"Thế nhưng, theo quan điểm của đại đa số độc giả chúng ta, ngài đang hãm hại họ, hãm hại con cháu đời sau của chúng ta. Vạn nhất có một ngày nữ tử có thể tham gia khoa cử, sẽ có lượng lớn nam tử thi rớt. Trong quá trình ngài dò đường, đã làm tổn thương đến họ." Tằng Nguyên nghiêm mặt nói.
Phương Vận dần cất cao giọng, nói: "Man tộc xuôi nam, Cảnh Quốc lung lay sắp đổ; Ngũ Yêu Sơn làm loạn, Thánh Nguyên đại lục hiểm nguy tứ phía; Tứ Hải Long Cung và nhân loại ly tâm, mầm họa tiềm ẩn; Yêu giới sắp phát động đại chiến Lưỡng Giới Sơn lần thứ hai, nhân tộc đang ngàn cân treo sợi tóc. Ta biết, ngươi cho rằng ta sẽ nói, nhân tộc bị nhiều ngoại địch như vậy gây tổn thương các ngươi không lên tiếng, mà chỉ nói đến nguy hại của lớp học nữ tử, không, ta sẽ không nói như thế. Dù cho nhân tộc bị ngàn vạn ngoại địch vây quanh, mọi người cũng có thể chỉ ra sai lầm của ta. Điều ta thực sự muốn nói chính là, với trình độ tiến bộ hiện nay của nhân tộc, khi Đại Thánh của Yêu giới trở lại, liệu có thể bảo vệ được Lưỡng Giới Sơn không?"
"Khả năng là vô cùng nhỏ." Tằng Nguyên nói.
"Vì lẽ đó, nhân tộc cần một cuộc biến cách lớn, cần một cuộc cách tân lớn lao lay chuyển quan niệm của tất cả mọi người, mới có thể có một tia cơ hội! Tất cả những gì ta làm, chẳng qua là từ trong ngàn vạn con đường mờ mịt, dùng máu thịt của mình để dò ra một con đường có thể tăng cường sức mạnh cho nhân tộc đến mức tối đa. Vì lẽ đó, ta không để tâm đến những lời chỉ trích kia, nhưng ta cũng hy vọng, các ngươi đừng cản trở ta. Để thăm dò con đường này, ta đã sức cùng lực kiệt, ta không có thời gian và tinh lực để giải thích và chứng minh với các ngươi. Điều duy nhất ta có thể làm, là để kết cục chứng minh đúng sai." Phương Vận nói.
Tằng Nguyên nhìn thẳng vào mắt Phương Vận, thấy được ánh mắt kiên định hơn cả núi cao, sâu thẳm hơn cả bầu trời đêm.
Tằng Nguyên gật đầu, nói: "Ta chỉ là người chấp hành mệnh lệnh của ngài, chứ không phải người phản đối ngài. Nếu ngài kiên trì mở lớp học nữ tử, ta sẽ không phản đối, chỉ muốn để ngài suy nghĩ kỹ càng hậu quả. Theo ta thấy, chẳng bao lâu nữa, sẽ có kẻ vin vào chuyện lớp học nữ tử để công kích ngài, hoặc là Tông gia và Lôi gia, hoặc là một số người đọc sách. Một khi họ thi cử thất bại, tất sẽ cho rằng nếu đem tâm huyết và tiền của dành cho nữ tử mà đầu tư vào họ, thì họ ắt đã đỗ đạt cao."
"Gặp phải trắc trở, trải qua thất bại, nếu không thể tự tìm nguyên nhân từ chính mình trước, nhận ra sự thiếu sót của bản thân, mà lại đi tìm nguyên nhân từ người khác hoặc ngoại cảnh, thì loại người này vĩnh viễn không làm nên đại sự, không cần để ý." Phương Vận nói.
Tằng Nguyên mỉm cười nói: "Nếu loại người đó không cần để ý, vậy ta xin khuyên ngài một câu, kẻ nắm giữ hướng đi của nhân tộc, vĩnh viễn là Thánh Viện và các Thánh thế gia khác. Dù là ngài, cũng có thể thấy rõ, những năm nay nếu không có sự ủng hộ của một số Thánh thế gia, ngài đã sớm bị Liễu Sơn bóp chết, ta nói có đúng không?"
"Lời của ngươi có lý." Phương Vận khéo léo đáp.
"Xét theo tình hình hiện tại, Dân Báo chỉ cần tiếp tục phát hành, bất luận có dùng chữ viết phổ thông hay văn bạch thoại hay không, đều sẽ có lượng lớn người mua. Chỉ cần Thánh Viện dỡ bỏ lệnh cấm, Dân Báo tất sẽ phủ khắp Thánh Nguyên đại lục. Vì lẽ đó, nếu ngài đã chọc giận một số người đọc sách bảo thủ, trọng nam khinh nữ vì vấn đề lớp học nữ tử, thì không cần phải vì lấy lòng đám dân thường mà đắc tội thêm những người đọc sách bảo thủ, vốn kiên trì dùng chữ viết chính thống. Thiên hạ bách tính tuy nhiều, nhưng cũng không cách nào ảnh hưởng ngài mảy may." Tằng Nguyên nói.
Phương Vận cười nhạt một tiếng, nói: "Xem ra, ngươi đã hiểu lầm định vị của Dân Báo. Cung cấp cho người đọc sách, đã có Thánh Đạo và Văn Báo, cho quan chức xem, đã có công báo của các quốc gia. Ta sáng lập Dân Báo, chính là để cho bách tính xem, việc họ có ảnh hưởng đến ta hay không chẳng liên quan. Còn những người đọc sách bảo thủ kiên trì dùng chữ viết chính thống, ta đề cử họ đi mua Văn Báo và Thánh Đạo, Dân Báo có lẽ không hợp với họ."
"Dân Báo là để cho bách tính xem, nhưng nhất cử nhất động của ngài, đều là để cho Thánh Viện và người đọc sách xem. Cũng giống như việc ngài không thể mãi mãi làm theo ý mình, việc làm Dân Báo cũng vậy." Tằng Nguyên nói.
"Ngươi nói không sai, ai cũng không thể mãi mãi làm theo ý mình. Bất quá, rất nhiều lúc làm người làm việc, không thể không để ý đến phản ứng của người khác, nhưng cũng không thể quá quan tâm thái độ của họ. Ví dụ như, thư viện nữ tử dính đến tranh chấp lợi ích, ta có thể từ những người phản đối mà biết được nguyên nhân họ phản đối, tức là thu được thông tin nhất định. Nhưng những người phản đối việc Dân Báo dùng văn bạch thoại và chữ viết phổ thông, điều họ có thể truyền đạt, chỉ là đồng ý hay không muốn, yêu thích hay không thích, ta không cần quá để tâm." Phương Vận nói.
"Nghe quân một lời, hơn đọc sách mười năm. Lời này của ngài rất có đạo lý, học sinh tất sẽ ghi nhớ. Chỉ có điều, dù là người phản đối chữ viết phổ thông, cũng có đủ lý do." Tằng Nguyên nói.
"Vậy ngươi nói thử xem." Phương Vận nói.
"Đầu tiên, đạo lý 'xa đồng quỹ, thư đồng văn' (xe chung một trục, chữ viết chung một loại), ai cũng biết, việc dùng chung một loại văn tự là vô cùng quan trọng đối với nhân tộc. Năm xưa sáu nước chữ viết mỗi nơi một kiểu, vô cùng hỗn loạn, ngay cả Khổng Thánh cũng từng chỉ ra, cuối cùng phải đến Tần Hoàng mới giải quyết được. Thứ hai, Dân Báo chủ yếu là để truyền đạt cho bách tính... dùng từ ngữ ngài hay nói, chính là truyền đạt thông tin, thống nhất chữ viết mới có thể đảm bảo thông tin chính xác, phòng ngừa hiểu sai nghĩa. Còn những lợi ích khác, còn có rất nhiều, ta sẽ không nói thêm, chắc ngài cũng biết." Tằng Nguyên nói.
Phương Vận mỉm cười nói: "Ngươi nói không sai, ta chỉ hỏi ngươi, ngươi hy vọng thiên hạ đại đồng, người người bình đẳng, bình dân và thế gia như nhau, hay cho rằng con người vốn phân cao thấp, con cháu thế gia nên được hưởng đặc quyền? Hãy nói lời trong lòng ngươi, không được có chút nào che giấu."
Tằng Nguyên sửng sốt mấy giây, bất đắc dĩ nói: "Thánh đạo của nhân tộc, vốn có chỗ mâu thuẫn. Có người nói, thiên hạ đại đồng của Khổng Thánh, là chỉ việc khôi phục Chu lễ, thiên hạ có trật tự. Tuân Tử cũng nói, nhân tộc nên phân cao thấp quý tiện. Thế nhưng, cũng có người nói, việc Khổng Thánh khôi phục Chu lễ chỉ là lý tưởng trước khi phong Thánh, sau khi phong Thánh, Khổng Thánh nhìn thấu dòng sông lịch sử, cái gọi là thiên hạ đại đồng, tự nhiên là mỗi người làm tròn chức phận của mình, nhưng người với người là bình đẳng. Đọc sách thánh hiền, học nhân, nghĩa, lễ, trí, tín, thân là con cháu Hoa Hạ, trong xương cốt tự nhiên có ý niệm người người bình đẳng, nhưng trên thực tế, đại đa số người không thể không thừa nhận, con người có phân cao thấp, chúng ta là con cháu thế gia, được tiền bối che chở, hưởng thụ một vài đặc quyền cũng là điều dễ hiểu."
"Vì lẽ đó, ngươi phản đối chữ viết phổ thông, phản đối văn bạch thoại. Đương nhiên, dùng từ 'phản đối' không hẳn chính xác, ít nhất, ngươi cho rằng chữ viết chính thống và văn ngôn cao cấp hơn, phù hợp với Nhân tộc hiện tại hơn." Phương Vận nói.
Tằng Nguyên sững sờ, mơ hồ hiểu ra ý của Phương Vận, nhưng lại không thể thông suốt hoàn toàn.
Phương Vận nói: "Ta là con cháu hàn môn, ngươi là con cháu thế gia, ngươi và ta đều có hiểu biết nhất định về đối phương. Vậy ta hỏi ngươi mấy vấn đề rất đơn giản. Chữ viết phổ thông ta dùng, phần lớn có ít nét hơn chữ viết chính thống. Vậy ngươi nói xem, chữ viết chính thống dễ nhớ hơn, hay chữ viết phổ thông dễ học hơn?"
"Tự nhiên là chữ viết phổ thông dễ học hơn."
"Rất tốt. Ta là con cháu hàn môn, ngươi là con cháu thế gia, nếu đầu óc ngươi và ta không chênh lệch nhiều, thông minh như nhau, học tập một trăm ngày, chỉ học chữ viết chính thống, ai sẽ học và nhớ được nhiều chữ hơn?" Phương Vận hỏi.
"Chắc là không khác biệt nhiều." Tằng Nguyên thăm dò nói.
"Năm đó ngươi đọc sách, mỗi ngày dậy sớm, cơm bưng nước rót, có hạ nhân chăm sóc, đưa ngươi tới lớp học của thế gia, học mãi cho đến trưa, sau đó ăn một bữa cơm hợp lý, ngủ trưa xong lại tiếp tục học, đến tối về nhà, hầu như không cần suy nghĩ chuyện gì khác, ta nói có đúng không?" Phương Vận hỏi.
"Đúng, con cháu thế gia chúng ta đa số đều đến trường đọc sách như vậy." Tằng Nguyên đã có chút hiểu ra ý của Phương Vận.
Thiên Lôi Trúc tỏa khắp muôn nơi