"Trận chiến đấu thứ bốn mươi mốt này, ta phải phòng bị con báo yêu hầu này từ đầu đến cuối. Nó sẽ luôn trốn sau lũ yêu, một khi tìm được cơ hội sẽ lập tức tấn công. Dựa theo những gì đã học ở Thánh Viện, ta phải đảm bảo nó luôn ở ngoài trăm trượng, bởi vì chỉ khi vượt quá khoảng cách này, ta mới có đủ thời gian phản ứng lại khi nó tấn công, sớm chuẩn bị. Một khi nó muốn tiến vào trong phạm vi trăm trượng, ta phải liệt nó vào mục tiêu cần chém giết hàng đầu!"
"Thánh phẩm Múa Bút Thành Văn vẫn chưa thể dùng! Nhất định phải dùng trong trận thứ năm mươi, bởi vì nếu dùng quá sớm, chắc chắn sẽ bị yêu hầu ở trận thứ năm mươi đề phòng, thậm chí là phá giải!"
"Quả nhiên, mỗi khi tăng thêm một con yêu hầu, phương thức chiến đấu của yêu tộc sẽ xuất hiện thay đổi."
Phương Vận nhìn về phía yêu tộc phía trước, phát hiện ra điểm khác biệt.
Trước đây, chỉ cần xuất hiện, tất cả yêu tộc đều sẽ tăng tốc lao tới, tượng yêu hầu sẽ dốc toàn lực xung phong.
Nhưng hiện tại, tốc độ của tượng yêu hầu chỉ bằng tám phần mười so với trước, tốc độ của những yêu hầu còn lại cũng giảm bớt, căn bản không giống như đang toàn lực chém giết, mà con báo yêu hầu màu đen kia lại như đang đi dạo, lẽo đẽo theo sau cùng của đội ngũ.
Phương Vận liếc nhìn ưng yêu trên trời, thầm nghĩ nếu không có gì bất ngờ xảy ra, vẫn phải giết ưng yêu trước, bởi vì đa số ưng yêu hầu đều có thiên phú nhìn thấu ảo giác, có ưng yêu hầu ở đó, binh pháp đánh lừa sẽ không thể sử dụng.
Thế nhưng, một con ưng yêu trong đó lại tách khỏi đội ngũ ưng yêu, lùi về phía trên trời của báo yêu hầu, rõ ràng là để phòng bị binh pháp của nhân tộc.
"Ừm... Lực lượng Văn Đảm tam cảnh phải đợi thêm một chút, dù sao cũng không chắc trận thứ năm mươi mốt sẽ xuất hiện yêu tộc gì, cố gắng dùng ở trận thứ sáu mươi. Nếu thực sự không qua nổi những trận trước, chỉ có thể dùng sớm. Bất quá, có (Phá Lâu Lan) là đủ rồi, nếu không dùng trận đầu thơ này, Chân Long cổ kiếm nhất định phải giữ lại một thanh bên người, để dành riêng cho báo yêu hầu. Mất đi một thanh Chân Long cổ kiếm đồng nghĩa với việc ta phải sử dụng các chiến thi khác thêm mấy trăm lần, tiêu hao thêm ít nhất một tấc tài khí, cái giá phải trả quá lớn."
Trong đầu Phương Vận lóe lên đủ loại chiến thuật, không ngừng triệu hồi chiến thi Binh tướng, cuối cùng triệu hồi ra đủ 2000 thương kỵ binh và 1000 cung kỵ binh.
Không thể mượn sức mạnh của Vụ Điệp, những kỵ binh này không có lực lượng Nhược Thủy và Kỳ Phong. Lực sát thương sẽ bị suy yếu một nửa, nhưng sau đó cung kỵ binh được Phương Vận gia trì sức mạnh của (Cầm Vương), (Đề hoa cúc) và (Phú cúc), lại thêm sức mạnh của Long thánh tinh vị và yêu tổ tinh vị, mũi tên dù không làm bị thương được yêu hầu, cũng có thể tiêu hao lượng lớn yêu sát hoặc khí huyết của chúng.
Còn về 2000 thương kỵ binh kia, Phương Vận chỉ gia tăng (Y Khải) cho chúng, tăng cường lực phòng hộ, không cầu chúng sát thương, chỉ cần làm bia đỡ đạn là tốt rồi.
Chờ lũ yêu hầu đến gần, Phương Vận đề bút viết (Phá Lâu Lan).
Thanh Hải trường vân ám tuyết sơn,
Cô thành xa vọng Ngọc Môn quan.
Hoàng sa bách chiến xuyên kim giáp,
Chưa phá Lâu Lan thề không về.
Không có văn bảo bút, không có Mặc Nữ, không có Nghiễn Quy, không có thánh trang, không có thánh huyết, Phương Vận cũng cố ý không sử dụng ba liền thơ. Cho nên không thể kích phát thơ hồn bảo quang, uy lực không thể nào so với bên ngoài. Nhưng may là có truyền thế và nguyên tác bảo quang, khiến uy lực của bài thơ này được tăng lên.
Phương viên ba dặm, trời đất u ám, cuồng phong gào thét, cát vàng vô tận che khuất tầm nhìn, cách ba thước đã không thấy trời đất.
Tất cả ưng yêu hầu cảm giác mắt mình như bị mù. Đừng nói là ảo giác, ngay cả yêu tộc ở gần cũng không nhìn thấy.
Ầm... Ầm... Ầm...
Nhiều con yêu tộc lại vì không nhìn thấy đồng bạn mà đâm sầm vào nhau.
"Nhân tộc đáng chết!" Một con tượng yêu hầu đột nhiên rống to rồi dừng bước, giơ hai móng trước lên, sau lưng hiện lên bóng mờ của Thánh sơn Tượng tộc, muốn sử dụng lực lượng Thiên Tướng.
"Dừng lại!" Mấy chục con yêu tộc hô to, trở nên hỗn loạn.
Thiên Tướng Chi Kích của con tượng yêu hầu kia là phát động về phía trước, nhưng trước mặt nó còn có bốn con tượng yêu hầu.
Ầm!
Hai chân tượng yêu hầu nặng nề rơi xuống đất, chỉ thấy lấy nó làm trung tâm, một làn sóng khí màu máu hình quạt cuộn trào về phía trước.
Chỉ thấy phía trước sáng ngời, tất cả bão cát bị lực lượng Thiên Tướng quét sạch, mấy trăm Hàn Thiết kỵ sĩ bị giết, còn Phương Vận ở trên trời, chịu ảnh hưởng của Thiên Tướng Chi Kích đã bị suy yếu, dựa vào phòng hộ chiến thi dễ dàng đỡ được dư âm của Thiên Tướng Chi Kích.
Thế nhưng, có bốn con tượng yêu hầu ở gần đó đồng thời bị Thiên Tướng Chi Kích đánh trúng, hai con nhảy lên, chỉ bị thương ngoài da, hai con tượng yêu hầu còn lại thì bốn chân nổ tung, máu thịt bay đầy trời.
Bởi vì khí huyết yêu kỳ phải để cho các yêu man còn lại gánh chịu thương tổn, những yêu hầu không bị Thiên Tướng Chi Kích đánh trúng cũng thân thể run lên, nhẹ thì khí huyết tiêu hao kịch liệt, nặng thì phun ra một ngụm máu.
May là có khí huyết yêu kỳ, vết thương của tất cả yêu hầu đang nhanh chóng lành lại.
Thế nhưng, những yêu hầu này vì gánh chịu đòn đánh này mà đã tiêu hao rất nhiều khí huyết.
Thiên Tướng Chi Kích, lấy sức mạnh ẩn chứa trong Thánh địa các tộc, chính là sự tích lũy của huyết thống vạn đời, lực sát thương tương đương với một đòn toàn lực của Đại Học Sĩ nhân tộc, ngoại trừ quy tộc, rất ít yêu hầu có thể chịu đựng được.
"Vì xua tan cát bụi, bị thương cũng đáng giá..." Một con ưng yêu hầu nói được nửa câu liền nuốt ngược vào bụng.
Nơi cát bụi vừa bị quét sạch, lại bị cát bụi tràn ngập, trời đất lần thứ hai chìm vào u tối.
Phương Vận cười nhạt, (Phá Lâu Lan) vốn không phải là chiến thi từ có tính sát thương mạnh, mà là dựa vào cát đá để bào mòn khí huyết và giáp bảo vệ của kẻ địch, hiệu quả kéo dài liên tục, yêu vương cũng không thể xua tan, chỉ có đại yêu vương mới làm được.
Bài thơ này giữ lại đến bây giờ mới dùng, đủ để thể hiện sự phi phàm của nó.
Phương Vận trong lòng có chút tiếc nuối, nếu ở bên ngoài Vô Cùng Chiến Điện, sức mạnh của bài thơ này sẽ tăng lên đến cực hạn, những yêu hầu này sẽ bị giết sạch trong vòng mười mấy hơi thở.
Bất quá, dù không có văn bảo và các loại thần vật kỳ vật, bài thơ này cũng khiến tất cả yêu hầu hoàn toàn bất lực.
Cát đá dày đặc không ngừng va đập, bởi vì cát đá quá dày đặc, hơn nữa đều ẩn chứa sức mạnh của yêu tổ tinh vị và Long thánh tinh vị, yêu sát ở lớp ngoài cùng của tất cả yêu hầu đang tiêu hao với tốc độ kịch liệt, một khi yêu sát bị tiêu hao hết, sẽ đến lượt áo giáp khí huyết của chúng, một khi áo giáp khí huyết bị xuyên phá, sẽ tổn hại đến thân thể của chúng, cho đến khi tử vong.
Đông đảo yêu hầu không thể không tụ tập lại cùng nhau thương thảo.
Thế nhưng, yêu tộc lúc này đã bộc lộ trí tuệ có hạn, hoàn toàn không nghĩ ra được chiến thuật hữu hiệu, chỉ có thể dùng biện pháp ngu ngốc.
"Ngoại trừ báo yêu hầu, các yêu hầu lần lượt tiến lên phía trước nhất, chọn đúng thời cơ sử dụng Thiên Tướng Chi Kích, loại bỏ cát bụi, tìm kiếm vị trí của nhân tộc. Cát bụi này tuy mạnh, nhưng chắc chắn phải không ngừng tiêu hao tài khí, chúng ta có cơ hội!"
Sau khi yêu tộc trao đổi, một con tượng yêu hầu xông lên phía trước nhất, trước tiên sử dụng khí huyết dẫm đạp, nhưng đáng tiếc phạm vi có hạn, không thể không tiếp tục sử dụng Thiên Tướng Chi Kích, đánh tan cát bụi phía trước, tìm thấy Phương Vận.
"Xông lên!" Tất cả yêu tộc xông tới, thế nhưng chưa xông được vài bước, tầm mắt lại lần nữa bị cát đá che khuất.
"Thôi bỏ đi, hay là dùng phương án thứ hai, không ngừng sử dụng yêu thuật, hòa tan cát đá, thỉnh thoảng sử dụng Thiên Tướng Chi Kích."
Tiếp đó, lũ yêu hầu theo thứ tự sử dụng yêu thuật, quả nhiên có thể tách ra rất nhiều cát đá, phạm vi có thể nhìn thấy được mở rộng đến trăm trượng.
Phương Vận thì bắt đầu đánh du kích, hơn nữa đem 3000 Hàn Thiết kỵ binh toàn bộ đổi thành cung kỵ binh, mưa tên dày đặc không ngừng trút xuống.
Mười mấy hơi thở sau, lũ yêu hầu rốt cục không chịu nổi, cơ thể bị cát đá và mũi tên không ngừng tấn công, còn phải không ngừng sử dụng yêu thuật, cơ thể như một cái bát bị rò nước, rất nhanh sẽ bị Phương Vận từ từ bào mòn đến chết.
"Chuẩn bị toàn lực xuất kích, liều mạng!"
Lũ yêu hầu một khi đã liều mạng, khí huyết xông lên não, sự phối hợp vốn đã không hoàn hảo lập tức xuất hiện đủ loại sơ hở, Phương Vận nắm lấy những cơ hội này, lần lượt đánh tan.
Trong sức mạnh của (Phá Lâu Lan), con báo yêu hầu kia không tìm được chút cơ hội nào, cuối cùng lại kêu rên một tiếng, cùng Phương Vận chính diện chiến đấu, và bị dễ dàng giết chết.
Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿