Rời khỏi Khổng Thành, đến Thánh Viện, Phương Vận liền truyền tin cho hảo hữu Khổng Đức Luận, hàn huyên đôi chút về không khí năm mới ở Khổng Thành, nhắc tới chuyện binh sĩ chiếm dụng xe ngựa ở dịch trạm, rồi thuận miệng nói một câu rằng phương thức tuyên truyền của văn báo quá mức phiến diện, không nên chỉ tuyên truyền các binh sĩ vĩ đại, nhiệt huyết và hy sinh ra sao, mà nên tuyên truyền từ nhiều góc độ.
Sau khi nhận được tin của Phương Vận, Khổng Đức Luận lập tức minh bạch ý đồ của hắn, bèn tự mình liên hệ người của Khổng gia phụ trách cung cấp tư liệu thời sự cho văn báo của Thánh Viện, bảo người đó cung cấp chuyện xảy ra ở dịch trạm Khổng Thành hôm nay cho văn báo, đồng thời bình luận theo ý của Phương Vận.
Mùng một Tết không chỉ là ngày lễ, mà còn là ngày phát hành số đầu tiên trong năm của Thánh Đạo và Văn Báo.
Trò chuyện xong với Khổng Đức Luận, Phương Vận bắt đầu xem Thánh Đạo.
Ngao Hoàng và Nô Nô thì lại nằm nhoài trên một chiếc bàn khác, lật xem Văn Báo.
Một rồng một hồ ly không có chuyện gì liền cãi cọ ầm ĩ.
"Anh anh anh..."
"Không phải bản long xem nhanh, là ngươi xem chậm!"
"Anh anh anh..."
"Được rồi, đừng mỗi lần nhìn thấy Phương Vận xuất hiện trên báo là ngươi lại kêu, cả ngày nhìn còn chưa đủ sao?"
"Ngươi chờ một chút, ta phải xem cho kỹ, đừng thấy không có Phương Vận mà ngươi đã lật trang..."
"Anh anh anh..."
Phương Vận nhìn hai tiểu gia hỏa này một chút, mỉm cười, tiếp tục lật xem Thánh Đạo của mình.
Số Thánh Đạo mới nhất này có lời tuyên bố của viện biên thẩm, xét thấy trong hai năm qua Thánh Đạo của các nhà trong nhân tộc có tiến bộ rõ rệt, Thánh Đạo sẽ tăng số trang lên 50%.
Nhìn thấy tin tức này, Phương Vận đặc biệt vui mừng, đây không phải là "tiến bộ rõ rệt" đơn giản, mà là dấu hiệu của một cuộc bùng nổ lớn của bách gia nhân tộc.
Phương Vận đọc sách, Nghiễn Quy chậm rãi bò tới bò lui trên bàn, Mặc Nữ ngoan ngoãn trốn trong làn nước mực, bình thường không xuất hiện, trừ phi bị Nô Nô trêu chọc.
Vụ Điệp uyển chuyển nhảy múa giữa không trung, tiểu Lưu Tinh xoay tròn trên trời, trong phòng một mảnh yên bình.
Thánh Đạo không phải sách báo thông thường, thỉnh thoảng có cả văn của Đại Nho. Nội dung vô cùng uyên thâm khó hiểu. Có những lúc, Phương Vận đọc đi đọc lại nhiều lần vẫn không hiểu, đành tạm thời đặt xuống, đánh dấu lại. Một thời gian sau xem lại, mới có thể dần dần lĩnh hội.
Xem xong số Thánh Đạo này, Phương Vận được khai sáng, từ trong Thôn Hải Bối tìm kiếm số Thánh Đạo của tháng sáu ba năm trước, tìm ra một bài văn của Đại học sĩ đã được đánh dấu. Đọc lại nhiều lần, hắn rất nhanh lĩnh hội được tinh nghĩa trong đó, vui mừng vô cùng.
Số Thánh Đạo này có ghi chép ba bài chiến thi Đại Mạc Dạ Mã, Nguyệt Nhận Hành Thiên và Phá Lâu Lan, đồng thời có Đại Nho tự mình bình luận, khen ngợi Phá Lâu Lan, cũng nhân đó nói rõ, Ngọc Môn Quan và Phá Lâu Lan có thể hình thành liên thi, là loại truyền thế liên thi cực kỳ hiếm thấy của nhân tộc, công dụng rất lớn.
Xem xong Thánh Đạo, Phương Vận cầm lấy Văn Báo. Lướt xem nhanh, nắm bắt tin tức những ngày qua ở Thánh Nguyên đại lục.
Văn Báo dành phần lớn dung lượng ghi chép chuyện xảy ra ở Chúng Nghị Điện, chủ yếu xoay quanh Hồng Quang Giới, còn có mấy bài văn dùng từ ngữ cực kỳ kịch liệt để phê phán Lôi gia.
Phương Vận truy cập Luận Bảng, phát hiện Luận Bảng ngày mùng một Tết đặc biệt náo nhiệt, thường thường câu trước đang chúc Tết, câu sau đã vì Lôi gia, Hồng Quang Giới và các vấn đề khác mà tranh cãi lẫn nhau, tràn ngập mùi thuốc súng.
Buổi tối mùng một Tết, Phương Vận một mình vào phòng, bắt đầu viết kế thứ tư trong Tam Thập Lục Kế: Dĩ Dật Đãi Lao. Cũng như trước, khi binh pháp sắp hoàn thành thì hình thành Tài Khí Diễn Võ, đưa Phương Vận vào thế giới Tài Khí Diễn Võ để lĩnh binh tác chiến.
Cốt lõi của Dĩ Dật Đãi Lao là dưỡng sức chờ địch mệt, làm địch mệt mỏi và chờ đợi thời cơ, bất kỳ một điểm nào phạm sai lầm, tất sẽ thua cả bàn cờ.
Trường hợp kinh điển của Dĩ Dật Đãi Lao chính là câu nói của Tào Quế: "Nhất cổ tác khí, tái nhi suy, tam nhi kiệt". Bất quá đây không phải là làm cho thân thể kẻ địch mệt nhọc, mà là làm cho tinh thần địch nhân mỏi mệt, mà các đại tướng như Vương Tiễn, Lý Mục vân vân đều từng dùng kế này, trong lịch sử có rất nhiều án lệ.
Lần Tài Khí Diễn Võ này, thực lực hai bên tương đương, hơn nữa lương thảo của phe địch rất nhiều, cả hai bên đều đang ở trong trạng thái "dật".
Trước trận chiến đầu tiên, Phương Vận cũng từng thử thủ đoạn của Tào Quế, nhưng hoàn toàn không có tác dụng, lập tức lui binh, ý thức được độ khó của lần Tài Khí Diễn Võ này cực cao. Đồng thời, Phương Vận cũng nhận ra, theo sự trưởng thành không ngừng của nhân tộc, thần tủy của những mưu kế năm đó vẫn còn, nhưng rất nhiều phương thức sử dụng đã lạc hậu, nhất định phải thích ứng với thời đại.
Phương Vận trải qua cân nhắc kỹ lưỡng, định ra phương châm cơ bản.
Địch dật, lao chi!
Thế là, Phương Vận bắt đầu phái những đội quân nhỏ dùng các loại phương pháp quấy rối phe địch, tuyệt không chính diện khai chiến, còn phe mình thì thay phiên nhau quấy rối và nghỉ ngơi, chịu ảnh hưởng rất nhỏ.
Ở phương diện "dưỡng sức chờ địch mệt" và "làm địch mệt mỏi", Phương Vận làm rất tốt, thế nhưng, ở phương diện chờ đợi thời cơ cuối cùng lại luôn thiếu một chút, lần Tài Khí Diễn Võ thứ nhất thất bại.
Bất quá, Tài Khí Diễn Võ phân thắng thua sau ba lần, Phương Vận tổng kết lại, lần thứ hai tiến vào, có kinh nghiệm thất bại từ lần trước, lần này bất luận là ở phương diện nào cũng làm tốt hơn, cuối cùng lấy ưu thế rất lớn thắng được trận chiến, thành công giúp mình nắm giữ binh pháp mới, đồng thời nhận được sự gia trì của Thánh Đạo Trí Tuệ.
Phương Vận mở Binh Thư, cảm ứng sức mạnh của Dĩ Dật Đãi Lao, hắn vốn không ôm hy vọng quá lớn vào tác dụng thực tế của đạo binh pháp này, dù sao bất kể là tên gọi hay phương thức sử dụng đều rất phổ thông, nhưng sau khi xem xong lại mừng rỡ vô cùng.
Từ một trình độ nào đó mà nói, tính thực dụng của đạo binh pháp Dĩ Dật Đãi Lao này, trong phần lớn thời gian vượt qua 99% các loại binh pháp khác!
Đạo binh pháp này có thể khiến binh tướng phe mình sau khi ngừng chiến đấu, hồi phục thể lực, thương thế và tài khí với tốc độ gấp ba!
Tốc độ hồi phục cơ bản của thể lực, thương thế và tài khí đều rất chậm, cho dù tốc độ tăng cường gấp ba cũng không phải đặc biệt nhanh, trong những trận chiến bộc phát đột ngột hoặc tử chiến, tác dụng cũng không lớn, nhưng vấn đề ở chỗ, một khi chiến đấu kéo dài, quân ta có thể thay phiên nhau, không ngừng sử dụng đạo binh pháp này, ít nhất tương đương với việc tăng lên gấp đôi binh lực!
Công dụng của đạo binh pháp này quá lớn, đặc biệt là hiện tại yêu man tấn công, nhân tộc phòng thủ, tác dụng của nó vượt xa bất kỳ sức mạnh nào mà Phương Vận đang nắm giữ.
Phương Vận vốn định đợi đến khi Tam Thập Lục Kế hoàn thiện, hình thành toàn bộ Binh Thư, lúc đó mới truyền thụ cho nhân tộc, nhưng hiện tại, nhân tộc đang rất cần đạo binh pháp này, Phương Vận lập tức thay đổi ý định ban đầu, đem binh pháp "Dĩ Dật Đãi Lao" truyền cho Chiến Điện, đồng thời gửi cho Đại Nguyên Soái phủ của Cảnh Quốc.
Vẻn vẹn một phút sau, tất cả những người đọc sách chủ tu Binh gia có văn vị Tiến sĩ trở lên, đều nhận được truyền thư của Chiến Điện, nội dung chính là đạo binh pháp Dĩ Dật Đãi Lao này, đồng thời ra lệnh không thể nghi ngờ, bắt đầu từ bây giờ, tất cả mọi người từ bỏ nghiên cứu các binh pháp khác, trước tiên phải nắm giữ đạo binh pháp này.
Những người đọc sách khác có thể không hiểu rõ, nhưng người Binh gia thì là người trong nghề nhìn ra sự lợi hại.
Sau đó, lượng lớn người Binh gia truyền thư cảm tạ Phương Vận.
Dĩ Dật Đãi Lao này chỉ cần nắm giữ, liền có thể khiến tốc độ hồi phục thể lực, thương thế và tài khí của tướng sĩ tăng lên gấp ba, nếu tu tập đến chỗ tinh thâm, hoặc cảnh giới Binh gia cực cao, hiệu quả cao nhất có thể đạt tới sáu lần!
Đây là một con số tương đương khủng bố.
Không chỉ có vậy, tu tập đến chỗ tinh thâm, đạo binh pháp này còn có thể sử dụng đối với kẻ địch, khiến yêu man càng thêm mệt nhọc, tiêu hao khí huyết và thể lực tăng lên gấp bội, quả thực là một lời nguyền rủa như ác mộng.
Một tăng một giảm, chênh lệch như trời với vực.
Một khi đem Dĩ Dật Đãi Lao tu tập đến cảnh giới cực cao, dưới binh lực ngang nhau, nhân tộc sẽ không còn ở thế yếu!
Luận Bảng ngày mùng ba Tết, lần thứ hai bùng nổ, vô số người Binh gia ở trên đó thảo luận về đạo binh pháp này.
"Đây là binh pháp của thánh nhân!"
"Phương Vận có lẽ không phải là người Binh gia thông tuệ nhất, nhưng binh pháp này có thể sánh ngang với binh pháp của Bán Thánh Binh gia!"
"Phương Hư Thánh đã bù đắp thiếu sót cuối cùng của tướng sĩ nhân tộc!"