Phương Vận vẫn không vì ngoại cảnh lay động, giống như một đứa trẻ nghiêm túc nhất, tiếp tục gảy những làn sóng gợn trước mặt, dù cho không một lần nào gảy thành công.
"Cầm đạo hai cảnh là 'kiếm đảm cầm tâm', một khi sử dụng văn bảo cầm, sức sát phạt là gấp mấy lần cảnh giới một, cho nên có uy năng áp đảo toàn trường."
"Lúc này không đối kháng với Vi Dục là tốt nhất, bây giờ Phương Vận muốn tiêu hao gấp mười lần tài khí so với bình thường."
"Hắn khác với chúng ta. Trước mặt kẻ địch cường đại, người có thể bại, nhưng tâm chí không thể thua! Cứ để hắn đi, chỉ có như vậy, hắn mới là Phương trấn quốc."
"Tuy nhiên, người trưởng thành nhanh hơn trong nghịch cảnh, các ngươi xem, chỉ pháp của Phương Vận càng lão luyện hơn rồi. Xem ra, hai người chỉ có thể phân thắng bại ở đình thứ năm."
Trong tiếng nghị luận của mọi người, Phương Vận từ từ quen thuộc với áp lực của cầm đạo hai cảnh, thỉnh thoảng mới có thể gảy ra vài ba làn sóng gợn.
Đột nhiên, trong phạm vi một dặm, sóng gợn mặt nước gia tốc chấn động, mà một số cá nhỏ trong nước chợt bắt đầu chuyển động về phía Vi Dục, khơi dậy những làn sóng gợn dày đặc hơn trong nước.
Phương Vận bị bất ngờ, chỉ pháp lập tức rối loạn, lần nữa lâm vào tình cảnh khốn quẫn không thể gảy đàn tạo sóng.
Nhưng Phương Vận không hề nhìn Vi Dục, trên mặt không chút biến sắc, trong mắt không thấy được chút oán hận nào, vẫn nghiêm túc thích nghi với những biến hóa mới của Đạn Ba đình.
Các Tiến sĩ thượng xá còn lại đều không đối kháng với Vi Dục, ngầm quan sát hai người.
Chỉ chốc lát sau, cho dù là các Tiến sĩ thượng xá thuộc Khang xã hay Liễu Phong xã đều không tự chủ được khẽ gật đầu, thừa nhận Phương Vận. Một khi mọi thứ đã không thể thay đổi, thì không nên lãng phí dù chỉ nửa điểm tinh lực vào đó, mà phải dồn toàn bộ sức lực vào những phương hướng có thể thay đổi.
Kiều Cư Trạch nhìn về phía Vi Dục, khóe miệng hiện lên một nụ cười lạnh lùng. Vi Dục đến bây giờ vẫn không rõ vì sao người khác lại có thể cư trú lâu dài ở thượng xá, duy chỉ có hắn vừa vào thượng xá không lâu đã bị Kế Tri Bạch đuổi xuống. Vi Dục thiếu chính là cái loại "tâm bất động" này.
Nhìn chung chín người còn lại ở thượng xá, có khoảng bốn người đối đầu với Phương Vận. Nhưng đến nay không một ai công kích bản thân Phương Vận, nhiều nhất chỉ nhắm vào thi từ văn chương các phương diện của hắn để đưa ra bình luận tiêu cực, thậm chí ngay cả phê bình cũng không phải.
Bọn họ có thể vì hệ phái và lợi ích mà đấu. Nhưng tuyệt sẽ không giống như Vi Dục vậy mà ở trong Lăng Yên Các áp chế Phương Vận.
Dù sao mọi người đều là người Cảnh Quốc, là kẻ sĩ Cảnh Quốc.
Phương Vận vẫn chậm rãi mà cố hết sức gảy đàn. Thua hết lần này đến lần khác, nhưng vẫn kiên trì gảy đàn.
Vi Dục nghiêng đầu nhìn Phương Vận một cái, cười lạnh, mười ngón tay đột nhiên như ngân châm xuyên hoa, trở nên hoa cả mắt.
"Đây là... trọng âm liên đạn mà cầm đạo hai cảnh mới có thể học được. Trong khoảng thời gian ngắn gảy liên tục hai lần, nhưng nghe vào tai cũng chỉ có một tiếng. Tuy nhiên, tiếng đàn này xa xa rõ ràng hơn so với tiếng đàn thông thường, hơn nữa khi vận dụng vào chiến khúc, uy lực đề cao không chỉ năm mươi phần trăm!"
Trong khoảnh khắc Vi Dục sử dụng trọng âm liên đạn, tất cả cá trong hồ đột nhiên trở nên điên cuồng, sau đó trên thân cá toát ra từng sợi huyết tuyến mảnh.
Cả hồ sóng gợn rối loạn như nước sôi, những máu cá kia lan truyền theo từng làn sóng, thay đổi âm sắc của mỗi làn sóng. Như vậy, lực đạo và chỉ pháp khi gảy đàn những làn sóng mới nhất định phải thích ứng với sự thay đổi.
Vi Dục không bị ảnh hưởng chút nào, dù sóng gợn có hỗn loạn đến đâu, khúc Thanh Tùng ngâm hắn gảy cũng không chút biến điệu.
Phương Vận lại không được, chỉ pháp của hắn hoàn toàn loạn nhịp, cuối cùng đã biến thành động tác lướt ngón tay vô nghĩa trên mặt nước. Dù có tiêu hao thêm bao nhiêu tài khí cũng vô dụng, bởi vì bây giờ tốc độ và mật độ sóng gợn đã vượt xa trình độ mà người ở cầm đạo một cảnh có thể nắm giữ, chỉ có đạt tới cầm đạo hai cảnh mới có thể không sợ lực lượng của Vi Dục.
Kiều Cư Trạch cả giận nói: "Vi Dục, ngươi không nên được voi đòi tiên! Phương Vận trước đó ở ba đình xạ liệt, ngự mã và lễ nghi không hề làm khó dễ ngươi, chỉ là bằng vào thực lực của bản thân xông cửa. Ngươi lại ở cửa Đạn Ba đình này cố tình cản trở hắn một cách ác ý, ngươi không sợ Văn Đảm không vững, không cách nào trở thành Hàn Lâm sao?"
Tiểu Quốc Công cười nói: "Kiều huynh, Phương Vận đã muốn đánh bại Vi Dục, Vi Dục tự nhiên phản kích, ngươi ta vẫn là không nên nhúng tay thì hơn. Còn Hàn Lâm... Nếu Vi Dục bại vào tay Phương Vận, sau này khó thành Hàn Lâm a."
"Nói nhảm! Nếu không phải Vi Dục ép Thường Đông Vân cố ý nhận thua trong cuộc tranh giành thượng xá, hủy hoại tiền đồ của y, Phương Vận cần gì phải làm khó Vi Dục? Đã như vậy, vậy ta liền không khách khí!" Kiều Cư Trạch nói xong, chuẩn bị ấn ngón tay xuống mặt nước sóng gợn.
"Kiều huynh, cần gì chứ?" Chỉ thấy Tiến sĩ thượng xá Kha Viên nhìn về phía Kiều Cư Trạch, cũng làm ra tư thế tương tự, có thể tùy thời gảy đàn tạo sóng.
"Kha huynh, ngươi định ngăn cản ta sao?" Kiều Cư Trạch căm tức nhìn Kha Viên.
Kha Viên bất đắc dĩ nói: "Ta đương nhiên sẽ không dùng thủ đoạn như vậy để đối phó Phương Văn hầu, chỉ là Khang vương phủ đối với ta có ân huệ lớn, ta nhất định phải ngăn cản ngươi."
"Đêm qua ta không rõ nguyên do, lầm giúp Tiểu Quốc Công, đã phụ Phương Vận, vậy bây giờ liền trả lại hắn lần này đi. Kha huynh, có nguyện thu tay lại?" Tiến sĩ thượng xá Vưu Niên hướng mặt nước lăng không ấn xuống, ngón tay cách mặt nước chỉ một tấc.
"Môi hở răng lạnh, Liễu Phong xã ta tự nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn Khang xã bị giáp công, xin lỗi, chư vị." Lại thấy một vị Tiến sĩ thượng xá định gảy đàn tạo sóng.
Tiểu Quốc Công lại cười nói: "Bốn Tiến sĩ thượng xá hai đấu hai, các ngươi một khi toàn lực gảy đàn tấu khúc, tất nhiên lực lượng ngang nhau, đến lúc đó cái hồ Đạn Ba này không chỉ đơn thuần là sóng gợn hỗn loạn, tất nhiên sẽ dẫn tới cuồng phong bão táp, các ngươi cần phải cẩn thận."
Đột nhiên, một vị Tiến sĩ nói: "Đêm qua ta đã ngăn cản cuộc đấu của Phương Vận, đồng ý cùng lên Lăng Yên Các. Hôm nay, ta liền ngăn cản cuộc đấu của chư vị, giúp Kiều huynh trấn áp Vi Dục."
Kiều Cư Trạch thấy vị Tiến sĩ thượng xá chủ tu Mặc Gia này lại vào lúc này lựa chọn phi công mặc thủ, thầm thở phào nhẹ nhõm.
"Chuyện này, chư vị vẫn là không nên nhúng tay thì thỏa đáng." Lại một Tiến sĩ thượng xá bước ra, tương trợ Tiểu Quốc Công.
Ba vị thượng xá đối ba vị thượng xá, hiện trường giống như trước cơn bão táp, có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.
Nhưng vào lúc này, thanh âm của Phương Vận vang lên.
"Tín ý nhàn đạn thủy ba thì, điều thanh thanh trực vận sơ trì. Cận lai tiệm hỉ vô nhân thính, cầm cách cao đê tâm tự tri."
Một luồng lực lượng kỳ dị tự trên người Phương Vận tản mát ra, chỉ thấy tất cả sóng gợn trong vòng một trượng quanh người hắn đột nhiên xuất hiện biến hóa cực lớn. Phàm những làn sóng do lực lượng khác tạo thành lập tức biến mất, chỉ có mười con cá nhỏ vốn có tạo thành sóng gợn vẫn còn nguyên.
Tất cả đều trở lại trạng thái Phương Vận vừa bước vào Đạn Ba đình.
Lực lượng cầm đạo hai cảnh của Vi Dục lại bị một bài thơ của Phương Vận ngăn chặn.
Kiều Cư Trạch ánh mắt sáng lên, nói: "Thơ hay! Tuyệt diệu! Hai câu đầu không cần nói nhiều, chỉ là diễn tả khúc Đạn Ba, nhưng câu thứ ba ý thơ chuyển ngoặt, không còn nói về cách gảy đàn mà là nói về cầm tâm của mình! Không tranh cao thấp với người, không cần người ca ngợi, tự nhiên cũng sẽ không bị người hãm hại! Cho dù cầm đạo không bằng, nhưng cầm tâm không thể chịu thua! Phương Vận dù chỉ ở cảnh giới một nhưng có đàn tâm, bại mà không bại; Vi Dục ở cảnh giới hai lại không thể áp chế Phương Vận, thắng mà không thắng!"
Vưu Niên cười nói: "Không hổ là Phương trấn quốc, chúng ta thiếu chút nữa tạo thành thượng xá nội chiến, hắn thì hay rồi, vô thanh vô tức hóa giải thế công của Vi Dục. Cử Nhân dùng tâm phá tan gan Tiến sĩ, một cảnh giới đã ngăn cản được khúc đàn của hai cảnh giới, tốt!"
Vi Dục hai cánh tay khẽ run, lặng lẽ gảy đàn, nhưng khúc ý của Thanh Tùng ngâm lại chuyển tiếp đột ngột, từ cây tùng xanh cao vút vốn có biến thành cây khô dưới ánh hoàng hôn.
Rất nhanh, Vi Dục gảy hết khúc Thanh Tùng ngâm, rồi biến mất tại chỗ.
Chỉ là lúc rời đi, ánh mắt hắn tràn ngập sự không cam lòng và tức giận.