Đủ loại truyền thư dồn dập truyền đến, thật sự quá nhiều, Phương Vận tạm thời chưa hồi đáp, thậm chí cũng không xử lý chính vụ, mà nhắm mắt dưỡng thần.
Qua buổi trưa, Phương Vận nhận được truyền thư của Cao Mặc, sau đó đứng dậy ra ngoài, đứng trong đình viện Tả Tướng các.
Lần này, các vị Các lão Hình Điện không hề phô trương, cứ thế từ trên trời hạ xuống, rơi vào trong Tả Tướng các, cùng Phương Vận tiến vào phòng họp.
Chiếc bàn là một dải bàn dài, Phương Vận ngồi một bên, các vị Các lão Hình Điện còn lại ngồi ở đối diện.
Trên bàn dài, ly trà được xếp ngay ngắn, hơi nước bốc lên, nhưng không lượn lờ bay thẳng, mà như thể thân ở trong cuồng phong, không ngừng lay động rồi nhanh chóng tiêu tan.
Các vị Các lão Hình Điện không nói một lời, Phương Vận cũng trầm mặc.
Hồi lâu sau, Phương Vận nói: "Chuyện Tạp gia muốn sử dụng Lữ Hầu ấn, các vị đã biết chưa?"
Cao Mặc, người có quan hệ tốt nhất với Phương Vận, vậy mà không nói một lời.
Các lão Hàn Dục Lũng nói: "Chuyện này chúng ta đã biết, bất quá, Tông Thánh không ra tay, bọn họ thật muốn liên thủ thúc giục Lữ Hầu ấn thì cần một khoảng thời gian tương đối dài. Hơn nữa, Hình Điện chúng ta đã nhận được tin tức, Lữ Hầu ấn của bọn họ chỉ nhằm vào Cảnh quốc, không nhằm vào ngài."
Phương Vận gật đầu, nói: "Nói cách khác, tin đồn trên Luận Bảng là thật, Hình Điện các vị và Tạp gia đã đạt thành một hiệp nghị nào đó?"
Một đám Đại Nho Các lão nhìn nhau, cuối cùng Cao Mặc khó khăn mở miệng, nói: "Quả đúng như lời ngài nói."
"Ta không có hứng thú với nội vụ của Pháp gia Hình Điện các vị, thế nhưng, ta muốn biết tất cả nội dung liên quan đến ta." Phương Vận từ từ ngồi thẳng người, mặt mũi lạnh lùng, ánh mắt lãnh đạm.
Các vị Các lão Hình Điện im lặng hồi lâu, Cao Mặc khẽ than, nói: "Chúng ta quả thực đã đạt thành hiệp nghị với Tạp gia, về phần cái giá cụ thể mà họ bỏ ra, liên quan đến cơ mật của Hình Điện và Pháp gia, chúng ta không tiện tiết lộ. Ta chỉ có thể nói, khi Tạp gia sử dụng Lữ Hầu ấn, Pháp gia và Hình Điện chúng ta chỉ bảo vệ được ngài, khó mà giữ được Cảnh quốc."
Phương Vận hừ lạnh một tiếng, nói: "Xem ra Pháp gia Hình Điện các vị cũng rất có lương tâm, còn biết bảo vệ kẻ ngoài cuộc là ta đây."
Chúng Các lão chợt cảm thấy vô cùng khó xử, nhưng lại không cách nào phản bác.
Cao Mặc bất đắc dĩ nói: "Phương Hư Thánh, mong ngài có thể thấu hiểu cho nỗi khó xử của Hình Điện chúng ta. Mặc dù Hình Điện chúng ta không để tâm đến Cảnh quốc, nhưng đối với việc bảo vệ ngài, chúng ta không chút do dự. Tạp gia đã đưa ra cái giá cực cao, yêu cầu chúng ta chiếm đoạt công lao của ngài đối với Pháp gia, sau đó từ bỏ việc che chở ngài, nhưng chúng ta đã dứt khoát từ chối, cũng hứa hẹn, nếu Tạp gia trực tiếp động thủ với ngài, Hình Điện chúng ta sẽ bất chấp mọi giá bảo vệ ngài và triển khai phản kích."
Sắc mặt Phương Vận dần dần hòa hoãn.
Cao Mặc vội nói thêm: "Rất nhiều chuyện, Hình Điện chúng ta cũng không phải muốn làm là có thể làm, suy cho cùng hiện tại Tạp gia thế lớn, thậm chí còn nắm giữ Đông Thánh các. Thật ra, ngay từ đầu chúng ta cũng đã tỏ rõ, một khi bọn họ vận dụng Lữ Hầu ấn để tiến hành trấn phong Thánh đạo tuyệt đối lên Cảnh quốc, Pháp gia chúng ta cũng sẽ phản kích, nhưng bọn họ lại dùng Đông Thánh các để uy hiếp chúng ta, chúng ta cũng đành chịu."
Phương Vận đột nhiên nói: "Cái giá bọn họ đưa ra, là cho phép các vị thí điểm chế định "Hiến pháp" ở các nước chứ?"
Một đám Các lão không khỏi cười khổ, bọn họ sớm đã rõ, loại chuyện này giấu được người khác, chứ tuyệt đối không gạt được Phương Vận.
"Quả thực, Tạp gia cho phép chúng ta căn cứ vào tình hình các nước, thí điểm các mức độ "Hiến pháp" khác nhau, mặc dù sẽ không tiến bộ như hiến pháp của Cảnh quốc, nhưng đối với Pháp gia chúng ta lại cực kỳ quan trọng. Một khi mười nước đều thi hành hiến pháp, thì Pháp Điện vượt qua Lễ Điện chỉ là chuyện trong tầm tay."
"Cho nên, các vị cho rằng, Tạp gia cho phép các vị thí điểm hiến pháp, còn quan trọng hơn người sáng lập ra hiến pháp?" Phương Vận hỏi.
Hàn Dục Lũng bất đắc dĩ nói: "Cũng không phải như thế, chúng ta đối với ngài là hết mực tôn kính và bảo vệ. Sở dĩ đồng ý với Tạp gia, ngoài lợi ích ra, chủ yếu vẫn là sự uy hiếp của bọn họ. Suy cho cùng, Pháp gia gần đây thụ địch quá nhiều, nếu Tạp gia tương trợ Lễ Điện, ngày tháng của Hình Điện cũng không dễ chịu."
"Cho nên các vị liền thay ta bán đi Cảnh quốc?" Phương Vận nói.
Một đám Đại Nho hơi cúi đầu, mặt lộ vẻ hổ thẹn.
Phương Vận dùng ánh mắt lạnh lùng quét qua từng vị Đại Nho, nói: "Xem ra, các vị cũng không để tâm việc Cảnh quốc thất bại, sẽ ảnh hưởng đến Thánh đạo của ta thế nào!"
Cao Mặc vội vàng nói: "Chúng ta đã thương thảo qua, và đi đến kết luận nhất trí, nếu thương thế trên người ngài khỏi hẳn, cho dù ở lại Thánh viện không làm gì trong 30 năm, cũng nhất định có thể thuận theo tự nhiên, được phong Bán Thánh. Nếu như ngài có thể chuyển sang Pháp gia, chúng ta sẽ cùng nhau nghĩ cách để ngài phong Thánh trong vòng 20 năm!"
"Các vị tính toán hay thật." Phương Vận nói.
Cao Mặc cười gượng nói: "Ngài đã nắm giữ con đường phong Thánh, sự tồn vong của Cảnh quốc đối với việc phong Thánh của ngài ảnh hưởng cũng không lớn, chuyện này chính ngài cũng biết."
"Thế nhưng, Cảnh quốc diệt vong, ta rất không vui." Phương Vận nói.
Cao Mặc không lời nào để đối đáp, Phương Vận hoàn toàn không muốn nói phải trái, thậm chí có chút tùy hứng.
Hàn Dục Lũng nói: "Phương Hư Thánh, chúng ta đến đây, ngoài việc báo cho ngài chuyện này, còn muốn khuyên ngài, nếu Tạp gia thật sự vận dụng Lữ Hầu ấn, ngài ngàn vạn lần không nên chống lại. Chúng ta biết ngài có bảo vật Bán Thánh, cũng biết ngài có Phụ Nhạc Bán Thánh tương trợ, nhưng ở Thánh Nguyên đại lục, một khi Thánh đạo của Tạp gia hiển hóa uy năng, thân thể ngài không thể chịu đựng được sự đối kháng ở cấp độ đó, dù chỉ là dư âm nhỏ nhất."
"Ta biết."
Chúng Các lão thở phào nhẹ nhõm, nhưng hơi còn chưa thở ra hết, đã bị câu nói tiếp theo của Phương Vận nghẹn lại.
"Nhưng ta muốn thử một phen."
Cao Mặc cười khổ nói: "Phương Hư Thánh, ngài hà tất phải làm vậy? Giống như ngài từng nói, lùi một bước trời cao biển rộng, nhẫn nhất thời gió êm sóng lặng. Ta nói một câu đắc tội Tạp gia, chờ ngài phong Thánh, nhất định sẽ như mặt trời ban trưa, thậm chí có khả năng tiến thêm một bước, tấn thăng Á Thánh. Đến lúc đó, ngài chỉ cần một mình là có thể khuất phục Tạp gia, phá vỡ Thánh đạo của chúng, đoạn tuyệt tiền đồ của chúng. Ngài trước nay đâu phải là người bốc đồng, chẳng phải ngài đã dựa vào ẩn nhẫn từng bước ép Liễu Sơn phải rời đi sao?"
"Ta là dựa vào lực lượng."
Cao Mặc lập tức nói: "Ngài thấy đó, ta cũng có ý này. Hiện tại lực lượng của ngài còn kém xa Tạp gia, cho nên ngài nên ẩn mình chờ thời, đợi sau khi phong Thánh, nhất định có thể tích lũy đủ lực lượng, trả thù Tạp gia."
"Nếu ta lui, mọi cố gắng trước đây, sẽ đổ sông đổ biển." Phương Vận nói.
"Không không không, đến lúc đó biến mất chỉ là Cảnh quốc, những nhà xưởng kia, những quan viên kia, những kỹ thuật kia vân vân, cũng sẽ được chia nhỏ ra, tiếp tục dung nhập vào Nhân tộc. Thậm chí, ngài dứt khoát mang theo Tượng Châu và Giang Châu nương nhờ Võ quốc, những nơi không quan trọng còn lại thì nhường lại cho Khánh quốc, chờ sau này ngài phong Thánh rồi đoạt lại. Nếu như ngài không muốn nương nhờ các quốc gia khác, có thể dẫn một bộ phận người Cảnh quốc vào Huyết Mang Giới, chờ ngài phong Thánh sau đó, có thể tái lập Cảnh quốc mới!"
"Đúng đúng đúng..." Các vị Các lão còn lại rối rít hùa theo.
Phương Vận tức giận nhìn những vị Các lão này, nói: "Vì ta, chư vị thật đúng là hết lòng hết sức, dụng tâm lương khổ. Nghỉ ngơi đi."
Cao Mặc biết Phương Vận đã bớt giận một chút, lập tức nhân cơ hội nói: "Đây đều là việc chúng ta nên làm. Đến lúc đó ngài yên tâm, Hình Điện chúng ta tất sẽ toàn lực ứng phó. Hơn nữa, Hình Điện chúng ta cũng chuẩn bị tiếp nhận đề nghị năm đó của ngài, chia Hình Điện thành hai điện là Pháp Điện và Hình Điện, do ngài đảm nhiệm vị Các lão đầu tiên của Pháp Điện, nếu ngài không muốn đảm nhiệm, có thể giống như Tân Thức học viện, đảm nhiệm Các lão danh dự đệ nhất."
"Nhưng ta vẫn muốn thử một phen."
⚡ Một dòng chữ, vạn giấc mơ ⚡
Thiên-Lôi-Trúc dịch bất ngờ như thơ