Phương Vận đảo mắt nhìn qua, trong tầm mắt là hơn một vạn cổ thi!
Lực lượng Gia Quốc Thiên Hạ hóa thành một quả cầu ánh sáng trong suốt đường kính ba trượng. Bên ngoài và phía trên quả cầu, vô số cổ thi rậm rạp chen chúc lao tới, dùng đủ mọi thủ đoạn như vung đòn, cắn xé, gặm nhấm, va chạm để tấn công.
Nhìn từng cỗ thi thể khô đét của các tộc, Phương Vận không khỏi rợn cả tóc gáy.
Đoàn cổ thi khổng lồ đến mức tạo thành một loại lực lượng chấn nhiếp lòng người, khiến Phương Vận nhất thời sinh lòng tuyệt vọng.
Nếu là Phương Vận của trước kia, tất sẽ luống cuống tay chân, nhưng hắn đã lĩnh ngộ được "Ta tâm tự minh", một tầng cảm ngộ cao hơn cả chính tâm. Ý niệm cầu sinh tức khắc chiếm thế chủ đạo, Phương Vận làm sáng tỏ nội tâm, gạt bỏ hết thảy tạp niệm còn sót lại.
"Cổ thi mà thôi, bản thánh chưa từng sợ!"
Phương Vận tâm niệm vừa động, vậy mà từ bỏ phòng thủ co cụm, Gia Quốc Thiên Hạ tựa như pháo hoa nở rộ, khuếch tán trong nháy mắt, tạo thành một vùng huyết mang thiên hạ rộng mười mấy dặm.
Quanh thân Phương Vận đã không còn lớp phòng ngự của Gia Quốc Thiên Hạ, đông đảo cổ thi lập tức nhào lên, nhưng trước khi đến gần hắn liền bị các món dị bảo ngăn cản, đẩy ra, hoặc đánh lui.
Đối mặt với nhiều cổ thi như vậy, đối mặt với tình thế này, Phương Vận không những không bỏ chạy mà ngược lại còn ổn định thân hình, cẩn thận quan sát hoàn cảnh xung quanh.
Tính trước làm sau.
Nơi này là một sơn cốc, tận cùng tám hướng đều là những đỉnh núi cao chọc trời, còn mây dày đặc trên trời đều mang một màu xanh đen. Tại trung tâm tầng mây có một vòng xoáy đường kính hơn mười trượng.
"Nơi đó chính là lối ra."
Ý niệm đầu tiên của Phương Vận là xông lên chạy trốn, hoặc bay lên không trung để né tránh cổ thi, nhưng hắn lập tức từ bỏ ý nghĩ này.
Sau đó, Phương Vận tiếp tục quan sát sơn cốc.
Sơn cốc này chu vi mấy trăm dặm, không phải là đặc biệt lớn, nhưng phóng tầm mắt nhìn tới, ngoài cổ thi ra chính là từng ngọn bia đá hình tháp cao vút kỳ lạ.
Những ngọn bia đá này có màu xám trắng, lớn nhỏ không đều, bệ bia đều là hình lập phương, chiều dài và rộng từ mười trượng đến trăm trượng, thân bia cao từ 500 trượng đến 3000 trượng.
Bia đá từ dưới lên trên thuôn nhỏ dần, cuối cùng nhọn hoắt ở đỉnh, giống hệt phương tiêm bia.
Bề mặt những ngọn bia đá màu xám trắng này khắc chìm hoa văn ba màu đen, đỏ và vàng, hoa văn không nhiều. Trên mặt bia phần lớn là một loại ký hiệu mà Phương Vận chưa từng thấy qua, thoạt nhìn có một hệ thống chặt chẽ, tựa như một loại văn tự.
Bởi vì những ngọn bia đá này quá nhiều, chiếm cứ phần lớn diện tích sơn cốc, tạo thành một rừng bia rậm rạp, che khuất tầm mắt của Phương Vận, khiến hắn chỉ có thể nhìn thấy phần cuối sơn cốc chứ không thấy được bên trong rừng bia có những gì.
Phương Vận giờ phút này đang ở ven rìa sơn cốc, trên một khoảng đất trống giữa vách núi và rừng bia, rộng chừng một dặm, dài chừng mười dặm, bên ngoài đã bị núi non hoặc rừng bia che khuất.
Trong lúc quan sát bốn phía, Phương Vận phát hiện một chi tiết kinh người.
Nơi này có rất nhiều vết máu cực mỏng, một ít vụn thịt, mảnh xương, còn có chút lực lượng do hung linh hoặc Thánh linh để lại. Rất hiển nhiên, đã có sinh linh các tộc xông vào đây, nhưng đều dữ nhiều lành ít.
Nếu nhất định phải nói nơi này có điểm gì tốt, đó chính là không có cổ thi cấp Hoàng Giả.
Dù vậy, hơn một vạn cổ thi cũng đủ để cho Hoàng Giả phải đau đầu.
Cổ thi chỉ có thể tấn công bằng thân thể, đây là điểm mạnh của chúng, nhưng khi vây công Phương Vận, nó lại trở thành nhược điểm trí mạng.
Cùng một lúc chỉ có thể có mười mấy con cổ thi công kích được Phương Vận, những cổ thi khác chỉ có thể sốt ruột đứng nhìn bên ngoài.
Do ảnh hưởng của Huyết Mang Thiên Hạ, mười mấy con cổ thi này phần lớn đều tấn công vào khoảng không.
Thỉnh thoảng có con cổ thi tấn công bừa trúng Phương Vận, cũng sẽ bị các dị bảo quanh thân hắn ngăn lại.
Bất quá, số lượng cổ thi đông đảo, liên tục không ngừng, có một số cổ thi đặc biệt len lỏi qua khe hở đánh lén, gây tổn thương khá lớn cho các dị bảo.
Đôi khi có con cá lọt lưới công kích đến Phương Vận, lực lượng cuối cùng cũng chỉ rơi lên Quy Khải Chiến Thể. Phần lớn lực lượng đều bị Quy Khải Chiến Thể hóa giải, thân thể Phương Vận chỉ phải chịu đựng rất ít, đối với hắn, người có thân thể cường tráng sánh ngang Đại Yêu Vương, loại lực lượng này cực kỳ nhỏ bé.
Sau khi nắm được tình hình cơ bản của nơi này, Phương Vận dựa vào Huyết Mang Thiên Hạ để hạn chế cổ thi, lợi dụng đủ loại chiến thi từ cùng dị bảo, thẳng tắp xông về phía rừng bia.
Bầy cổ thi phảng phất bị chọc giận, dùng hết các loại thủ đoạn để tấn công. Chỉ thấy quanh thân Phương Vận chi chít tàn ảnh do những đòn tấn công nhanh chóng của cổ thi tạo thành, các loại dị bảo dốc sức phòng vệ, thỉnh thoảng có chiến thi từ phòng ngự thoáng hiện rồi cũng vỡ tan trong nháy mắt.
Thi từ ngăn địch một khi hạ xuống, cũng sẽ bị bầy cổ thi khổng lồ hủy diệt trong thời gian cực ngắn.
Hành Lưu đã từng bị cổ thi Ngưu Thời gây thương tích, sau một thời gian dài tĩnh dưỡng đã khôi phục, nhưng Phương Vận không để nó khôi phục chân thân trăm trượng, vì làm vậy sẽ khiến nó hứng chịu nhiều đòn tấn công hơn. Ngược lại, hắn để nó duy trì thân thể ba trượng nhỏ bé, một đường mạnh mẽ xông tới, những cổ thi Ngũ Cảnh kia không làm gì được nó.
Giờ phút này, Phương Vận gần như đạt tới cảnh giới "giữa muôn hoa đi qua mà không một chiếc lá vương thân".
Thế nhưng, vẻn vẹn qua hơn mười hơi thở, trận hình của hơn một vạn cổ thi đã có biến đổi.
Những cổ thi có hình thể khổng lồ bắt đầu chắn ở ngay phía trước, liên tục tấn công Hành Lưu và Phương Vận.
Còn những cổ thi khác như cổ thi bọ cạp, cổ thi trường xà, cổ thi cự tượng có thể tấn công từ khoảng cách khá xa thì vây quanh Phương Vận.
Hiện tại, số cổ thi có thể đồng thời công kích Phương Vận không còn là mười mấy con, mà là hơn trăm con.
Áp lực do hơn trăm cổ thi tương đương với Văn Tông Ngũ Cảnh của Nhân tộc tạo ra là cực lớn, các dị bảo của Phương Vận cũng khó có thể chịu đựng, lần lượt vỡ nát.
Phương Vận hơi kinh ngạc, không ngờ linh trí của những cổ thi này lại cao hơn nhiều so với cổ thi trong bảo các.
Phương Vận không thể không thả Tinh Hỏa Hồn Thiên Giám ra, đem chí bảo này của Long tộc làm tấm thuẫn treo sau lưng, giảm bớt công kích từ một hướng. Đồng thời, hắn không ngừng viết ra chiến thi phòng ngự, trong đó có cả 《 Lương Châu Từ 》.
Hoàng Hà xa tít tận mây trắng,
Một mảnh thành côi, núi vạn trùng.
Sáo Khương cớ gì oán dương liễu,
Gió xuân chẳng tới ải Ngọc Môn.
Không lâu sau, trên bầu trời của Phương Vận đột nhiên xuất hiện một khối Văn Ngọc nhỏ, chính là một tòa cổng ngọc. Cánh cổng ngọc này cứ cách một khoảng thời gian lại phóng ra lực lượng của 《 Lương Châu Từ 》.
Thi từ binh trại 《 Phá Trận Tử 》 toàn bộ đổi thành 10 vạn thiết kỵ, vây quanh Phương Vận triển khai tấn công, ngăn cản bước tiến của cổ thi.
Ở vòng ngoài cùng, cổ thi như thủy triều không ngừng công kích, nhưng vì sức mạnh phòng hộ của Phương Vận thật sự quá mạnh, chúng từ đầu đến cuối không tìm được cơ hội.
Cuối cùng, các dị bảo phòng ngự của Phương Vận đều bị hư hại dưới những đòn công kích dày đặc, bắt đầu có khá nhiều đòn tấn công rơi lên Quy Khải Chiến Thể.
Phương Vận ban đầu còn lo lắng Quy Khải Chiến Thể không chịu nổi, nhưng rất nhanh đã phát hiện, lực lượng cấp bậc Ngũ Cảnh căn bản không thể tạo thành sát thương hiệu quả đối với Quy Khải Chiến Thể. Cho dù có lực lượng để lại được vết xước nhỏ trên đó, mấy hơi thở sau cũng sẽ tự động tu bổ.
Nếu Quy Thanh Hoàng còn sống ở đây, y sẽ mặc kệ mọi đòn tấn công của cổ thi, cứ thế mạnh mẽ xông tới, không chút cố kỵ.
Sau một hồi tiến lên không quá gian khổ, Phương Vận cuối cùng đã thành công tiến vào bên trong rừng bia.
Những cổ thi kia khi đến gần rừng bia liền bị một đạo lực lượng vô hình ngăn cản, không cách nào tiến vào, chỉ có thể hướng về phía Phương Vận không ngừng gầm rống, phát tiết cơn thịnh nộ...
❂ Từng câu chữ → hóa vần ca ← Thiên Lôi Trúc thắm tình bao la ❂