Thuần rất là buồn rầu.
Một đêm này, lúc hắn đang tu hành thì đột nhiên nghe được âm thanh hưng phấn của những vị sư huynh mập mạp trong Hỏa Táo Phòng ở bên ngoài.
“Đóng cửa, đóng cửa. Hoàng Nhị Bàn, nhanh đi đóng cửa!”
“Hắc Tam Bàn, nhanh đi xem xét xem bốn phía có ai nhìn lén không!”
Bạch Tiểu Thuần sững sờ. Lần này hắn đã khôn ra, không nhìn từ cửa sổ nữa, mà thuận theo khe cửa nhìn lại. Chỉ thấy mấy gã mập mạp ở bên ngoài linh hoạt vô cùng, bước như bay ở trong sân, thần thần bí bí, rất là bận rộn.
Rất nhanh, cửa lớn của Hỏa Táo Phòng đã bị đóng kín, mà không biết người nào đã triển khai thủ đoạn gì, lại khiến cho bốn phía nổi lên một tầng sương mù mỏng, làm cho mấy cái thân ảnh mập mạp lại càng thêm thần bí.
Bạch Tiểu Thuần nhìn hồi lâu, cho đến khi nhìn thấy mấy gã mập mạp không còn chạy tới chạy lui nữa, mà thần bí vây quanh một bụi cỏ ở trước phòng. Dù là cách làn sương mù, nhưng hắn vẫn có thể thấy rõ được thân ảnh uy vũ của Trương Đại Bàn, tựa như đang thấp giọng nói cái gì đó. Hắn cảm thấy những chuyện bí ẩn, mình biết ít một chút thì tốt hơn, vì vậy hắn lùi lại phía sau một chút, cố gắng làm ra tư thái mình không nhìn thấy gì.
Nhưng đúng vào lúc này thì âm thanh của Trương Đại Bàn truyền đến.
“Cửu Bàn, ngươi đã thấy rồi, còn không mau tranh thủ thời gian tới đây.” Âm thanh không tính là lớn, giống như là tận lực đè xuống.
Bạch Tiểu Thuần trừng mắt, trên mặt lộ ra bộ dáng nhu thuận, một bộ giống như cả người lẫn vật đều vô hại, bước ra ngoài.
Vừa mới tới gần thì Trương Đại Bàn đã túm lấy, đem Bạch Tiểu Thuần dẫn tới bên cạnh. Bạch Tiểu Thuần cùng mấy người mập mạp cùng vây quanh một chỗ, lập tức liền ngửi thấy một mùi hương không giống bình thường. Khi hít vào trong lỗ mũi thì lập tức hóa thành vô số dòng nước ấm, dung nhập toàn thân.
Bạch Tiểu Thuần lại nhìn sang những người khác, đều thấy thần sắc của bọn họ lộ ra vẻ sảng khoái. Tinh thần Bạch Tiểu Thuần chấn động, hắn thấy được ở trong tay Trương Đại Bàn đang cầm một khối linh chi lớn cỡ đầu trẻ con. Khối linh chi này sáng lóng lánh, nhìn qua thì thấy cũng không phải là phàm vật.
“Cửu sư đệ, ăn một miếng đi.” Trương Đại Bàn liếc nhìn Bạch Tiểu Thuần, đưa linh chi ở trong tay tới, âm thanh chân chất nói.
“A?” Bạch Tiểu Thuần nhìn khối linh chi, lại nhìn mấy vị sư huynh mập ở bên cạnh. Nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần do dự, Trương Đại Bàn lập tức nổi giận, một bộ nếu như ngươi không ăn thì chúng ta sẽ không để yên.
Không chỉ có y là như thế mà đám người Hoàng Nhị Bàn, Hắc Tam Bàn ở bốn phía cũng đều như vậy, nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần nuốt xuống nước miếng, loại chuyện đem linh chi trân quý phi phàm giá trị xa xỉ trở thành như đùi gà đưa cho mình, lại còn buộc mình phải ăn một miếng, nếu như không ăn liền trỏ mặt như thế này, lúc hắn nằm mơ đã từng gặp qua, còn trong hiện thực thì vẫn còn là lần đầu tiên.
Trái tim của Bạch Tiểu Thuần nhảy lên phanh phanh, cắn răng một cái, đón lấy linh chi, cắn mạnh xuống một miếng lớn. Linh chi vừa vào miệng liền biến đổi, sau khi dung nhập toàn thân liền hóa thành từng trận cảm giác sảng khoái còn mãnh liệt hơn so với lúc trước vô số lần, làm cho mặt Bạch Tiểu Thuần đều đã đỏ cả lên rồi.
“Tốt, ăn cái linh chi trăm năm mà Tôn trưởng lão chỉ định muốn dùng làm nước canh này, chúng ta mới thực là chính mình.” Thần sắc Trương Đại Bàn lộ ra vẻ thỏa mãn, cũng rằng rặc cắn xuống một khối nhỏ, rồi ném cho một tên mập khác. Rất nhanh, rằng rặc rằng rặc, mọi người đã đem khối linh chi này ăn hết một vòng. Lúc nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần thì đều lộ ra một bộ dáng tươi cười.
Bạch Tiểu Thuần ha ha cười cười, lập tức hiểu ra cái này là thông đồng làm bậy rồi. Mà mấy vị sư huynh này đều đã ăn đến thành mập như vậy rồi mà không có việc gì, có thể thấy phương pháp ăn này là khá an toàn. Khó trách gã Hứa Bảo Tài kia lại muốn hạ chiến thư cho mình, lại ghi nhiều chữ sát như vậy…
“Sư huynh, cái linh chi này ăn ngon thật. ăn vào mà toàn thân ta nóng hết cả lên, phát nhiệt rồi.” Bạch Tiểu Thuần liếm liếm bờ môi, trông mong nhìn về phía Trương Đại Bàn.
Trương Đại Bàn nghe được câu này thì hai mắt sáng lên, cười ha hả, vô cùng hào sảng lấy ra một khối hoàng tinh ở trong ngực, đưa cho Bạch Tiểu Thuần.
“Sư đệ, hiện tại đã biết chỗ này tốt rồi chứ. Lúc trước sư huynh không có lừa ngươi a. Ăn, về sau sẽ bao ngươi ăn no!”
Mắt Bạch Tiểu Thuần sáng lên, vừa nhận lấy đã cắn xuống một miếng lớn. Vừa ăn xong, lại thấy Trương Đại Bàn lấy ra một khối địa bảo có màu vàng óng ánh, tỏa mùi thơm ra bốn phía.
Lần này không đợi Trương Đại Bàn nói, Bạch Tiểu Thuần đã vội vàng cắn xuống. Lúc miệng đầy vị chua ngọt, toàn thân sảng khoái, thì Trương Đại Bàn lại lấy tiếp ra một quả Linh quả màu đỏ. Cái Linh quả này có mùi ngọt đậm, bên trong còn có một sợi khí đang xoay tròn.
Vì vậy, trong thời gian tiếp theo, cái gì linh chi, Linh quả, địa bảo, Bạch Tiểu Thuần đều ăn một cái, mà mấy cái mập mạp cũng đều như thế. Ăn đến lúc Bạch Tiểu Thuần thấy trước mắt mê muội, giống như là say, toàn thân phát nhiệt, thậm chí đỉnh đầu đều đã có khói trắng toát ra. Hắn cảm thấy cơ thể của mình đã mập ra một vòng rồi.
Nhìn hắn không ngừng ăn, ánh mắt đám người Trương Đại Bàn lại càng thêm nhu hòa. Đến cuối cùng thì đều vỗ bụng nở nụ cười, trong tiếng cười mang theo cảm giác một bộ thông đồng làm bậy.
Bạch Tiểu Thuần say đến chóng mặt rồi. Hắn buông chân, vỗ một cái vào bụng Trương Đại Bàn, một chân đạp ở bên cạnh, cũng cười lên ha hả.
“Chỗ tạp dịch này khác những phòng khác a. Để đạt được một cái danh ngạch đệ tử ngoại môn đều đánh nhau vỡ đầu. Mà chúng ta, thì lại vì vứt bỏ một cái danh ngạch đệ tử ngoại môn mà cũng đều đánh vỡ đầu a, ai cũng không muốn đi a, người nào muốn đi làm đệ tử ngoại môn a, ở chỗ này tốt hơn.” Trương Đại Bàn nhìn Bạch Tiểu Thuần, càng cảm thấy thuận mắt, đắc ý nói. Y lại lấy ra một gốc nhân sâm, trên đầu gốc nhân sâm này có vô số đoạn râu rậm rạp chằng chịt, nhìn qua liền thấy không ít năm.
“Cửu sư đệ, tu vi của mỗi người chúng ta sớm đã đủ để trở thành đệ tử ngoại môn, nhưng chúng ta giấu a. Ngươi xem, đây là một cây nhân sâm trăm năm, đệ tử ngoại môn vì ăn một miếng đều đánh vỡ đầu a. Ngươi xem ta này…” Trương Đại Bàn trực tiếp nhổ ra mấy sợi râu sâm, sau khi kẽo cà kẽo kẹt nuốt xuống, liền đem gốc nhân sâm này đưa cho Bạch Tiểu Thuần.
“Sư huynh, ta đã ăn no rồi… Lần này thật sự là không ăn được…” Bạch Tiểu Thuần hai mắt mê ly. Thật sự là hắn no rồi, nhưng chính lúc hắn mở miệng, thì Trương Đại Bàn đã nhổ xuống một sợi râu, dứt khoát nhét vào trong miệng của hắn.
“Cửu sư đệ ngươi quá gầy, cứ như vậy đi ra ngoài, sẽ không có cô nương nào ở trong tông môn ưa thích, bọn họ đều ưa thích mấy sư huynh chúng ta uy vũ sung mãn như vậy đấy. Ăn… Hỏa Táo Phường chúng ta có một câu đối rất hay, gọi là ninh tại hỏa táo ngạ tử, bất khứ ngoại môn tranh phong*. Trương Đại Bàn ợ lên một cái, một bên lấy ra một chồng chén không, một bên chỉ vào ngôi nhà cỏ ở bên cạnh. Chỗ đó có treo một câu đối.
*dịch là:yên tĩnh tại lò lửa chết đói, không đi ngoại môn tranh phong.
“Đúng, đúng, tất cả chúng ta đều chết đói ở đây, ừ… Đều chết đói.” Nhìn cái câu đối này, Bạch Tiểu Thuần vỗ vỗ cái bụng, cũng đánh ợ một cái.
Đám người Trương Đại Bàn nghe vậy đều cười ha hả, cảm thấy cái Bạch Tiểu Thuần này càng lúc càng đáng yêu.
“Hôm nay cao hứng, ta nói cho Cửu sư đệ ngươi biết một cái học thức. Hỏa Táo Phòng chúng ta ăn cái gì cũng đều có chú ý đấy. Có một câu khẩu quyết, Cửu sư đệ ngươi phải nhớ kỹ. Linh Chu ăn cạnh góc, chủ cán không thể đụng vào, cắt thịt xuống ngoan đao, cạo xương lưu lại ba phần, linh cháo trộn thêm nhiều nước, quỳnh tương non nửa chén.”
“Sáu câu chân ngôn này là do bao nhiêu năm tiên liệt tiền bối tổng kết ra đấy. Ngươi chỉ cần dựa theo cái này mà ăn, thì cam đoan sẽ không xảy ra sự tình gì. Thôi được rồi, tất cả giải tán đi. Bữa ăn khuya hôm nay chấm dứt, những tên đệ tử ngoại môn kia còn đang chờ uống canh đấy.” Trương Đại Bàn vừa nói, vừa múc nước cơm ra từng cái chén một.
Bạch Tiểu Thuần mơ mơ màng màng rồi, trong đầu đều là sáu cái câu chân ngôn kia. Mắt nhìn đám người Trương Đại Bàn đang múc nước cơm, lại nhìn từng cái bát một. Sau khi ợ thêm một cái, thì ngồi xổm xuống cầm lấy một cái chén không, chăm chú nhìn một chút, rồi nhếch miệng nở nụ cười.
“Sư huynh, cái bát này không tốt lắm a.”
Đám người Trương Đại Bàn sau khi nghe thấy, thì đều nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, lộ ra vẻ kinh ngạc.
“Các ngươi nhìn cái bát này xem. Bát này thoạt nhìn không lớn, nhưng trên thực tế lại có thể làm giả được. Vì sao chúng ta lại không làm cho nó thoạt nhìn thì rất lớn, nhưng trên thực tế lại chứa được rất ít nhỉ? Nói thí dụ như là đem cái bát này đắp… Dày thêm một chút? Bạch Tiểu Thuần một bộ nhu thuận, cười tủm tỉm nói.
Trương Đại Bàn sửng sốt, có loại cảm giác rất giống như bị sét đánh, thân hình đầy mỡ chậm rãi rung lên, hai mắt sáng ngời. Mấy cái mập mạp khác, cũng đều hô hấp dồn dập, từng khối thân hình đầy thịt mỡ cũng đều run rẩy.
Đùng một tiếng, Trương Đại Bàn vỗ mạnh xuống đùi, ngửa mặt lên trời cười ha hả.
“Tốt, tốt, tốt. Đây có thể chính là một ý kiến có thể lưu danh thiên cổ, tạo phúc cho vô số hậu bối Hỏa Táo Phòng ta a. Không nghĩ tới Cửu sư đệ ngươi thoạt nhìn biết điều như vậy, mà trong bụng lại rõ ràng có hàng như vậy a. Hặc hặc, ngươi trời sinh chính là người của Hỏa Táo Phòng ta!”
Chương 4: Luyện Linh
Dịch: nguyenhien
Mọi người vui mừng nhìn Bạch Tiểu Thuần, cảm thấy tên sư đệ này không chỉ có vẻ ngoài đáng yêu, bên trong còn không ít ý tưởng xấu. Vì thế, Trương Đại Bàn đứng ra đại diện, ban thưởng cho Bạch Tiểu Thuần một hạt Linh Mễ, nhét vào tay hắn.
Bạch Tiểu Thuần cười vui vẻ, tinh thần lâng lâng. Về tới phòng, còn chưa kịp lên giường thì bao nhiêu thiên tài, địa bảo đã bộc phát tác dụng khiến hắn đầu váng mắt hoa, ngã lăn ra đất ngáy o o…
Sau một giấc sảng khoái, sáng hôm say hắn mở mắt, tinh thần phấn chấn. Cúi đầu xuống nhìn, hắn thấy toàn thân mình có một lớp chấy nhầy màu đen dính trên thân thể thì vội vàng chạy đi tắm rửa. Đám người Trương Đại Bàn đang bận rộn làm điểm tâm cho đệ tử trong tông nhìn thấy đều nở nụ cười.
“Cửu sư đệ, những thứ dơ bẩn ấy đều là tạp chất thải ra từ trong cơ thể đệ. Bỏ chúng đi rồi sau này việc tu hành sẽ thuận lợi hơn nhiều. Mấy ngày nay chúng ta chưa cần tới ngươi, qua mấy hôm nữa ngươi bắt tay vào việc cũng được.”
“Hạt Linh Mễ kia là đồ tốt đó, nhớ ăn sớm kẻo để lâu không tốt đâu.”
Bạch Tiểu Thuần vui mừng, gật đầu đồng ý. Trở về phòng mình, hắn để ý tới cái nồi hình mai rùa, sau đó dứt khoát mang nó ra ngoài lau rửa rồi mang về phòng đặt trên bếp lò. Hắn cầm hạt Linh Mễ trong tay chỉ lớn bằng ngón út, vẻ ngoài bóng loáng kèm mùi thơm tỏa ra rất dễ chịu.
“Đồ ăn của tiên nhân quả nhiên bất phàm.” Bạch Tiểu Thuần cất giọng cảm khái, sau đó lấy mấy đầu gỗ nhóm bếp. Vừa mới đốt lửa, một luồng khí cực nóng liền đập vào mặt hắn khiến mặt hắn nóng ran. Hắn vội lui về sau, vừa nhìn bếp lò vừa lẩm bẩm sự việc sao kỳ lạ.
“Ngọn lửa này không bình thường, chẳng những cháy nhanh mà nhiệt độ cũng cao hơn nhiều so với lửa trong làng.” Vừa nói, hắn vừa săm soi mấy khúc gỗ trong lò.
Đúng lúc ấy, lửa bốc lên khiến Bạch Tiểu Thuần há miệng kinh ngạc. Đường vân thứ nất trên cái nồi hình mai rùa bỗng sáng lên rực rỡ.
Sau một hồi sửng sốt, hắn vỗ vỗ đùi.
“Ta đã nói mà, đây nhất định là bảo bối. Cái nồi này so với cái nồi của đại sư huynh còn tốt hơn nhiều.” Càng ngày, Bạch Tiểu Thuần càng cảm thấy cái nồi này không tầm thường, vội ném hạt Linh Mễ vào trong ấy.
Hắn ngồi một bên chờ đợi. Trong lúc chờ, Bạch Tiểu Thuần lấy cuốn Tử Khí Ngự Đỉnh Công ra, dựa theo những động tác ghi lại trong đó bắt đầu hô hấp, tu luyện.
Vừa bắt tay vào tu luyện thì hắn đã mở mắt, phát hiện những tư thế này hôm qua còn rất khó với hắn, nay đã trôi chảy cực kỳ, không khó khăn chút nào. Phương pháp hô hấp cũng không còn cảm giác hít thở không thông như hôm trước mà rất thoải mái.
Thời gian trước hắn chỉ kiên trì được tối đa là ba bốn lần, hiện giờ đã qua bảy tám lần mà không thấy cảm giác đau nhức.
Nén nỗi vui mừng lại, hắn tiếp tục tu luyện cho tới lúc đã hít thở được tới ba mươi lần, thân thể mới xuất hiện cảm giác đau tức. Đột nhiên, từ trong cơ thể hắn xuất hiện một đám khí lạnh buốt, nhanh chóng di chuyển trong người hắn. Dù chưa đi hết một vòng đã tan biến mất nhưng việc ấy vẫn khiến Bạch Tiểu Thuần kích động nhảy dựng lên.
“Có khí rồi! Ha ha, có khí rồi!”
Hắn đại hỉ, đi tới đi lui khắp phòng. Nhớ lại đám thiên tài địa bảo nhét vào bụng tối hôm qua thì lại tiếc rẻ sao mình lại ăn ít thế.
“Không trách được Trương sư huynh lại bảo thà chết đói trong bếp chứ nhất định không đi ngoại môn tranh phong. Đây là chuyện tốt mà đệ tử ngoại môn không dễ có được.” Nói xong, hắn tranh thủ thời gian ngồi xuống tu luyện tiếp.
Lần này, dựa theo phương pháp hô hấp và những động tác của tầng thứ nhấtTử Khí Ngự Đỉnh Công, hắn kiên trì được tới sáu mươi hơi thở, lượng khí sinh ra trong kinh mạch cũng nhiều gấp đôi lần trước, chúng không ngừng di chuyển trong người hắn.
Đã có kinh nghiệm từ lần trước, Bạch Tiểu Thuần vội dựa theo bức biểu đồ thứ nhất, lặng yên suy nghĩ mấy đường lộ tuyến trong cơ thể. Khí mạch như dòng nước trong cơ thể hắn cũng di chuyển theo đường lộ tuyến hình thành trong đầu hắn. Hắn còn phát hiện ra, từ các vị trí trong thân thể mình còn có một lượng khí lạnh dù nhỏ xuất hiện, hòa cùng luồng khí như dòng nước kia khiến nó càng lúc càng lớn hơn.
Tới cuối cùng, dòng khí đã hóa thành một dòng suối nhỏ, di chuyển trọn vẹn một vòng. Toàn thân Bạch Tiểu Thuần chấn động, trong đầu hắn có tiếng nổ vang.
Cảm giác nhẹ nhàng trước nay chưa từng có tràn ngập thân thể, những chất nhầy dơ bẩn không ngừng tiết ra từ các lỗ chân lông. Dòng suối khí trong cơ thể hắn không tiêu tán. Nó vẫn tồn tại, đồng thời chậm chạp di chuyển khắp toàn thân. Bạch Tiểu Thuần mở mắt, vẻ linh động trong ánh mắt đã nhiều hơn một ít. Thân thể cũng có cảm giác nhẹ nhàng hơn trước rất nhiều.
“Khí mạch thường tại chính là biểu hiện ta đã tu thành tầng thứ nhất Tử Khí Ngự Đỉnh Công, đồng nghĩa với việc đạt tới Ngưng Khí tầng thứ nhất rồi!” Không kìm được nỗi vui mừng, Bạch Tiểu Thuần chạy vội đi tắm rửa.
Đám người Trương Đại Bàn nhìn hắn như vậy thì đều tươi cười. Bọn họ thấy hắn tu thành tầng thứ nhất nhanh như vậy thì chỉ ngạc nhiên chứ hoàn toàn hiểu lý do vì sao.
Sau khi trở lại phòng nghỉ, Bạch Tiểu Thuần hít thở sâu mấy hơi, cầm lấy cuốn sách cẩn thận quan sát.
“Sau khi tu thành tầng thứ nhất Tử Khí Ngự Đỉnh Công thì có thể khống chế một ít vật thể. Đây chính là khả năng cách không nhiếp vật của tiên nhân a.”
Hai mắt Bạch Tiểu Thuần sáng lên. Dựa theo phương pháp ghi trong sách, hắn di chuyển hai tay tạo thành một ấn quyết đơn giản, sau đó chỉ về cái bàn bên cạnh. Hắn có cảm giác dòng suối nhỏ trong cơ thể như ngựa hoang thoát ra khỏi đầu ngón tay mình. Dòng suối này hình thành một sợi tơ vô hình, tiếp xúc cùng với cái bàn. Đáng tiếc, vừa mới phóng ra thì sợi tơ này run rẩy rồi vỡ vụn.
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần hơi tái nhợt, sau một lúc lâu mới hồi phục. Hắn cần thận suy nghĩ rồi quyết định lấy từ trong túi ra một thanh kiếm gỗ. Thanh kiếm gỗ này không biết làm từ loại gỗ gì nhưng nhẹ hơn cái bàn. Bạch Tiểu Thuần nâng tay chỉ về phía thanh kiếm.
Thanh kiếm chấn động, từ từ bay lên nhưng chỉ dâng lên được một tấc thì rơi xuống.
Bạch Tiểu Thuần không nhụt chí. Hắn tiếp tục thử lại, tinh thần còn hưng phấn hơn trước. Thanh kiếm cũng bay lên cao hơn, từ một tấc thành mười tấc, hai mươi tấc, ba mươi tấc… Tới lúc hoàng hôn buông xuống, thanh mộc kiếm đã có thể di chuyển trong không trung. Tốc độ di chuyển không nhanh nhưng không còn bị rơi như lúc đầu nữa.
“Từ nay về sau Bạch Tiểu Thuần ta đã là tiên nhân!”
Bạch Tiểu Thuần đứng đó, vẻ mặt ngạo nghễ, tay trái chắp lại đặt sau lưng, tay phải hướng về phía trước vung vẩy, thanh mộc kiếm trước mặt bay tới bay lui.
Tới lúc luồng khí trong cơ thể hắn trở nên bất ổn hắn mới thu hồi thanh kiếm. Đang muốn tiếp tục tu hành thì ngửi thấy mùi thơm từ trong nồi truyền ra. Hắn ngẩng đầu, hít sâu một hơi. Cả ngày tập trung tu hành, hắn đã quên luôn cái nồi và hạt Linh Mễ trong ấy.
Bước tới mở nắp nồi, một mùi thơm nống nặc từ trong nồi tràn ra. Không biết vì sao, trên thân hạt Linh Mễ lại xuất hiện một đạo ngân văn chói mắt. Ngân văn này rất rõ ràng, mới nhìn dễ khiến người ta kinh hãi tinh thần nhưng theo thời gian, nó chuyển thành màu bạc. Bạch Tiểu Thuần nheo mắt suy nghĩ, sau một lúc, hắn lấy hạt Linh Mễ ra cầm trong tay, ngó nghiêng quan sát.
“Hoa văn này sao trông quen vậy…”, Bạch Tiểu Thuần lộ vẻ suy tư, cúi mắt nhìn bếp lò thì thấy nó đã tắt, gỗ trong lò cháy rụi cả, hoa văn trên thân nồi cũng trở nên ảm đạm.
Hắn chợt nhận ra, hoa văn trên hạt Linh Mễ và trên cái nồi giống nhau như đúc.
Tạm cất đi mối nghi ngờ, để cho an toàn, Bạch Tiểu Thuần chưa vội nuốt hạt Linh Mễ này mà đặt trong bao vải. Trầm ngâm một lúc, hắn bước ra khỏi phòng đi tới chỗ làm việc của đám người Trương Đại Bàn.
Nửa tháng trôi qua. Trong nửa tháng này, việc tu hành của Bạch Tiểu Thuần tiến bộ rất chậm nhưng qua tìm hiểu, hắn cũng nhận ra người khác nấu hạt Linh Mễ đều không làm xuất hiện ngân văn.
Bạch Tiểu Thuần cảm thấy hạt Linh Mễ này có điều bất thường, mà cái nồi nấu lại càng cổ quái. Sau vài ngày, theo Hắc Tam Bàn ra ngoài mua sắm mấy thứ cần thiết, ghé qua Tứ Hải Phòng hắn mới biết, đệ tử tạp dịch cũng có thể đi tới một số địa phương như vậy.
Rời khỏi Tứ Hải Phòng, Bạch Tiểu Thuần vui mừng muốn phát điên. Hắn cố nén cho tới khi về tới phòng mình mới lấy hạt Linh Mễ ra cẩn thận quan sát ngân văn với vẻ khó tin.
“Việc tu hành của tiên nhân có ba thứ luyện không thể thiếu, theo thứ tự là luyện dược, luyện khí và…luyện Linh!” Nhớ lại những miêu tả trong điển tịch mình đã xem ở Tứ Hải Phòng, lại so sánh với ngân văn trên thân hạt Linh Mễ, Bạch Tiểu Thuần càng nhìn càng thấy chúng giống nhau.
“Luyện Linh!” Thật lâu sau hắn mới thở dài, thốt ra mấy từ.
Luyện Linh là cách dùng phương pháp đặc thù, cưỡng ép rót lực lượng của thiên địa vào trong vật phẩm. Việc này chẳng khác nào thế thiên hành sử, cướp đoạt lực lượng của thiên địa đẻ cường hóa vật phẩm. Bất kể là đan dược, hương dược hay pháp bảo đều có thể mang ra luyện Linh cho nên bị thiên địa bài xích, tỷ lệ thành công rất thấp. Một khi thành công, uy lực của vật phẩm đại tăng, nếu thất bại đương nhiên vật ấy sẽ thành phế phẩm.
Việc luyện Linh có thể làm nhiều lần, nếu thành công luyện Linh mười lần trên cùng một vật phẩm, vật ấy sẽ xuất hiện biến hóa nghiêng trời lệch đất. Càng là vật trân quý, sau khi luyện Linh chồng lên sẽ càng trân quý gấp bội. Chỉ có điều, việc luyện Linh chồng lên nhau như thế, càng về sau càng khó thành công. Một số đại sư luyện Linh cũng không dám thử, bởi hậu quả khi thất bại không phải ai cũng chấp nhận được.
“Mấy điển tịch ấy có nói, chí bảo hộ tông của Linh Khê Tông ta là một vật phẩm có cơ duyên lớn lao, chính là Thiên Giác Kiếm đã được luyện Linh mười lần!” Nhớ tới đó, Bạch Tiểu Thuần thấy cổ họng khô khốc, hắn vội nuốt nước bọt, vẻ mặt mê man. Hắn đưa mắt nhìn mấy chục đường vân đã ảm đạm trên cái nồi hình mai rùa kia, trái tim đập rộn như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Lúc này hắn đã chắc chắn, Linh Mễ xuất hiện linh văn là do cái nồi nấu này!
Sau một lúc do dự, Bạch Tiểu Thuần cắn răng. Nếu không biết nguyên nhân xuất hiện linh văn, hắn không thể ngủ yên. Giờ biết cái nồi này không tầm thường như thế, bí ẩn ấy càng không thể để cho người thứ hai biết được.
Chờ tới đêm khuya, Bạch Tiểu Thuần mới cẩn thận đi tới bên cạnh cái nồi. Hắn cẩn thận lấy thanh mộc kiếm ra rồi ném vào trong nồi.
Chương 5: Vạn Nhất Ném Đi Mạng Nhỏ Thì Thế Nào
Dịch: Hàn Thiên Long
Cái thanh kiếm gỗ kia rơi vào trong nồi cũng không thấy có biến hóa gì đặc biệt. Bạch Tiểu Thuần kêu khẽ một tiếng, không cam lòng mở to mắt, cẩn thận nhìn chằm chằm vào thanh kiếm gỗ.
Nhưng đợi cả buổi, thủy chung vẫn không thấy có chuyện kỳ dị gì xảy ra. Bạch Tiểu Thuần hơi suy nghĩ một chút, đưa mắt nhìn đường vân ở trên Quy văn nồi, lại nhìn đám tro tàn ở trong bếp lò một chút. Như là đã nghĩ ra điều gì, hắn quay người đi về phòng. Một lát sau khi quay trở về thì trong tay đã có thêm mấy mảnh gỗ cùng loại với mấy mảnh lúc trước ở trong bếp lò.
Những mảnh gỗ này ở trong Hỏa Táo Phòng cũng không phải là vật quá tầm thường. Vừa rồi hắn phải đi tìm Trương Đại Bàn mới lấy được một ít.
Đem mấy mảnh gỗ đốt lên, Bạch Tiểu Thuần lập tức nhìn thấy đường vân thứ nhất ở trên Quy văn nồi lại sáng lên một lần nữa. Mà cái mảnh gỗ kia cũng cháy rất nhanh, dần dần đã tắt ngúm. Lúc tâm thần của Bạch Tiểu Thuần khẽ động, thì thanh kiếm gỗ ở trong nồi đột nhiên lại phát ra ánh sáng bạc chói mắt.
Bạch Tiểu Thuần lùi lại vài bước. Không lâu sau hào quang đã biến mất, hắn lập tức cảm nhận được một cỗ lăng lệ ác liệt từ bên trong nồi truyền ra.
Hắn thở sâu, cẩn thận bước tới gần. Hắn nhìn thấy trên thanh kiếm gỗ ở trong nồi đã có thêm một đạo ngân văn chói mắt giống hệt như ở trên Linh Mễ. Đường văn này đang dần dần mờ đi, cuối cùng thì trở thành màu xám bạc!
Toàn bộ thân kiếm đã có chút khác trước, mặc dù vẫn là bằng gỗ, nhưng lại đem đến người ta loại cảm giác sắc bén của kim loại. Hai mắt của Bạch Tiểu Thuần tỏa sáng, hắn cẩn thận tiến đến đem cái thanh kiếm gỗ này lấy ra, cảm thấy nó đã nặng thêm một ít. Thậm chí lúc cầm tới gần, còn có loại cảm giác hàn mang bức người.
“Đã thành. Cái thanh kiếm gỗ này đã Luyện Linh thành công một lần.” Bạch Tiểu Thuần cuồng hỉ, cầm lấy thanh kiếm gỗ mà cảm thấy yêu thích không muốn buông tay. Hắn lại nhìn cái nồi kia một chút, suy nghĩ xem nên xử trí nó như thế nào. Cuối cùng hắn quyết định cứ để nó ở chỗ này, càng như thế lại càng không có người để ý.
Về phần Linh Mễ thì cứ ăn là được, còn thanh kiếm gỗ kia thì không thể đơn giản để cho người ta nhìn thấy. Bạch Tiểu Thuần nghĩ đến việc dùng một ít thuốc nhuộm phủ lên bên trên, có lẽ có thể làm nhạt bớt đi được hào quang của Linh văn.
Nghĩ đến đây, hắn dọn dẹp lại một phen rồi đi ra khỏi phòng ốc, giả bộ như không có việc gì. Cho đến buổi đêm mấy ngày hôm sau, hắn đem một ít chất lỏng đặc biệt đã sưu tầm được ở trong mấy ngày nay bôi lên trên kiếm gỗ, khiến cho thanh kiếm gỗ này thoạt nhìn có đủ mọi loại màu sắc, lại còn rách tung tóe. Sau đó hắn lại thử điều khiển một phen, thấy Linh văn hoàn toàn chính xác là đã bị che khuất đi không ít, không còn nhìn thấy rõ ràng nữa, lúc này mới hài lòng nhẹ gật đầu.
Những ngày tiếp theo, Bạch Tiểu Thuần ở trong Hỏa Táo Phòng giống như cá gặp nước, đã hòa thành một khối cùng với mấy cái sư huynh rồi. Đối với công việc trong Hỏa Táo Phòng cũng đều đã quen thuộc, nhất là việc điều tiết lửa đối với mỗi loại Linh thực khác nhau, thậm chí hắn cũng đã hiểu rõ nhất hỏa sắc, nhị hỏa sắc là như thế nào. Lúc trước mấy cái mảnh gỗ ở dưới Hỏa Táo Phòng là Linh mộc sinh ra nhất hỏa sắc.
Đặc biệt là gần đây Trương Đại Bàn rất ưa thích Bạch Tiểu Thuần, nên cũng chiếu cố nhiều hơn. Mấy tháng sau, cũng đúng như lời mà Trương Đại Bàn đã nói, nơi đây đã làm cho Bạch Tiểu Thuần dần dần mập lên.
Hôm nay hắn đã không còn gầy còm như lúc vừa mới vào tông môn nữa, mà toàn thân đã mập lên vài vòng, lại càng thêm trắng trẻo, thoạt nhìn toát lên vẻ cả người lẫn vật đều vô hại, nghiễm nhiên đã nhích tới gần hơn tới cái tên Bạch Cửu Bàn.
Về chuyện đồ ăn, cũng đã lại trải qua thêm mấy lần. Tuy nhiên điều khiến cho Bạch Tiểu Thuần buồn rầu là tuy cân nặng của hắn có tăng mạnh nhưng tu hành thì thủy chung vẫn chậm chạp. Về sau hắn dứt khoát không thèm nghĩ tới nữa, cả ngày tụ tập cùng với mấy cái sư huynh vui chơi giải trí, rất là tự tại. Cũng trong mấy tháng này, hắn cũng từ chỗ Trương Đại Bàn mà nghe được không ít chuyện trong tông môn, đã có được sự hiểu biết nhất định về Linh Khê Tông.
Hắn đã biết trong tông môn phân chia ra làm đệ tử nội môn cùng với ngoại môn, nếu tạp dịch có thể tu hành đến Ngưng Khí tầng ba thì có thể đi tới các phong để thí luyện. Nếu có thể thành công thì có thể bái nhập vào làm đệ tử ngoại môn của ngọn núi mà mình thí luyện. Cũng chỉ khi trở thành đệ tử ngoại môn thì mới xem như là đã bước chân vào cánh cửa Linh Khê Tông.
Tuy nhiên việc này giống như là cá chép vượt long môn, chỗ thí luyện của các phong mỗi tháng mở ra chỉ lấy ba thứ hạng đầu, cho nên số lượng người trở thành đệ tử ngoại môn trong một năm cũng đều cố định.
Một ngày này, đúng ra là Thất Bàn phải xuống núi mua sắm, nhưng lại bởi vì có việc đột xuất, cho nên Trương Đại Bàn đã để cho Bạch Tiểu Thuần xuống núi một phen. Bạch Tiểu Thuần có hơi do dự, hắn nghĩ đến cũng hơn mấy tháng mà Hứa Bảo Tài không đến, nên cảm thấy không có việc gì. Nhưng vẫn cảm thấy lo lắng, vì thế mà hắn quay trở lại phòng lấy thêm bảy tám thanh dao phay, lại mặc vào năm sáu cái áo da, toàn thân đã nhanh chóng trở thành một quả bóng da.
Cảm thấy vẫn còn chưa an toàn, vì vậy hắn lại đi tìm thêm một cái nồi rắn chắc, vác nó ở trên lưng. Đến lúc này mới cảm thấy có cảm giác an toàn, lảo đảo ra khỏi Hỏa Táo Phòng, đi xuống núi.
Bạch Tiểu Thuần vừa đi ở trên con đường đá xanh của tông môn, vừa quan sát những đình viện lầu các đẹp đẽ tuyệt luân ở bốn phía. Trong lòng từ từ dâng lên một cỗ cảm giác ưu việt.
“Thời gian qua thật nhanh, nhân sinh như giấc mộng. Cuộc đời Bạch Tiểu Thuần ta đến nay đã tu hành được mấy tháng, lúc quay đầu phàm trần, nhớ lại thôn xa năm đó, đã tràn đầy thổn thức.” Hắn cảm khái lầm bầm lầu bầu, chắp tay ở sau lưng, ở bên hông dắt bảy tám thanh dao phay, trên lưng đeo một cái nồi đen lớn, trên người có từng tầng áo ra, nhìn giống như một quả bóng da bị rách. Trên đường đi hắn cũng gặp không ít tạp dịch, sau khi nhìn thấy hắn cũng đều phải liếc mắt nhìn.
Nhất là mấy nữ đệ tử, sau khi nhìn thấy bộ dáng khôi hài của hắn thì đều che miệng cười khẽ. Tiếng cười nghe giống như là chuông bạc, rất là êm tai.
Khuôn mặt tròn của Bạch Tiểu Thuần đỏ ửng, cảm giác mình càng lúc càng uy vũ, vội ho một tiếng, ngẩng đầu ưỡn ngực đi thẳng về phía trước.
Cũng không lâu lắm, Bạch Tiểu Thuần đã đi ra khỏi khu tạp dịch của đệ tam phong. Hắn chợt nhìn thấy ở phía xa xa có không ít tạp dịch đang rất hưng phấn chạy nhanh về một hướng. Chỗ đó chính là sơn đạo của đệ tam phong, là nơi mà đệ tử ngoại môn thường qua lại.
Thời gian dần trôi qua, càng có nhiều tạp dịch mang theo hưng phấn, nhộn nhịp chạy nhanh. Cảnh tượng này làm cho Bạch Tiểu Thuần sững sờ, vội vàng túm lấy một tên thiếu niên gầy yếu đi ngang qua chỗ mình.
“Vị sư đệ này, đã xảy ra chuyện gì thế? Như thế nào đều chạy về chỗ đó?” Bạch Tiểu Thuần tò mò hỏi.
Thiếu niên này bị người tóm lấy thân thể thì lộ ra vẻ không vui. Nhưng sau khi nhìn thấy cái nồi đen to đùng ở sau lưng Bạch Tiểu Thuần thì trong mắt lập tức lộ ra vẻ hâm mộ, thần sắc cũng hòa hoãn lại.
“Thì ra là sư huynh của Hỏa Táo Phòng. Ngươi cũng đi xem một chút đi, nghe nói hai thiên kiêu trong hàng đệ tử ngoại môn là Chu Hoành cùng với Trương Diệc Đức đang đấu pháp ở dưới chỗ thí luyện dưới núi. Hai người bọn hắn có ân oán riêng, nghe nói đều đã là Ngưng Khí tầng sáu rồi. Cơ hội quan sát bậc này, như thế nào cũng phải mau mau đến xem, nói không chừng có thể hiểu ra được một chút, có được thu hoạch.” Thiếu niên này sau khi giải thích thì giống như là sợ tới muộn sẽ không có chỗ trống mà ngồi, tranh thủ thời gian vội chạy về phía trước.
Bạch Tiểu Thuần cảm thấy hiếu kỳ nên cũng đi theo dòng người mà cất bước chạy tới. Không bao lâu đã ra khỏi khu tạp dịch, đến chân núi của đệ tam phong, thấy được ở chỗ đó có một cái đài cao khổng lồ.
Cái đài cao này lớn khoảng ngàn trượng, giờ phút này đang có vô số tạp dịch chằng chịt vây quanh, thậm chí ở trên núi cũng có không ít thân ảnh ăn mặc y phục quý giá đẹp đẽ, hiển nhiên đó đều là đệ tử ngoại môn, cũng đang ở đây quan sát.
Về phần ở trên đài cao, giờ phút này đang có hai thanh niên, đều đang mặc một bộ áo bào quý giá đẹp đẽ giống nhau. Một người có một vết sẹo ở trên mặt, còn một người mặt trắng như ngọc, đang lao vào nhau, phát ra từng trận âm thanh tiếng nổ.
Bên ngoài thân thể của hai người này đều có bảo quang lập lòe. Ở trước mặt thanh niên mặt sẹo có một cây cờ nhỏ không gió tự bay, giống như đang có một bàn tay vô hình nắm lấy mà vung vẩy, tạo thành một đầu Vụ Hổ, phát ra tiếng gầm thét đinh tai nhức óc.
Mà cái thanh niên mặt trắng như ngọc kia thì thân ảnh cứ thế xuyên thẳng qua, điều khiển một thanh tiểu kiếm màu lam đang vẽ lên từng đạo Linh ngân*, cực kỳ linh hoạt gào thét mà đi.
*Linh ngân: tạm hiểu là vệt kiếm nhé.
Bạch Tiểu Thuần mở to mắt nhìn một màn này, thở sâu. Hắn cũng có thể điều khiển kiếm gỗ. Nhưng căn bản là rất khó có thể đem so sánh với thanh niên mặt trắng như ngọc này.
Nhất là hai người này trong lúc ra tay thì giống như không giữ lại quá nhiều, đằng đằng sát khí, thậm chí mấy lần còn có chút nguy hiểm. Thế cho nên trên thân thể của hai người đều có rất nhiều vết thương, mặc dù không có chỗ nào yếu hại, nhưng cũng khiến cho người ta nhìn thấy mà giật mình.
Đây là lần đầu tiên Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy tu sĩ đấu pháp, hoàn toàn bất đồng với ấn tượng về Tiên Nhân ở trong đầu hắn. Cái loại hung ác cùng với lệ khí này, khiến cho hắn hãi hùng khiếp vía.
“Tu tiên... Không phải là vì trường sinh sao. Làm sao mà cứ chém chém giết giết, vạn nhất ném đi cái mạng nhỏ thì làm thế nào...” Bạch Tiểu Thuần nuốt xuống một ngụm nước bọt. Khi nhìn thấy Vụ hổ do cây cờ nhỏ của thanh niên mặt sẹo hướng về người còn lại cắn một cái, thì Bạch Tiểu Thuần xoa xoa mồ hôi ở trên đầu, cảm thấy bên ngoài quá nguy hiểm, hay là vẫn nên trở về Hỏa Táo Phòng cho an toàn.
Nghĩ đến đây, hắn tranh thủ thời gian lùi về phía sau. Nhưng ngay lúc hắn lùi lại thì đồng thời có một tiếng rống to từ một nơi cách đó không xa truyền đến.
“Bạch Tiểu Thuần!”
Bạch Tiểu Thuần vừa quay đầu lại, lập tức nhìn thấy Hứa Bảo Tài, kẻ đã viết huyết thư lúc trước, đang nhe răng cười vọt tới chỗ mình. Phía trước người gã là một thanh kiếm gỗ đang phát ra hào quang bất phàm, hiển nhiên là Ngưng Khí tầng một không thể so sánh. Lúc này nó đang vẽ thành một đạo hình cung, tràn ra Linh áp không kém, đang lao thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy thanh kiếm gỗ lao đến thì đồng tử co rút lại, lập tức có loại cảm giác nguy cơ sinh tử mãnh liệt.
“Đây là muốn giết chết ta a!” Ý thức được điểm này, hắn phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết, co giò bỏ chạy.
“Giết người, giết người... “Âm thanh này cực lớn, khiến cho không ít tạp dịch ở bốn phía đều nghe thấy. Nguyên một đám thi nhau kinh ngạc nhìn lại. Thậm chí ngay cả Chu Hoành cùng với Trương Diệc Đức đang đấu pháp ở trên đài cao cũng phải dừng lại một thoáng.
Ngay cả Hứa Bảo Tài cũng bị làm cho hoảng sợ. Gã rõ ràng chẳng qua là chỉ hô tên của đối phương rồi đuổi tới mà thôi, kiếm còn chưa đụng phải đối phương. Vậy mà Bạch Tiểu Thuần lại kêu lên thảm thiết, giống như là đã bị mình đâm mấy cái lỗ thủng ở trên người rồi vậy.
“Bạch Tiểu Thuần, ngươi có bản lĩnh thì đừng có chạy!” Sắc mặt của Hứa Bảo Tài xanh mét, hận đến ngứa răng, đuổi theo Bạch Tiểu Thuần.
“Ta mà có bổn sự thì đã sớm giết chết ngươi rồi. Ta còn chạy cái rắm a. Giết người, giết người!” Bạch Tiểu Thuần vừa chạy vừa kêu thảm thiết. Tốc độ rất nhanh, giống như là một con thỏ mập, đảo mắt đã không còn nhìn thấy bóng dáng.
Cùng lúc đó, ở trên đỉnh của ngọn núi này, có một cái đình viện. Ở trong đó đang có hai tu sĩ một trung niên và một lão giả đang ngồi đối diện, đánh cờ với nhau. Người trung niên chính là Lý Thanh Hậu. Còn lão giả đối diện, đầu đầy tóc trắng, sắc mặt phơn phớt hồng, trong mắt có ánh sáng phát ra bốn phía, vừa nhìn đã thấy bất phàm. Giờ phút này, lão quét mắt nhìn xuống dưới núi rồi nở nụ cười.
“Thanh Hậu, tiểu tử mà ngươi mang về kia, cũng có chút ý tứ.”
“Đã để cho Chưởng môn phải chê cười rồi. Tính cách của kẻ này còn cần phải ma luyện nhiều hơn nữa.” Lý Thanh Hậu có chút đau đầu, sau khi đặt xuống một quân cờ thì lắc đầu nói ra.
“Mấy cái hài tử ở trong Hỏa Táo Phòng kia đều tâm cao khí ngạo. Kẻ này có thể hòa hợp được cùng với bọn hắn, quả là không đơn giản nha.” Lão giả vuốt vuốt râu, ánh mắt lộ ra vẻ cười nhạo.