Rất nhiều yêu man và thành viên Băng tộc bình thường đều mờ mịt, nghe Phương Vận nói vậy thì không biết làm thế nào, chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn.
Chư vương hai tộc sững sờ một lúc, sau đó lập tức truyền âm thảo luận.
Rất nhanh, bọn họ đã suy đoán ra rằng Phương Vận quả thực có thể ảnh hưởng đến khí cực hàn ở một mức độ nào đó, nhưng không thể hoàn toàn khống chế, không giết được người bên ngoài Vô Định hà, nhưng giết một vài Yêu vương thì dễ như trở bàn tay.
Không lâu sau, Băng Hãn vương đột nhiên lớn tiếng nói: "Phương Vận, điều kiện này chúng ta không đáp ứng! Chỉ cần ngươi dám dùng khí cực hàn giết Yêu vương của tộc ta nữa, tộc ta sẽ tàn sát tất cả Nhân tộc ở đây! Dù chính ngươi tiến vào được đại điện Băng Đế thì cuối cùng cũng chỉ là kẻ cô độc. Ngươi không chỉ phải gánh vác tính mạng của mấy trăm ngàn người này, mà ở Thánh Nguyên đại lục, Nhân tộc cũng sẽ không tha cho ngươi! Lương tâm của ngươi cũng không yên! Trong mắt một Hư Thánh của Nhân tộc như ngươi, một chiếc đế miện hàn quân sao có thể quan trọng bằng những Đại nho, Đại học sĩ cùng tính mạng của sáu trăm ngàn dân chúng này được!"
Phương Vận mặt không đổi sắc, cất giọng vang như sấm xuân: "Ngươi nói không sai, mười vương vị hàn quân trong mắt ta quả thực không quan trọng bằng sáu trăm ngàn người của Nhân tộc, vì thế ta mới muốn dùng tư cách tranh đoạt mười vương vị hàn quân để đổi lấy tính mạng của sáu trăm ngàn người này. Còn đối với các ngươi mà nói, mười vương vị hàn quân lại quan trọng hơn sự sống chết của sáu trăm ngàn người của Nhân tộc."
Băng Hãn vương cứng họng, không biết phản bác ra sao, chư vương lại bắt đầu bí mật bàn bạc.
Đại đa số người của Nhân tộc nghe Phương Vận một lòng cứu giúp thì vô cùng cảm động, nhưng người của Tông gia lại nghĩ ngược lại. Bọn họ cho rằng Băng tộc và yêu man sẽ không khuất phục, mà sẽ giết chết tất cả mọi người.
Một vị hàn quân của Băng tộc đột nhiên thấp giọng nói gì đó với thị vệ. Rất nhanh, Băng Hãn vương cao giọng nói: "Được, chúng ta nhân danh Băng Đế thề rằng, chỉ cần ngươi để Yêu vương tộc ta qua sông bình thường, sau đó chúng ta sẽ không động đến một sợi tóc của những người thuộc Nhân tộc này!"
Đông đảo thành viên Băng tộc và huyết yêu man vô cùng bất mãn, dồn dập truyền âm cho Băng Hãn vương, yêu cầu hắn thu hồi mệnh lệnh. Hai tộc không thể bị Nhân tộc dắt mũi như vậy, điều kiện Phương Vận đưa ra quá bất công.
Thế nhưng, Phương Vận trầm tư một lát rồi nói: "Các ngươi phải nhân danh Băng tổ, cũng chính là Cổ Yêu Tổ Đế Đồ Đình, để lập lời thề!"
Nhiều người nhìn thấy, trên mặt Băng Hãn vương chợt thoáng qua vẻ lúng túng, dường như bị nói trúng tim đen, hồi lâu không nói lời nào.
Người của các tộc bắt đầu nghi hoặc, nhân danh Băng Đế hay Băng tổ để thề thì có lẽ không khác nhau là mấy, nhưng vẻ mặt của Băng Hãn vương thực sự có chút kỳ quái, mà Phương Vận đã nói như vậy, ắt hẳn là có thâm ý khác.
Không chỉ đại đa số người của Băng tộc và huyết yêu man không hiểu, mà ngay cả các vị Đại nho, Đại học sĩ của Nhân tộc cũng thấp giọng bàn tán, không rõ ý đồ thực sự của Phương Vận.
Tuy nhiên, lúc này nhiều người mới biết, hóa ra Băng tổ tên là Đồ Đình.
Hồi lâu sau, Băng Hãn vương nói: "Băng tổ là tổ tiên của Băng tộc ta, không thể lấy danh nghĩa của ngài để thề. Nếu ngươi không đồng ý lấy danh nghĩa Băng Đế, vậy chúng ta cũng đành chịu. Cùng lắm thì đời tiếp theo chúng ta không tranh giành mười vương vị hàn quân nữa. Ngươi dù có trở thành hàn quân thì cũng chỉ vô địch trong một thành, chúng ta chỉ cần đến nơi khác, ngươi cũng chẳng làm gì được Băng tộc chúng ta!"
Phương Vận không lập tức đáp lời, xa xa đám hung thú nhìn hai bên, đặc biệt là con Dực Hùng vương trông có vẻ có linh trí nhất, dường như đang suy nghĩ điều gì.
"Được, vậy thì các ngươi đừng qua sông nữa!" Phương Vận lập tức xoay người, cỗ xe cơ quan đưa hắn tiến về phía cửa đại điện Băng Đế.
Không lâu sau, giọng nói vang như sấm xuân của hắn lại vang vọng khắp bầu trời.
"Hỡi các vị của Nhân tộc, các vị cũng thấy rồi đấy, dù ta đã dùng mười vương vị hàn quân làm điều kiện trao đổi, Băng tộc và huyết yêu man vẫn không muốn tha cho các vị, có thể thấy sát tâm của chúng nặng đến mức nào. Dù ta không làm gì cả, cùng các Yêu vương và Đại học sĩ khác tiến vào đại điện Băng Đế, các vị cũng chắc chắn sẽ bị Băng tộc và huyết yêu man bên ngoài giết chết. Đằng nào cũng chết, chi bằng dứt khoát để Băng tộc và huyết yêu man đến cả mười vương vị hàn quân cũng không chiếm được!"
"Phương Hư Thánh nói rất đúng! Đằng nào cũng chết, có thể ngăn cản Băng tộc và yêu man giành được mười vương vị hàn quân, chúng ta đã có công lớn!"
"Vốn dĩ cũng không sống nổi, không sao cả!"
"Phương Hư Thánh, có lẽ chúng ta không còn được gặp lại, lão hủ chúc ngài trở thành hàn quân của Thập Hàn Cổ Địa!"
Mọi người của Nhân tộc không những không tức giận mà ngược lại còn nhất loạt ủng hộ Phương Vận.
Người của Tông gia vốn định phản đối, nhưng sợ chọc giận đám đông, cuối cùng không dám mở lời.
Giọng nói của Phương Vận lại một lần nữa vang vọng mây xanh.
"Chờ cuộc chiến sinh diệt kết thúc, bản thánh sẽ vận dụng đặc quyền của Hư Thánh, tự mình dẫn dắt người của Thánh Viện đến đây, tàn sát hết Băng tộc và huyết yêu man ở Thập Hàn Cổ Địa, báo thù cho các vị dũng sĩ! Nhân tộc sở dĩ chưa diệt sạch Băng tộc và huyết yêu man này, đều là vì trong hàn thành, hàn quân vô địch. Bây giờ chúng không có hàn quân, không cần phải kiêng dè nữa! Lần này cuộc chiến sinh diệt kết thúc, cũng là lúc Nhân tộc bắt đầu triệt để chiếm lĩnh Thập Hàn Cổ Địa!"
Mọi người của Nhân tộc càng thêm phấn khởi, hoàn toàn không màng đến việc mình sắp phải bỏ mạng.
Băng tộc và huyết yêu man lại có chút choáng váng, sao lại quên mất điểm quan trọng nhất này. Băng tộc hiện tại ngay cả một Bán Thánh cũng không có, sở dĩ có thể độc chiếm một nơi chiến lược quan trọng như vậy chính là nhờ vào mười vương vị hàn quân. Nếu Băng tộc không còn mười vương vị hàn quân, e rằng còn không bằng đám hung thú kia.
Lần này, Băng tộc và huyết yêu man hoàn toàn hoảng sợ. Tranh đoạt Thập Hàn Cổ Địa cũng được, giết Nhân tộc cũng được, nhưng thực chất vẫn là để tranh giành không gian sinh tồn cho bản thân. Bây giờ nghĩ kỹ lại, nếu không đáp ứng Phương Vận, Băng tộc và huyết yêu man chỉ có một con đường chết.
"Bản vương không tin Nhân tộc các ngươi dám diệt Băng tộc ta! Băng tổ và Băng Đế chắc chắn sẽ bảo hộ Băng tộc ta."
"Các ngươi không xứng được Băng tổ và Băng Đế bảo hộ," Phương Vận nói không chút khách khí.
Băng tộc dồn dập quát mắng, Phương Vận làm như không nghe thấy.
Không lâu sau, Phương Vận đến trước cửa chính đại điện Băng Đế, cỗ xe nhẹ nhàng xoay lại, Phương Vận quay mặt về phía các tộc ở bờ bên kia.
"Các ngươi tốt nhất nên nhanh chóng đưa ra quyết định, quyết định càng muộn, số người có thể tham gia tranh đoạt mười vương vị hàn quân của các ngươi sẽ càng ít đi," Phương Vận nói.
Lại một lát sau, Băng Hãn vương nói: "Chúng ta muốn mười vương vị hàn quân, còn ngươi muốn tính mạng, nhưng chúng ta lại không thể không động thủ. Ta thấy, hay là ngươi và ta mỗi bên lùi một bước."
"Xin lắng tai nghe," Phương Vận lạnh nhạt nói.
Nghe được lời này của Phương Vận, bất kể là Băng tộc, huyết yêu man hay Nhân tộc, đều âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Băng Hãn vương nói: "Tranh đấu trong cung Băng Đế là chuyện thường tình, cũng là quy củ của Thập Hàn Cổ Địa. Khi cung Băng Đế ngập nước, khu vực xung quanh đại điện Băng Đế sẽ ngày càng thu hẹp, không giết dị tộc thì làm sao chúng ta sống sót được? Ta thấy, hay là thế này, Băng tộc chúng ta không liên thủ với huyết yêu man, hơn nữa tuyệt đối không đồng thời công kích Nhân tộc. Dùng điều này để đổi lấy việc ngươi cho Yêu vương của chúng ta tiến vào đại điện Băng Đế, thế nào?"
Phương Vận lập tức nói: "Không liên thủ, vậy có thể xa luân chiến sao? Ta tuyệt đối không đồng ý. Nếu các ngươi thực sự muốn lùi bước, vậy thì phải vĩnh viễn đảm bảo chiến đấu một chọi một với Đại nho hoặc Đại học sĩ của Nhân tộc chúng ta, hơn nữa chỉ được ra tay với Nhân tộc cùng cấp bậc!"
"Không được! Nếu Đại nho và Đại học sĩ của Nhân tộc các ngươi chỉ thủ không công, kéo dài thời gian, lại còn chiếm cứ một vùng lớn như vậy, không hợp quy củ!" Băng Hãn vương nói.
Phương Vận nói: "Quy củ? Nếu ta nói, sáu trăm ngàn người của Nhân tộc chúng ta đến lúc đó chỉ chiếm cứ khu vực đủ cho hai trăm ngàn người, nhường phần đất còn lại cho yêu man và Băng tộc các ngươi, các ngươi có ngừng công kích Nhân tộc không?"
Băng Hãn vương sững người, rõ ràng có chút động lòng, liền bí mật hỏi dò các Đại yêu vương khác.