Cao Mặc gật đầu, nhìn về phía Phương Vận, nói: "Xin hỏi Phương Hư Thánh, ngài không thừa nhận việc mình đã giết Lôi Trọng Mạc sao?"
"Là ta giết." Phương Vận lạnh nhạt đáp.
Người của Lôi gia nhất thời lên tiếng chửi mắng, nhưng không dám dùng những lời lẽ quá khó nghe.
"Yên lặng!" Vu Cửu ra lệnh một tiếng, sức mạnh cường đại bao trùm lấy đám người Lôi gia, phong bế miệng của tất cả mọi người ngoại trừ các vị Đại Nho.
"Cao mỗ có một chuyện không rõ, vì sao ngài lại giết Lôi Trọng Mạc? Trước đó ngài nói hắn đáng chết, ngài muốn giết hắn, Cao mỗ đã biết, nhưng không hy vọng ngài trả lời như vậy." Cao Mặc chấp pháp công bằng, cũng không hề thiên vị Phương Vận.
Người của hai nhà Tông và Lôi âm thầm thở phào nhẹ nhõm, Cao Mặc quả không tuẫn tư vũng pháp, nói với một vị Hư Thánh những lời như vậy đã là không khách khí chút nào.
Vũ Quân đột nhiên xen lời: "Phương Vận giết gia chủ Lôi gia, chẳng phải là thiên kinh địa nghĩa sao?"
Rất nhiều người mỉm cười, lời này của Vũ Quân quả thật có lý.
"Xin Vũ Quân tự trọng!" Cao Mặc không chút khách khí quát lớn.
Vũ Quân cười hì hì, không hề để tâm.
"Xin mời Phương Hư Thánh trả lời." Cao Mặc nói.
Phương Vận nhìn ra xa, ngắm dòng Trường Giang đã tĩnh lặng trở lại, ánh trăng dưới đêm tựa như sương.
"Nguyên nhân giết Lôi Trọng Mạc có rất nhiều, ta chỉ chọn ra một vài điều quan trọng, nếu có bỏ sót thì cũng đành vậy, vì quả thực là quá nhiều."
Lời của Phương Vận khiến nhiều người không khỏi thở dài, những việc Lôi gia đã làm với Phương Vận có thể nói là tội ác tày trời, Vũ Quân nói không sai chút nào.
Thế nhưng, Tông Cam Vũ lại khẽ cau mày, liếc nhìn Cao Mặc, rồi lại nhìn Lôi Đình Chân.
Tông Cam Vũ phát hiện, bề ngoài Cao Mặc tỏ ra không khách khí với Phương Vận, thậm chí còn quát mắng cả Vũ Quân người đang giúp hắn, nhưng câu hỏi này lại giống như đang tạo cơ hội cho Phương Vận giải thích, rõ ràng là đang giúp Phương Vận.
"Lần đầu tiên ta động sát cơ với Lôi Trọng Mạc là ở bên trong Long Môn. Chuyện vượt Long Môn, có lẽ một vài người vẫn chưa rõ, nói đơn giản thì chính là Lôi gia đã cấu kết với Tây Hải Long Cung, tìm trăm phương ngàn kế để phá hoại ta vượt Long Môn, hủy tiền đồ, đoạn Thánh đạo của ta. Bên trong Long Môn, đối thủ của ta có Long Hầu, có Long Vương, thậm chí có cả Đại Long Vương. Nếu không phải ta may mắn nhận được sức mạnh trong Học Hải, thì căn bản không thể nào vượt qua Long Môn."
Phương Vận lại một lần nữa khiến nhiều người phải thở dài.
"Còn lần thứ hai động sát cơ là khi Lôi Trọng Mạc đại diện Lôi gia đặt cược trước lúc ta vượt Long Môn, sau đó lại cúi đầu nhận tội, giả vờ nhận sai. Chư vị có thể sẽ hỏi, lúc đó làm sao phán đoán được Lôi Trọng Mạc là giả tình giả ý? Rất đơn giản, chỉ cần dùng một câu tục ngữ lưu truyền nhiều năm là có thể nói rõ, bởi vì người nhà họ Lôi chó không sửa được thói ăn phân!"
Tiếng cười nhạo vang lên khắp nơi. Người của Lôi gia chỉ có thể chửi thầm trong lòng, bởi miệng của họ đã bị Cao Mặc phong bế.
Một vài người Khánh Quốc đột nhiên cảm thấy, so với kiểu mắng người này của Phương Vận, thì những câu như "Khánh cẩu phệ tuyết" hay "Khánh lư kỹ cùng" thực sự chẳng thấm vào đâu.
"Về phần lần thứ ba động sát cơ, là khi ta tiến vào Văn Giới và hóa thân thành Trương Long Tượng. Lúc đó ta phải chịu áp lực cực lớn, Sở Vương, Lộc Môn Hầu cùng đông đảo quan lớn Sở Quốc không chỉ mong ta chết, mà còn cấu kết với Man tộc để giết ta, đến nỗi thân là một Hàn Lâm, là Châu Giang Hầu, ta lại chỉ có thể dựa vào thơ từ để phản kháng và giãy giụa. Trong tình huống đó, Lôi Đình Chân đã uy hiếp ta, và ta đã nảy sinh sát cơ thật sự với Lôi Trọng Mạc!"
Phương Vận nhìn về phía Lôi gia, nói tiếp: "Trong Lôi gia không có người tốt. Nếu có cơ hội, bản thánh không chỉ muốn giết Lôi Trọng Mạc, mà phàm là người của Lôi gia, đều có thể giết!"
"Làm càn!" Lôi Đình Chân hét lớn.
Những người còn lại của Lôi gia chỉ tay về phía Phương Vận mà mắng chửi, nhưng không phát ra được âm thanh nào, chỉ có chính họ mới biết mình đang mắng gì.
Cao Mặc ho nhẹ một tiếng, nói: "Xin Phương Hư Thánh chú ý lời nói."
Phương Vận gật đầu, nói: "Lần cuối cùng động sát cơ là vì ta gặp phải Lôi Trọng Mạc ở Long Giới, hắn muốn giết ta."
Lôi Đình Chân tức đến sôi gan, nói: "Nói bậy! Đổi trắng thay đen! Phương Vận, ngươi không sợ bị trời tru đất diệt sao? Ngươi đã là Hư Thánh, Trọng Mạc dù ngu xuẩn đến đâu cũng sẽ không giết ngươi! Coi như hắn muốn giết ngươi, cũng chỉ là muốn mà thôi, chứ chưa thực sự ra tay, nhiều nhất là dọa ngươi một chút!"
Vu Cửu sa sầm mặt, quát lớn: "Đủ rồi! Thứ ngôn luận vô liêm sỉ như vậy chỉ có Lôi gia các ngươi mới nói ra được, Thánh Viện và Nhân tộc không cho phép tồn tại kiểu lý lẽ đê hèn này!"
Cao Mặc nói: "Lễ Điện có thể xét tâm không xét tích, nhưng Hình Điện chúng ta thì khác, chỉ trọng hành vi mà xem nhẹ ý nghĩ. Ý của ngài là, ở Long Giới khi đó, là Lôi Trọng Mạc ra tay trước muốn giết ngài, nên ngài mới giết hắn?"
"Ngày đó, đúng là Lôi Trọng Mạc ra tay trước." Phương Vận nói.
Toàn trường lập tức xôn xao, rất nhiều người không nhịn được bàn tán, bởi vì không ai ngờ rằng, Lôi gia kêu oan khổ lâu như vậy, mà kẻ ra tay trước lại chính là Lôi Trọng Mạc. Nếu đã như vậy, Phương Vận giết Lôi Trọng Mạc chỉ là tự vệ, đừng nói giết một lần, dù có giết 100 lần, Thánh Viện cũng không thể trừng phạt Phương Vận.
"Ngươi ngậm máu phun người!" Lôi Đình Chân nổi trận lôi đình.
Cao Mặc không vui nói: "Lôi Đình Chân, nể tình Lôi gia các ngươi đang chịu nỗi đau mất người thân, Cao mỗ đã nhượng bộ ngươi nhiều lần, nếu ngươi còn tiếp tục như vậy, thì đừng trách Cao mỗ phong bế miệng của ngươi!"
Lôi Đình Chân hít sâu một hơi, chậm rãi nói: "Lão phu mất người thân, lại bị kẻ này vu khống sỉ nhục, nên khó mà kiềm chế, mong Cao các lão lượng thứ."
Cao Mặc khẽ gật đầu, không nói gì thêm, người không biết chuyện còn tưởng rằng hắn đang thiên vị Lôi gia.
Cao Mặc nói: "Xin hỏi Phương Hư Thánh có bằng chứng không?"
Phương Vận gật đầu, nói: "Lúc đó ở Long Giới, không chỉ có ta và Lôi Trọng Mạc, mà còn có rất nhiều Thủy tộc. Có điều, dường như đều là Thủy tộc của Tây Hải Long Cung."
Lôi Đình Chân lập tức nói: "Cao các lão, cho phép ta nói một câu. Long Giới đã xảy ra chút sự cố, Tứ Hải Long Cung đều đã phái người điều tra, nhưng không ai có thể tiến vào chiến trường ngày đó. Ta nghi ngờ chính là Phương Vận giở trò, dẫn đến Lôi gia chúng ta và Long tộc không cách nào kiểm chứng chuyện năm đó."
Lần này Cao Mặc không trách cứ Lôi Đình Chân, mà nhìn về phía Phương Vận.
"Đình Chân Đại Nho nói rất đúng, đúng là ta đã dùng thân phận Văn Tinh Long Tước để phong cấm chiến trường lúc đó, chỉ để tránh bại lộ thân phận Trương Long Tượng của mình. Vài canh giờ trước, ta đã mở phong cấm ở nơi đó, nếu không có gì bất ngờ, những Thủy tộc đã quan sát trận chiến lúc đó hẳn đã rời khỏi Long Giới. Lôi tiên sinh, bây giờ ta cho ngài thời gian, ngài hãy đi liên hệ với Tây Hải Long Cung, bọn họ lúc này hẳn là đã biết chân tướng sự việc rồi." Phương Vận nói.
Lôi Đình Chân khinh bỉ liếc Phương Vận một cái, nói: "Hừ, chuyện này ngươi không lừa được lão phu đâu, lão phu sẽ lập tức gửi thư cho người bạn tốt là Tây Hải Long Vương để hỏi rõ sự tình! Xin chư vị chờ một lát."
Thời gian chậm rãi trôi qua, người bên ngoài Nhạc Dương Lâu vừa chờ đợi, vừa trò chuyện, chỉ có Phương Vận một mình đứng trên lầu.
Hơn nửa khắc sau, Phương Vận phát hiện sắc mặt Lôi Đình Chân có biến hóa nhỏ, liền mỉm cười nói: "Lôi tiên sinh, Tây Hải Long Cung đã hồi âm cho ngài rồi chứ? Thế nào? Nói thử kết quả xem!"
Toàn trường tĩnh lặng, tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía Lôi Đình Chân.
Nhiều người có văn vị cao lập tức phát hiện, vẻ mặt của Lôi Đình Chân có chút không tự nhiên.
Qua đủ năm hơi thở, Lôi Đình Chân mới lạnh lùng hừ một tiếng, nói: "Phương Hư Thánh thật biết bịa đặt, những Thủy tộc đi ra đó không hề nói là Trọng Mạc động thủ trước."
"Lôi Đình Chân Đại Nho, nói dối với Thánh Viện, lừa gạt toàn thể Nhân tộc, văn đảm của ngài e rằng khó giữ!" Phương Vận vẫn mỉm cười, nhưng từng chữ như búa, nện thẳng vào tim Lôi Đình Chân.
Lôi Đình Chân mặt không đổi sắc, cười lạnh nói: "Bằng chứng! Chỉ cần ngươi có thể đưa ra bằng chứng, văn đảm này của lão phu không cần cũng được!"
Nhiều người thầm mắng Lôi Đình Chân vô liêm sỉ, những Thủy tộc đó đều thuộc Tây Hải Long Cung, chắc chắn sẽ không đứng ra làm chứng giúp Phương Vận.
Nhưng đúng lúc này, một con Hoàng Long từ phương xa bay tới, cùng lúc đó là một tiếng rồng gầm vang động núi sông.
"Phương Vận, ta nhớ ngươi chết đi được!"
(Còn tiếp...)
Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿