Sau giờ ngọ, ánh dương xuyên qua kẽ lá cây hai bên đường phố Sùng Văn Viện, rải rác trên hơn mười chiếc phi thuyền lớn. Trên đó, các trạng nguyên của Cảnh Quốc, Khánh Quốc, Vũ Quốc, Khổng Thành, Lưỡng Giới Sơn cùng Thập Hàn Cổ Địa và đông đảo quốc gia, cổ địa khác đang tề tựu.
Đái Thành nói xong, bề ngoài thản nhiên, nhưng ánh mắt lấp lóe, nắm chặt tay phải đã để lộ sự lo lắng trong lòng hắn. Uy danh của Phương Vận quá hiển hách, phàm là kẻ nào chọc giận Phương Vận, đều không có kết cục tốt.
Phương Vận mỉm cười nói: "Đái huynh nói rất đúng, bất kể là ai, tranh đoạt vị trí quốc thủ đều phải toàn lực ứng phó. Đây mới là không phụ sự kỳ vọng sâu sắc của con dân một quốc gia, một vùng; không phụ mười năm đèn sách; cũng không phụ danh xưng trạng nguyên! Tất cả mọi người toàn lực tranh đoạt, kẻ chiến thắng mới xứng làm quốc thủ. Nếu có sự phân biệt đối xử, thì chỉ có thể gọi là trùm thổ phỉ!"
Mọi người gật đầu mỉm cười.
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽