Yêu Giới có bốn Nguyệt Thụ. Tây Nguyệt Thụ bị chúng thánh làm cho khô héo, Bắc Nguyệt Thụ thì bị Tông Thánh thiêu rụi.
Giờ phút này, tại một khu vực khác của Nam Nguyệt Thụ, xuất hiện một nam tử mặc trường bào trắng.
Trường bào trắng ấy không thêu kiếm, cũng chẳng điểm hoa mai, chỉ một màu trắng tinh không tì vết, tỏa ra quang huy nhàn nhạt.
Phương Vận tay cầm Đế Thần Thụ, đưa mắt nhìn Nam Nguyệt Thụ.
Cây này cao đến trăm nghìn dặm, đường kính thân cây cũng tới mấy nghìn dặm. Lớp vỏ cổ thụ của nó nhấp nhô như dãy núi, tán cây trĩu nặng, những phiến lá màu xanh đen vừa rắn chắc vừa to lớn, trông như từng tầng lục địa, sừng sững tựa tháp tựa núi.
Thực chất, đây là một tinh cầu mang hình dạng của một thân cây.
Hàng trăm triệu yêu man sinh sống trên đó.
Yêu man trên Nguyệt Thụ tương đương với quý tộc của Yêu Giới.
Bọn họ đều là hậu duệ của Tổ Thần hoặc chúng thánh.
Trên những tầng tầng lớp lớp lục địa lá cây, từng con yêu nhãn chiếu ra cảnh tượng khắp nơi trong Yêu Giới, đó là hình ảnh được các yêu nhãn bố trí trên toàn cõi truyền về.
Đám yêu man nhìn những hình ảnh đáng sợ khắp nơi, nhìn vô số yêu man bị U Dạ Bạch Ma chiếm đoạt trong nháy mắt, nhìn phân thân Thánh Tổ trở thành thức ăn của U Dạ Bạch Ma, rồi chìm trong nỗi sợ hãi tột cùng.
Còn về chúng thánh đang bận rộn cướp đoạt tài nguyên Yêu Giới ở khắp nơi, bọn họ đã chẳng còn tâm trí đâu mà để ý.
Sinh mạng mới là căn bản của một tộc quần!
Tài nguyên không có có thể tranh giành lại, nhưng nếu những yêu man còn sống sót mà mất đi, huyết mạch của tộc quần sẽ bị đoạn tuyệt.
Những yêu man ở tầng thứ Đại Yêu Vương thậm chí đã cảm nhận được huyết mạch của mình bắt đầu lạnh đi, sức mạnh của mình bắt đầu suy yếu!
Điều này có nghĩa là một nửa sinh mạng trong tộc quần của chúng đã chết.
Điều này có nghĩa là ý chí vạn giới và ý chí Yêu Giới đã không thể đoái hoài đến chúng.
Điều này có nghĩa là Yêu Giới dường như đang đối mặt với tận thế.
Trong mắt chúng, lệ đã lưng tròng.
Cho dù tử chiến với Cổ Yêu, cho dù có Thánh Tổ ngã xuống, cho dù nhiều năm trước chúng thánh bị Phương Vận tàn sát, chúng cũng chưa từng rơi lệ.
Thậm chí, mấy năm nay, đại đa số yêu man chúng thánh tiến vào Côn Luân Cổ Giới đều đã diệt vong, những hồi kèn báo tử vang lên không dứt, chúng cũng không hề khóc lóc.
Bởi vì chúng tin tưởng, Yêu Giới không bao giờ khuất phục, Yêu Giới có thể chiến thắng hết thảy kẻ địch.
Cho nên, trong lòng mỗi yêu man đều nén một ngọn lửa.
Khi nhận được mệnh lệnh của Thánh Tổ Loạn Mang, chúng đã nhảy cẫng hoan hô, tinh thần phấn chấn.
Thế nhưng, thứ chúng chờ đợi lại là tin tức phân thân của Loạn Mang ngã xuống.
Hiện tại, tất cả bộ lạc của các Thánh Tổ đều bị U Dạ Bạch Ma tàn sát, chúng thánh thậm chí không dám ra tay, những phân thân Thánh Tổ cường đại kia thậm chí không có chút sức chống cự nào, những bảo vật kinh thiên động địa kia trước mặt U Dạ Bạch Ma chẳng khác nào đồ chơi của trẻ con.
Tim của chúng rơi xuống vực sâu, nện mạnh xuống đất, vỡ thành mấy chục mảnh.
Dù nhìn Yêu Giới như tận thế, chúng cũng không thể nào hiểu nổi, chuyện này đã xảy ra như thế nào?
Tại sao lại như vậy?
Chúng không thể nào hiểu được.
Cuối cùng, chúng không thể chịu đựng nổi những hình ảnh truyền về từ yêu nhãn, điên cuồng gầm thét, chửi rủa, đập đầu vào tường, đập phá đồ đạc... dùng mọi cách để phát tiết sự phẫn nộ, sợ hãi, bất lực và vô năng trong lòng.
"Tại sao..."
"Phương Vận tới! Phương Vận tới! Phương Vận tới..." Một con Hồ Yêu vậy mà điên rồi, hai tai cụp xuống che mắt, liều mạng bỏ chạy, sau lưng để lại một vệt nước ròng ròng.
Đám yêu man vội vội vàng vàng xông ra rìa của phiến lá khổng lồ, nhìn ra bên ngoài.
Một con lang yêu thân hình khổng lồ đứng lơ lửng giữa không trung, tổ uy nhàn nhạt phiêu tán ra bốn phương.
Khoảnh khắc nhìn thấy con lang yêu khổng lồ đó, tất cả yêu man phảng phất bị một bàn tay vô hình đè xuống, đầu gối nện ầm ầm xuống đất.
Vạn yêu quỳ lạy.
Ngay cả ba vị Bán Thánh trên Nam Nguyệt Thụ cũng phải quỳ rạp xuống đất, dù dùng hết mọi thủ đoạn cũng không cách nào thoát khỏi.
Uy nghiêm của Thánh Tổ không cho phép kẻ khác khinh nhờn.
Chúng quỳ trên mặt đất, ngay cả đầu cũng không ngẩng lên nổi, chỉ có thể cúi gằm, cố gắng liếc mắt lên để nhìn vị Thánh Tổ Lang tộc kia.
Vị Thánh Tổ Lang tộc ấy sừng sững như núi cao, bao quát đại địa, thế nhưng, trên đỉnh ngọn núi cao đó, có một người, còn chói lọi hơn cả tinh tú, huy hoàng hơn cả mặt trời, bao la hơn cả tinh không.
So với Thánh Tổ Lang tộc, thân hình người kia vô cùng nhỏ bé.
Thế nhưng, trong tầm mắt của tất cả mọi người, trước mắt chỉ còn lại mặt đất, Lang Lão, và người kia.
Bầu trời và biển sao đều đã bị người kia thay thế.
"Phương Vận..."
Trong lòng tất cả yêu man dâng lên một cảm xúc phức tạp khôn tả.
Đại danh của Phương Vận đã ăn sâu vào tâm khảm của mỗi một yêu man trong Yêu Giới.
Kể từ sau Thần Phạt Nguyệt Thụ, danh tiếng của Phương Vận đã đồng thời lan truyền ở cả hai giới.
Phương Vận ở Nhân Giới được tôn sùng bao nhiêu, thì ở Yêu Giới bị căm ghét bấy nhiêu.
Theo thời gian trôi qua, sau khi Phương Vận dùng kiếm chém chư thánh Yêu Tộc, hắn đã trở thành ma chủ trong mắt yêu man.
Thậm chí, tên của Phương Vận còn bị yêu man dùng để dọa nạt trẻ con.
Độ hung ác của Phương Vận, đến trẻ con nghe tên cũng phải nín khóc.
Mà bây giờ, tất cả yêu man đều chỉ có thể quỳ xuống trước mặt Phương Vận.
Đừng nói là phản kháng, đừng nói là quát mắng, chúng thậm chí còn không có năng lực nhìn thẳng vào Phương Vận.
Sự huy hoàng của Phương Vận đã vượt lên trên chúng thánh.
Quang huy của Phương Vận đã vượt qua phạm vi hiểu biết của chúng.
Điều khiến chúng phẫn nộ nhất là, tại sao một Thánh Tổ Lang tộc còn sống sờ sờ lại trở thành thú cưỡi của Phương Vận!
Đây không phải là tổ thi, không phải khôi lỗi, mà là một Thánh Tổ Lang tộc bằng xương bằng thịt.
Thánh Tổ của Yêu Tộc, đều đã phản bội Yêu Giới sao?
Trên Nam Nguyệt Thụ, tất cả yêu man phảng phất bị nhấn chìm trong ngọn lửa của tuyệt vọng và phẫn nộ.
Thế nhưng, toàn thân chúng lại lạnh như băng, bởi vì, có hai vị lão giả cao mấy trượng đang lơ lửng hai bên Phương Vận.
Thân hình hai lão giả này cũng chỉ cao như Đại Yêu Vương bình thường, thế nhưng, khí thế của hai vị lại không hề thua kém Lang Lão, thậm chí còn có phần hơn.
Hai vị lão giả ấy tựa như hai ngôi thần tinh treo cao, ẩn chứa sức mạnh sâu thẳm, chỉ cần ánh mắt rơi vào người họ, họ liền giống như mặt trời duy nhất trên bầu trời, che lấp hết thảy quang huy.
Chu thiên không ánh sáng, đây là uy năng cơ bản của Thánh Tổ.
"Kia cũng là Thánh Tổ..."
Những yêu man có chút trí tuệ đều đoán ra thân phận của hai vị lão giả kia.
Mấu chốt là, hai vị lão giả không chỉ đứng sau Phương Vận mấy thân vị, mà ngay cả độ cao cũng thấp hơn Phương Vận.
Không cao hơn Thánh Tổ, đây là luật sắt của đất trời.
Điều này gần như đã nói rõ thân phận của Phương Vận đáng sợ đến nhường nào.
Sau đó, chúng phát hiện ra một chuyện còn kỳ quái hơn, có một vị Đại Thánh Lang tộc khác đang đứng sau Thánh Tổ.
Vị Đại Thánh này toàn thân lông sói xác xơ, ánh mắt hoảng hốt, đờ đẫn, trông như một con chó nhà có tang.
Lang Lão đã vạn năm chưa vào Yêu Giới, nhưng Lang Khôn trước khi tiến vào Côn Luân Cổ Giới vẫn từng ở lại Yêu Giới.
"Là Lang Khôn Đại Thánh!"
"Nàng cũng phản bội Yêu Giới sao?"
"Lang tộc, đều đã phản bội sao..."
"Trời diệt Yêu Tộc! Trời diệt Yêu Giới a!"
Vô số yêu man run rẩy, tinh thần của chúng gần như sụp đổ.
Cách đó không xa, tinh thần của Lang Khôn còn sụp đổ hơn bất kỳ yêu man nào khác, nàng không ngờ, sự việc lại phát triển đến mức này.
Càng không ngờ rằng, mình sẽ phải trơ mắt nhìn Yêu Giới bước vào diệt vong.
Thế nhưng, nàng không sinh ra được bất kỳ ý niệm phản kháng nào.
Nàng biết rõ hơn ai hết, Phương Vận là ai, đã làm những gì.
Ngay cả U Dạ Bạch Ma còn thần phục Phương Vận, yêu man thần phục thì có vấn đề gì.
Huống chi, lấy gì để ngăn cản?
Lang Lão mờ mịt nhìn Nam Nguyệt Thụ, nhìn đám yêu man đang quỳ rạp trên đó, trong đầu trống rỗng.
Phương Vận ngẩng đầu...
⚡ Một dòng chữ, vạn giấc mơ ⚡
Thiên-Lôi-Trúc dịch bất ngờ như thơ