Bấy giờ đã là giờ Ngọ, trong sơn cốc lượn lờ từng sợi khói bếp.
Mọi người hành quân suốt đêm, đã vô cùng mệt mỏi. Khi trông thấy trụ sở trong thung lũng, một vài binh sĩ hưng phấn vẫy tay.
Một cảnh tượng kỳ quái diễn ra, trên tường thành, gã đội trưởng đồng sinh trung niên nhìn kỹ, sắc mặt hơi thay đổi, rồi đột nhiên rút chiếc kèn lệnh bên hông, vận đủ chân khí thổi lên.
"Ô..."
"Chuyện gì thế này!" Vân Hà sầm mặt xuống, không ngờ binh lính ở trụ sở trông thấy mình không những không mở cửa, mà ngược lại còn thổi kèn báo động!
Khang Hành Tri cười lạnh, nói: "Chắc chắn là do lũ khốn Vân Áo và Niếp Khuyết gây ra. Những kẻ ở lại trụ sở trong thung lũng lúc đó đa số là người của Vân gia Phú Nguyên và Niếp gia, còn có cả người của Vân Áo. Sau khi chúng ta rời đi, e rằng Niếp Khuyết đã tiến vào sơn cốc, trở thành chủ nhân mới của nơi này. Ai nhận ra mấy tên lính kia?"
Câu cuối cùng, Khang Hành Tri dùng Thiệt Trán Xuân Lôi, truyền khắp toàn bộ đội ngũ.
Một tú tài của Niếp gia trung khí không đủ hô lên: "Ta biết, đó là người của Niếp gia chúng ta, là cháu họ xa của Niếp Khuyết."
"Hừ, ta ngược lại muốn xem chúng sẽ giở trò gì! Tiếp tục tiến lên!" Vân Hà nói với vẻ mặt âm trầm.
Phương Vận cưỡi giao mã, cũng không nói gì, tiếp tục nhất tâm nhị dụng, mắt thì không ngừng quan sát xung quanh, đồng thời đọc thư tịch trong Kỳ Thư Thiên Địa.
Tốc độ đọc sách trong Kỳ Thư Thiên Địa vốn đã nhanh gấp trăm lần bình thường, sau khi trở thành Hàn Lâm, tốc độ của Phương Vận lại tăng lên một lần nữa.
Thế nhưng, Phương Vận vẫn không hài lòng, hắn chấp nhận tiêu hao tài khí để tốc độ đọc sách tăng lên lần nữa.
Khi còn làm Huyện lệnh ở Tể huyện, Phương Vận đã nhờ đại chưởng quỹ của Huyền Đình Thư Hành Đường thu thập vô số thư tịch từ khắp nơi cho mình, tổng số lượng đã vượt hơn mười triệu quyển, và tất cả đều đã được hắn "nuốt" vào Kỳ Thư Thiên Địa. Cộng thêm mấy triệu quyển sách vốn có trong đó, đủ để hắn đọc một thời gian dài.
Mỗi tối trước khi đi ngủ, Phương Vận đều chọn ra từ 300 đến 1000 quyển sách để dành cho ngày mai đọc. Hắn ưu tiên đọc những cuốn hữu ích trước, còn những cuốn ít tác dụng hơn thì để lại sau.
Không lâu sau, đại đội gần 3000 người đã đến gần tường thành ở lối vào thung lũng. Trên tường thành có thêm ba vị cử nhân và hơn mười vị tú tài, đều là người thân cận của Niếp Khuyết và Vân Áo.
Ba vị cử nhân cẩn thận nhìn lướt qua đội ngũ, sắc mặt ai nấy đều đại biến, sau đó cúi đầu thì thầm. Rất nhanh, một vị lão cử nhân trong đó mỉm cười, dùng Thiệt Trán Xuân Lôi nói: "Hoan nghênh chư vị khải hoàn! Chúng ta sẽ mở cửa nghênh đón ngay!"
Ba người nói xong, vội vã bước xuống tường thành, mở toang cổng lớn, dẫn theo tất cả tú tài và đồng sinh ra nghênh đón.
Đa số các tú tài và đồng sinh này đều mang vẻ mặt lo lắng, không ngừng nhìn về phía đội ngũ của Phương Vận, dường như đang tìm kiếm ai đó.
Khi một vài người phát hiện có rất nhiều binh sĩ đang khiêng túi đựng thi thể, họ lại càng thêm bất an.
Tới cổng, Phương Vận và những người khác tung mình xuống ngựa.
Phương Vận và Vân Hà sóng vai tiến lên, ba vị cử nhân cười rạng rỡ đón chào, người dẫn đầu cất tiếng: "Vân..."
Vân Hà hừ lạnh một tiếng, nói: "Vào lều lớn trước rồi hãy nói!"
Ba vị cử nhân kia còn muốn nói gì đó, nhưng nhận thấy không khí rất không ổn nên đành im lặng, tránh sang một bên nhường đường.
Ba vị cử nhân này không ngừng đưa mắt ra hiệu cho những người có quan hệ mật thiết với Niếp gia hoặc Vân Áo trong đội ngũ, thế nhưng tất cả mọi người đều giữ một sự im lặng đáng kinh ngạc.
Họ đều cúi đầu, vờ như không hiểu.
Ba vị cử nhân vô cùng lo lắng, nhưng không dám có hành động gì khác thường, chỉ đành đi theo mọi người vào trong.
Phương Vận quan sát xung quanh, phát hiện không khí nơi đây vô cùng quỷ dị.
Thân là Hàn Lâm, Phương Vận sớm đã có năng lực nhìn qua một lần là không bao giờ quên. Hơn một ngàn người từng ở đây trước kia hắn đều nhớ rõ, nhưng trong thung lũng lúc này đa số là những gương mặt mới. Dù có một vài người quen mặt, cũng đều là người của Vân gia Phú Nguyên hoặc Niếp gia, và cả người của cha con Vân Áo, Vân Hổ.
Hai người đi thẳng về phía lều lớn, sắc mặt Vân Hà càng lúc càng âm trầm.
Phương Vận vốn không muốn nhúng tay vào việc nhà của Vân Hà, nhưng khi còn cách lều lớn vài chục trượng, hắn đột nhiên dừng bước, sắc mặt trở nên cực kỳ lạnh lẽo.
Phương Vận nhìn về phía lều vải của mình.
"Ồ..."
Đội ngũ đột ngột dừng lại, nhiều người va vào nhau, gây ra một trận xôn xao.
Những người cao hơn một chút nhận ra sự khác thường của Phương Vận, đều nhìn theo ánh mắt của hắn.
Ngay bên ngoài lều của Phương Vận, có một vòng uế vật bị đổ ra.
"Làm càn!" Vân Hà giận không thể kìm, toàn thân run rẩy. "Mặt mũi của liệt tổ liệt tông Tụ Vân Thành và Huyết Mang Cổ Địa đều bị lũ súc sinh các ngươi làm mất hết rồi! Kẻ nào đổ phân? Bước ra đây! Bước ra đây cho ta!"
Phương Vận còn chưa kịp nổi giận, vị gia chủ Vân gia này đã tức đến nổi trận lôi đình.
Trên đường đi, Phương Vận đã dặn dò mọi người, cố gắng hết sức không để lộ thân phận Hư Thánh của hắn, sợ bị Nghịch chủng biết được. Vì vậy, Vân Hà lúc này không thể gọi hắn là Phương Hư Thánh.
Trái lại, Khang Hành Tri vốn tính tình nóng nảy lại tỏ ra khác thường, sắc mặt âm lãnh, nói giọng quái gở: "Thật không ngờ, lại có kẻ tìm ra được cách tìm chết mới. Bước ra đi, đừng để lão phu phải động thủ!"
"Quá đáng!" Vân Kiệt Anh mặt đỏ bừng, lần trước hắn đã cho người dọn dẹp sạch sẽ, không ngờ lần này chúng lại càng quá quắt hơn. Dù Phương Vận không phải Hư Thánh, hắn cũng quyết không thể dung thứ hành vi này.
Tất cả những người cùng trở về từ Phủ Sơn đều trợn mắt há mồm. Sau đó, có kẻ sợ đến run lẩy bẩy, có người căm phẫn sôi trào, cũng có kẻ hả hê cười trên nỗi đau của người khác.
Dám đổ phân ngay ngoài lều của một vị Hư Thánh, quả thực không biết chữ "tử" viết thế nào!
Đối xử với một vị Hư Thánh coi 2000 Hùng yêu như gà đất chó sành như vậy, quả thực là vụ bê bối lớn nhất trong lịch sử Huyết Mang Cổ Địa!
Một vài lão học giả tức giận đến toàn thân run rẩy, đổ phân trước lều của Phương Vận chẳng khác nào đổ phân trước cửa Thánh miếu!
"Phải nghiêm trị!"
"Phải tru di cả nhà!"
"Đại nghịch bất đạo! Đại nghịch bất đạo!"
Tất cả những người đồn trú trong thung lũng đều ngơ ngác, không tài nào tưởng tượng nổi tại sao việc đổ phân lại liên quan đến tội đại nghịch bất đạo.
"Ngài nói xem nên xử trí thế nào?" Vân Hà đè nén lửa giận, hỏi Phương Vận.
Roi ngựa trong tay Phương Vận đã đổi thành một cây văn bảo phiến, hắn đưa tay vung nhẹ, mặt quạt mở ra.
Phương Vận phe phẩy cây quạt, chậm rãi nói: "Ta lớn lên cùng sách thánh hiền, lòng mang nhân nghĩa. Vì chút chuyện nhỏ này mà đánh đánh giết giết thì quả là quá cực đoan, vì vậy, ta sẽ không trọng phạt. Ta là người giảng đạo lý, thế này đi, kẻ nào đổ, kẻ đó ăn rồi liếm cho sạch sẽ là được!"
Nhiều người im lặng, thầm nghĩ không hổ là Hư Thánh, giết người không cần dao, làm nhục người khác không cần chửi mắng. Nếu thật sự có người làm như vậy, kẻ đó sẽ trở thành trò cười cho cả thiên hạ.
Cái danh "kẻ ăn phân" sẽ theo hắn suốt đời!
Dù tâm chí có kiên định đến đâu, văn đảm cũng sẽ tan vỡ, Văn Cung cũng sẽ nát tan. Đây hoàn toàn là sự sỉ nhục triệt để nhất đối với một con người.
Lão cử nhân Niếp Triệt đang đồn trú trong thung lũng cau mày nói: "Vị tiến sĩ đại nhân này, ngài làm vậy có hơi quá đáng rồi."
Phương Vận quay đầu nhìn Niếp Triệt, nói: "Có kẻ đổ phân xung quanh lều trại của một Hàn Lâm đường đường, ngươi lại làm như không thấy, giả câm giả điếc, vậy mà ta làm thế này lại là quá đáng? Ngươi thấy quá đáng, muốn giúp chúng sao? Được thôi, ngươi cũng nhập bọn với chúng, cùng nhau ăn cho sạch sẽ đi!"
"Ta là cử nhân Niếp gia, ai dám bắt ta làm vậy!" Niếp Triệt lớn tiếng.
Một giọng nói dùng Thiệt Trán Xuân Lôi vang vọng trên bầu trời: "Niếp gia Phú Nguyên ư? Đã bị lão phu tru diệt và tịch biên gia sản cùng với Vân gia Phú Nguyên rồi!"
Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, liền thấy sáu vị Đại học sĩ mặc áo xanh đang đạp mây, từ trên trời chậm rãi hạ xuống.
"Xin ra mắt Vân thành chủ, ra mắt chư vị Đại học sĩ!" Vân Hà và những người khác vội vàng chắp tay hành lễ.
☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽