Ngọc Mã này mặc dù cần thời gian hấp thu Tài Khí và Thiên Địa Nguyên Khí, không thể thành hình trong nháy mắt, nhưng chỉ cần một ý niệm là có thể phóng thích tức thì, vô cùng nhanh gọn.
Chỉ vỏn vẹn hai tức, Ngọc Mã liền hấp thu đầy Tài Khí và Thiên Địa Nguyên Khí.
Phương Vận sử dụng lần nữa, hai tức sau, Ngọc Mã lại khôi phục.
Phương Vận lập tức dừng bước, liên tục sử dụng Ngọc Mã hơn mười lần, thấy nó không hề biến đổi. Điều này có nghĩa là, chỉ cần có đủ Tài Khí và Thiên Địa Nguyên Khí, Ngọc Mã có thể được sử dụng vô hạn sau mỗi hai tức.
"Đại thiện!"
Có Ngọc Mã này, Nho sinh có thể giải phóng được nhiều thời gian và sức lực hơn, trong chiến đấu có thể sử dụng thêm các chiến thư khác, ý nghĩa trọng đại khó mà tưởng tượng nổi. Ngọc Mã này gần như tương đương với một món Văn Bảo vô tận về số lượng mà chỉ tiêu hao một ít Tài Khí!
Trong đôi mắt Phương Vận có mây trôi lướt qua, tinh thần chợt vận chuyển, nhanh chóng khôi phục vẻ sáng suốt.
"Ngựa này có thể đặt tên là Băng Hà Mã, loại sức mạnh này có thể gọi là Văn Ngọc."
Băng Hà Mã liên tục hấp thu Tài Khí và Thiên Địa Nguyên Khí, Phương Vận cũng không ngừng sử dụng. Sau khi ngưng tụ được 20.000 kỵ binh Băng Hà, Phương Vận mới dừng lại.
Những kỵ binh tam cảnh này sau khi được Nghiễn Quy Mặc Nữ và Vụ Điệp tăng cường, vốn đã gần đạt tới tứ cảnh, nay lại được Thánh Khí gia trì, đã thành công sở hữu thực lực tứ cảnh, không hề khác biệt so với binh thư triệu hồi của một Đại Nho bình thường.
Điểm khác biệt là, những kỵ binh Băng Hà này toàn bộ đều sinh ra trong Gia Quốc Thiên Hạ của Phương Vận, mỗi một kỵ binh đều nhuốm Khô Mục Lực.
Trong đôi mắt của mỗi một con ngựa và mỗi một kỵ binh đều có ánh sáng màu vàng kim nhàn nhạt, giống hệt như những chiến thư binh tướng mà Phương Vận từng triệu hồi trước đây.
Những yêu man khác không để tâm, nhưng Xà Huyễn Vương dẫn đầu từ lúc Phương Vận triệu hồi năm vị chiến thư Đại tướng đã mang vẻ mặt nghi hoặc, khi thấy nhiều binh lính chiến thư như vậy trong mắt đều có ánh sáng vàng, hắn lập tức truyền âm cho hai đầu Xà Yêu Hoàng đang chủ trì tế tự.
Xà Quyết Hoàng kia khó tin quay đầu nhìn Phương Vận, suýt nữa thì dừng cả tế tự.
Thân là hoàng giả của Tổ Thần nhất tộc, Xà Quyết Hoàng liếc mắt một cái liền nhận ra đó là gì.
Đây không phải là Thánh Khí, cũng không phải sức mạnh bên bờ Thánh Đạo, mà là Thánh Đạo Vĩ Lực chân chính, là Thánh Đạo Uy Năng chân chính, cho dù vĩ lực và uy năng ấy vô cùng yếu ớt.
Sự cường đại của Thánh Đạo Vĩ Lực chưa bao giờ nằm ở chỗ sức mạnh của nó nhiều hay ít, mà nằm ở đặc tính siêu việt chúng sinh.
Phương Vận quan sát được sự thay đổi của Xà Quyết Hoàng, cũng không dừng lại, bắt đầu ngâm tụng chiến thư nhị cảnh của Đại Học Sĩ, 《 Nhập Ngũ Hành 》.
Bình sinh nhất cố trọng,
Ý khí dật tam quân.
Dã nhật phân qua ảnh,
Thiên tinh hợp kiếm văn.
Cung huyền bão hán nguyệt,
Mã túc tiễn hồ trần.
Bất cầu sinh nhập tắc,
Duy đương tử báo quân.
Chiến thư tăng thêm một cảnh, uy lực nâng cao một tầng văn vị.
Bài thơ này hoàn toàn tương đương với chiến thư của Đại Nho, một câu thơ liền ngưng tụ mười ngàn đại quân, hơn nữa mỗi binh sĩ đều cao một trượng, quả thực đều là những tiểu cự nhân.
Trên người mỗi binh sĩ đều bám vào lực Nhược Thủy và Kỳ Phong, cũng đều nhuốm Khô Mục Lực.
Khi đại quân chiến thư đạt tới 100.000, Phương Vận dừng lại việc triệu hồi binh thư, kiểm tra lại bản thân.
Sau khi Khô Mục Lực dung hợp với Gia Quốc Thiên Hạ đã xảy ra biến đổi to lớn, thậm chí còn có được năng lực cộng dồn.
Bản thân chiến thư có thể bám vào một lượng Khô Mục Lực nhất định, cảnh giới càng cao thì bám vào càng nhiều, mà các loại sức mạnh phụ trợ như Nghiễn Quy, Mặc Nữ, thư pháp tam cảnh, Hạo Nhiên Chính Khí, văn tâm và văn đài cũng sẽ cộng thêm một lượng nhỏ Khô Mục Lực. Mặc dù mỗi loại sức mạnh phụ trợ chỉ có thể tăng 10% lượng cơ sở, nhưng số lượng lại đông đảo, khiến cho tổng lượng Khô Mục Lực mà chiến thư binh tướng hấp thu được đã nhiều hơn gấp đôi lúc ban đầu.
Nhưng, đây vẫn chưa phải là kết thúc, bởi vì Phương Vận còn chưa vận dụng văn tâm "Được voi đòi tiên".
Sau đó, Phương Vận bắt đầu ngâm tụng thêm các chiến thư phòng hộ và chiến thư cường công. Tức thì, vô số quang hoa chiến thư lần lượt bao phủ lên các chiến thư binh tướng, mà những chiến thư này cũng đều có thêm Khô Mục Lực!
Cuối cùng, khi Phương Vận dừng lại, lượng Khô Mục Lực trên mình 100.000 đại quân và ngũ đại danh tướng đã gấp ba lần lúc ban đầu!
Phương Vận kiểm tra Gia Quốc Thiên Hạ, phát hiện Khô Mục Lực chỉ còn một nửa, và đang tăng lên với tốc độ khá chậm.
Vũ trang cho 100.000 đại quân mới tiêu hao một nửa, nếu dùng trong chiến đấu thông thường thì gần như là vô tận.
Phương Vận nhìn về phía trước, cằm khẽ nhướng lên, liền thấy 100.000 kỵ binh bắt đầu chậm rãi tăng tốc.
Ban đầu chỉ là tiếng lộc cộc, nhưng khi 100.000 hùng binh cùng nhau phi nước đại, thanh thế như sơn hô hải khiếu, cả mặt đất đều rung chuyển, nơi họ đi qua, bụi đất giăng như sương, tiếng nổ vang như sấm.
Sau lưng Phương Vận hiện lên Vũ Miếu Văn Đài, trên văn đài, do Binh Tổ Khương Tử Nha dẫn đầu, đứng đầy các binh gia Đại tướng.
Tượng của đông đảo binh gia tướng lĩnh trên Vũ Miếu Văn Đài khẽ rung lên, một vệt sáng màu máu phóng vút lên trời, ngưng tụ trên không trung thành một mặt trống lớn cao trăm trượng. Sau đó, trước mặt trống lớn hiện ra hai cây dùi trống, bắt đầu gõ.
Đùng! Đùng! Đông đông đông...
Tiếng trống vang dội, sát ý lẫm liệt tạo thành hồng quang thực chất, như ráng chiều quét qua, dung nhập vào 100.000 đại quân.
100.000 binh tướng đột nhiên đồng thanh gầm lớn, sát ý mãnh liệt vậy mà hóa thành cuồng phong, thổi quét ra bốn phương tám hướng.
Giữa vạn quân, không ai địch nổi!
Thực lực bản thân của những binh tướng đó không có bất kỳ thay đổi nào, nhưng cả nhánh đại quân đột nhiên trở nên ngay ngắn trật tự, giống như có một vị binh gia Đại Nho đang điều binh khiển tướng.
Sức mạnh của 《 Mãn Giang Hồng 》 đã cố định, giúp Phương Vận có thể khống chế vạn quân, mà bây giờ, Vũ Miếu Văn Đài đã thay Phương Vận chỉ huy.
Tất cả đại yêu vương đều biến sắc.
Yêu man vốn lấy số lượng để lập nghiệp, dựa vào ưu thế số lượng để chiến thắng cổ yêu, trở thành chủ nhân vạn giới.
Thế nhưng, bất luận huyết kỳ của yêu man hay các sức mạnh khác có mạnh đến đâu, về bản chất vẫn là một đám ô hợp, chỉ có sức mạnh chồng chất, không có sự thay đổi về tầng thứ.
Nhân tộc thì khác, trong tay binh gia Nhân tộc, quân sự, binh pháp và chiến trận đã đưa thực lực của Nhân tộc đạt tới một tầng thứ cao hơn.
Xà Huyễn Vương gầm lên: "Không thể để chúng xông tới, tiên hạ thủ vi cường!"
Vừa nói, mười đầu đại yêu vương và hai mươi con linh hài đồng loạt ra tay, sử dụng yêu thuật phạm vi lớn.
Vô tận quang hoa như trời nghiêng đổ, ép về phía Phương Vận và 100.000 đại quân.
Khóe miệng Phương Vận hơi nhếch lên, liền thấy Hành Lưu dưới tọa kỵ đột nhiên thu nhỏ lại, co đến chỉ còn một trượng, sau đó một đạo ánh sáng xanh thẳm quét qua toàn trường. Tức thì, trên người 100.000 binh tướng đều được bao bọc bởi một lớp khôi giáp trong suốt màu xanh thẳm.
Tiếp đó, một bức tường nước đột nhiên dâng lên giữa hai quân, tường nước dài tới ba dặm, cao hơn trăm trượng, chắn trước tất cả yêu thuật.
Ầm! Ầm! Oanh...
Vô số yêu thuật rơi xuống tường nước, bề mặt tường nước chấn động kịch liệt, tựa như có thể vỡ tan bất cứ lúc nào.
Thế nhưng, khi tất cả yêu thuật tan biến, tường nước vẫn sừng sững không đổ.
Cổ yêu Hành Lưu, uy phong hoàng giả.
Sắc mặt mười đầu đại yêu vương trở nên đen kịt. Tuy yêu thuật của Yêu tộc kém xa cổ yêu, nhưng phe mình dù sao cũng chiếm ưu thế tuyệt đối về số lượng, hơn nữa cũng có một con linh hài hoàng giả, vậy mà không giết nổi một binh tướng chiến thư nào, thậm chí còn không phá nổi phòng ngự của Hành Lưu.
Xà Huyễn Vương mặt mang vẻ bực bội nói: "Các vị không cần để ý, Hành Lưu vốn sở trường phòng ngự, chúng ta cũng chỉ mới dùng yêu thuật, chưa động đến sức mạnh thật sự. Nếu Phương Vận dám đến gần, chúng ta cứ chờ chúng lại gần rồi nhất cử tiêu diệt!"
Một bên, Lang Tông Vương nhe răng, không ngừng dùng móng vuốt cào xuống đất, phát ra âm thanh sắc nhọn chói tai, trong mắt tràn đầy lửa giận.