Sau khi phần thứ hai của "Cổ Yêu Sử" thành hình, cuốn sử sách hình thẻ tre bên trong Văn Cung của Phương Vận tỏa ra hào quang màu xanh nhàn nhạt, dường như được ban thêm một loại linh tính kỳ lạ, từ cõi chết mà sống lại.
Trên mặt Phương Vận thoáng hiện một nụ cười cực nhạt.
Nếu là người chuyên tu Sử gia, chỉ cần ngưng tụ được sử sách là có thể thúc đẩy sức mạnh bên trong đó.
Phương Vận kiêm tu Thánh đạo Sử gia, dù đã có sử sách cũng rất khó vận dụng hoàn toàn sức mạnh bên trong, chỉ khi nào hình thành văn đài Sử gia hoặc trở thành Đại nho mới có thể vận dụng sức mạnh của sử sách như bình thường, nhưng vẫn không thể sánh bằng người chuyên tu Sử gia.
Huống chi, sức mạnh từ sử sách "Cổ Yêu Sử" lại quá mức cường đại, đây là một bộ sách ghi chép về lịch sử của kẻ từng là chúa tể vạn giới. Xét về độ tinh diệu thì không bằng "Sử Ký", xét về mức độ phù hợp với Thánh đạo nhân tộc cũng không bằng các tác phẩm của Bán Thánh Sử gia khác, nhưng xét về bề dày lịch sử, về mức độ chấn động của những cuộc đấu tranh, về sức chiến đấu đỉnh cao thì còn vượt trội hơn.
Một khi hoàn thành "Cổ Yêu Sử", sức mạnh sử sách của Phương Vận sẽ không hề thua kém người chuyên tu Sử gia, nhưng cũng vì thế mà phải trả một cái giá khổng lồ.
Trước đây, Phương Vận vốn cho rằng chỉ cần viết xong phần thứ nhất của "Cổ Yêu Sử" là có thể lợi dụng sử sách để triệu hồi Cổ Yêu tồn tại trong dòng sông lịch sử, nhưng sự việc không như ý muốn. Dù đã viết xong toàn bộ 10 quyển của phần đầu, hắn vẫn không thể triệu hồi được sức mạnh trong sử sách.
Cuối cùng Phương Vận nhận ra, muốn vận dụng hoàn toàn sức mạnh của sử sách, không chỉ cần mượn sức mạnh của văn đài Sử gia mà còn phải tấn thăng Đại nho, thiếu một thứ cũng không được.
Phần thứ hai của "Cổ Yêu Sử" vừa thành hình đã đúc nên nền tảng văn đài Sử gia cho Phương Vận, chỉ còn cách một bước chân nữa là có thể chính thức sử dụng sử sách.
Phương Vận bình ổn tâm trạng, chính thức rèn đúc Cổ Yêu văn đài.
Trong lúc rèn đúc Cổ Yêu văn đài, Phương Vận nhất tâm nhị dụng, vừa dùng thần niệm dò xét xung quanh, vừa bắt giữ từng tia thánh khí.
Sau khi vào sơn động, thánh khí bị ngọn núi nhỏ cản lại, hiệu suất bắt giữ giảm đi rõ rệt, mỗi canh giờ chỉ có thể bắt được bốn sợi, trong khi trước đó mỗi canh giờ có thể bắt được ít nhất mười sợi thánh khí.
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Nhờ vào sự chân thực tột cùng của truyền thừa Cổ Yêu, độ chi tiết và xác thực của "Cổ Yêu Sử" còn vượt trên phần lớn sách sử của nhân tộc. Điều này khiến sức mạnh sử sách của Phương Vận đặc biệt cường đại, tuy cái giá phải trả là khó có thể dễ dàng sử dụng, nhưng lại có ưu điểm, đó là sự lý giải của Phương Vận đối với sử đạo càng thêm sâu sắc, việc đúc Cổ Yêu văn đài cũng trở nên dễ dàng hơn.
Chỉ trong thời gian ngắn, việc đúc Cổ Yêu văn đài đã tiến vào bước cuối cùng, nhưng đáng tiếc lại đột ngột thất bại.
Phương Vận không hề nản lòng, không ngừng đúc lại, không ngừng thất bại.
Một ngày trôi qua, vẫn là thất bại liên miên, Phương Vận cuối cùng cũng nhận ra, e rằng mình đang làm một việc trước nay chưa từng có.
Đem sức mạnh Thánh đạo của bộ tộc Cổ Yêu dung nhập một cách mạnh mẽ vào Thánh đạo Sử gia của nhân tộc!
Nghĩ đến đây, trán Phương Vận rịn ra mồ hôi li ti, thầm nghĩ may mắn, may mà đang ở Táng Thánh Cốc, nếu là ở bên ngoài, e rằng cả đời này cũng đừng mong đúc được Cổ Yêu văn đài.
Trước đây Phương Vận có bốn loại văn đài bắt nguồn từ bên ngoài nhân tộc.
Có Chân Long văn đài, đây là văn đài dị tộc điển hình, sức mạnh không thuộc Thánh đạo nhân tộc, chỉ là mượn dùng.
Có Độc Công văn đài, Thánh đạo của tòa văn đài này hoàn toàn là của Nhân tộc, chỉ là đã thôn phệ một phần sức mạnh của Ôn Dịch Chi Chủ mà thôi, chứ không thôn phệ Thánh đạo của Ôn Dịch Chi Chủ.
Có Trấn Tội văn đài, tòa văn đài này không thể xem là do một mình Phương Vận đúc nên, mà là do Chúng Thánh tiên hiền của Pháp gia cùng chung tay giúp đỡ mới có thể hình thành.
Cuối cùng là Huyết Mang văn thai, bản thân Phương Vận chính là Huyết Mang Chi Chủ, đã hòa làm một thể với Huyết Mang Giới, vì vậy mới có thể đúc ra.
Cổ Yêu văn đài này lại khác, đây là muốn đem phần lớn lịch sử Cổ Yêu trong truyền thừa của Phụ Nhạc hòa vào Thánh đạo nhân tộc, sau đó còn không ngừng mở rộng. Đây chính là dùng sức một người để khai phá Thánh đạo Sử gia của nhân tộc, một việc mà tất cả Đại nho Văn Hào trong lịch sử cộng lại cũng không làm được.
Chỉ người nắm giữ sức mạnh thánh vị mới có cơ hội.
Thật may mắn, nơi này là Táng Thánh Cốc, có thánh khí.
Phương Vận nghĩ thông suốt ngọn ngành, liền thấy thánh khí trong Văn Cung bắt đầu hội tụ về phía thần niệm của hắn.
Phương Vận lấy thân phận Đại Học Sĩ, lấy việc tiêu hao thánh khí làm cái giá, bắt đầu rèn đúc Cổ Yêu văn đài.
Trong thời gian Phương Vận tĩnh tâm tu dưỡng, Táng Thánh Cốc đã xảy ra biến hóa to lớn.
Thánh Bích hẻm núi.
Hẻm núi lớn cao không biết mấy vạn trượng, dày không biết mấy ngàn dặm, bề rộng hẻm núi chừng ba dặm, đi sâu vào trăm dặm là có thể đặt chân đến huyết mộ nghĩa trang của nhân tộc. Nếu có thể tìm được thánh lăng, liền có thể nhận được sự che chở của Thánh linh cường đại của nhân tộc, không còn gì phải lo lắng.
Lối vào hẻm núi hướng về phương bắc, trên vách đá hai bên đông tây ở lối vào, mỗi bên đều điêu khắc một pho tượng nhân tộc khổng lồ cao trăm trượng.
Hai pho tượng giống hệt nhau, đối xứng trái phải.
Tượng Khổng Thánh.
Đây chính là nguồn gốc tên gọi của Thánh Bích hẻm núi.
Không ai biết là ai đã điêu khắc, nhưng hai pho tượng này sống động như thật, ngẩng đầu nhìn lên, phảng phất như thấy được Khổng Tử hiền từ tay cầm sách vở, hòa ái nhìn mình.
Bên ngoài lối vào Thánh Bích hẻm núi, đang đứng hai Yêu Hoàng và mười hai Đại Yêu Vương.
Lần đầu tiên nhìn thấy tượng Khổng Thánh, trong lòng chúng không hề có bất kỳ sự sợ hãi nào, ngược lại còn nảy sinh một lòng kính ngưỡng kỳ lạ, nhưng chỉ cần bước vào hẻm núi, lòng kính trọng này sẽ tan vỡ.
Mỗi một con yêu tộc đều cẩn thận duy trì lòng kính ngưỡng này.
Giờ khắc này, mười bốn con yêu tộc đang quay lưng về phía lối vào Thánh Bích hẻm núi, nhìn ra bên ngoài.
Một trung niên mặc tử bào đi chân trần mà đến, dáng vẻ thong dong nhàn nhã, tựa như người đi dạo sau khi cơm no rượu say, thế nhưng mỗi một bước chân lại có thể bước ra mười trượng, còn nhanh hơn người thường chạy trốn.
Khả năng của Văn Hào, súc địa thành thốn.
Người nọ, tay cầm một chiếc lông vũ nửa trắng nửa đen, đôi mắt như sao trời, khuôn mặt tuấn mỹ tựa thần linh.
Phong thái như quân vương trong mây, từ xa đến tựa hạc tiên.
Rõ ràng không cùng chủng tộc, thế nhưng tất cả yêu tộc ở đây đều cảm thấy tự ti mặc cảm, theo bản năng muốn nhường đường cho vị mỹ nam tử này. Trong đó, một con sói cái Đại Yêu Vương trong lòng lại dấy lên ý niệm kiều diễm, trong mắt lóe lên một tia hoang mang và e thẹn.
Gia chủ đương nhiệm của Lôi gia ở Thánh Nguyên, nơi giao hữu khắp thiên hạ, tri kỷ đầy bốn phương, Lôi Không Hạc.
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, tất cả yêu tộc đều lòng sinh cảnh giác, tập trung ý chí.
Con hổ Yêu Hoàng kia thấp giọng nói: "Truyền thuyết nhân tộc chỉ có Y Tri Thế là chân trần đạp đất mà đi, một bước mười trượng, không ngờ Lôi Không Hạc này lại cũng có cảnh giới như vậy, không hề thua kém Y Tri Thế, các ngươi nhất định phải cẩn thận!"
"Chẳng trách trước khi đi, Bán Thánh tộc ta đã dặn không chỉ phải chú ý Phương Vận và Y Tri Thế, mà còn phải chú ý cả Lôi Không Hạc này." Con xà Yêu Hoàng kia miệng phun nuốt lưỡi rắn, khàn khàn rít lên.
"Chúng ta... có nên ngăn cản không?"
Hổ Yêu Hoàng và xà Yêu Hoàng nhìn nhau, bất giác sững sờ.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, hai mắt xà Yêu Hoàng co rụt lại, nói: "Mục tiêu của chúng ta là Phương Vận, cứ để hắn vào!"
Hổ Yêu Hoàng hơi do dự, rồi gật đầu nói: "Chúng ta tránh đường trước đã!" Nói xong vội vàng lui sang một bên.
Lôi Không Hạc kia lại chẳng thèm nhìn những yêu tộc này, trực tiếp tiến vào Thánh Bích hẻm núi, thể hiện hết phong thái danh sĩ.
Lúc này hổ Yêu Hoàng mới nhìn về phía xà Yêu Hoàng.
Xà Yêu Hoàng thấp giọng nói: "Các ngươi chẳng lẽ không nhìn ra sao? Chiếc lông vũ trong tay Lôi Không Hạc chính là thánh khí văn bảo, được đặt ở nơi ở cũ của Bán Thánh để ôn dưỡng mấy trăm năm mới thành hình, hoặc là do thánh khí của Táng Thánh Cốc cưỡng ép thúc đẩy một món Đại nho văn bảo thành thánh khí văn bảo. Lúc này mới có mấy ngày ngắn ngủi, hắn đã có thể lấy ra bảo vật cấp bậc này từ hải bối, rốt cuộc hắn đã thu được bao nhiêu thánh khí? Chúng ta chắc chắn không phải là đối thủ của hắn."
Hổ Yêu Hoàng bừng tỉnh ngộ, nói: "Quả thật! Để lấy ra một món Đại nho văn bảo bình thường, cần tiêu hao trọn vẹn một khối thánh khí, đó là do 10 ngàn sợi thánh khí tạo thành. Muốn lấy ra thánh khí văn bảo, ít nhất phải tiêu hao hai khối thánh khí!"
Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿