Phương Vận nhìn kỹ, yêu man đã xếp thành mười lăm phương trận khổng lồ, trong đó có một phương trận kỵ binh, tọa kỵ được cấu thành từ giao mã và giáp ngưu. Trên lưng chúng là những Hùng Man và Tượng Man hành động chậm chạp nhưng sức mạnh kinh người, một khi đã xung phong thì quả thực là tai họa của Nhân tộc.
Trên bầu trời của các phương trận yêu man lơ lửng một ngọn đại kỳ màu huyết.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy ngọn đại kỳ, Phương Vận kinh hãi trong lòng, bởi vì viền cờ của yêu man tựa như được khảm vàng. Đây là quân kỳ viền vàng của danh tướng, một trong những biểu tượng của Thánh Vệ Quân Yêu Giới.
Nếu có quân kỳ viền vàng, khí huyết của man tộc sẽ cuồn cuộn không ngừng, khả năng hồi phục cơ thể được nâng lên đến cực hạn, uy lực yêu thuật cũng tăng ít nhất năm thành!
Quân kỳ viền vàng sẽ truyền thụ phương thức chiến đấu hoàn mỹ của Yêu tộc cho đám yêu man này, khiến chúng vô thức sử dụng những cách thức chém giết đã trải qua thiên chuy bách luyện. Mười lăm vạn yêu man này có thể sánh với bốn mươi vạn quân yêu man ô hợp.
Không ai ngờ rằng, Ôn Dịch Chi Chủ vậy mà nỡ tiêu hao lực lượng để vũ trang cho một đám quân tạp nham thành thân quân của Thánh vị.
Phương Vận nhìn kỹ, kinh ngạc nói: "Không có một Yêu Hầu nào cả! Vậy mà chúng định dùng mười lăm vạn yêu man để làm hao hết tài khí, ép chúng ta phải rời đi!"
"Trước khi tích lũy đủ lực lượng, hắn căn bản không có ý định giao chiến với chúng ta."
"Không hổ là Ôn Dịch Chi Chủ, dù không học binh pháp cũng biết cách nhắm vào nhược điểm của chúng ta! Chư vị, về phương pháp chiến đấu, người của Binh gia chúng ta đã dốc toàn lực hoạch định, kế tiếp phải trông cậy vào chư vị!"
"Sự việc đã đến nước này, chỉ có thể quyết một trận tử chiến!"
"Ba trăm đấu mười lăm vạn, ta cũng muốn xem xem, kẻ cuối cùng đứng trên mảnh đất này là Nhân tộc hay là yêu man!"
"Bậc học trò chúng ta, văn cầu một bước lên mây, võ cầu trừ yêu diệt man. Giờ phút này, chính là lúc diệt yêu!"
"Ta vốn cho rằng chết ở săn trường là một sự sỉ nhục, nhưng hôm nay nghe lời Phương quân, ta đã đại triệt đại ngộ. Yêu man đang nhìn chằm chằm, nơi nào mà không phải là chiến trường? Nguyện cho Nhân tộc hưng thịnh!"
"Nguyện Nhân tộc hưng thịnh!"
Các vị tiến sĩ cao giọng hô lớn, sau đó đều sửa sang lại y phục, chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng.
Tất cả các tiến sĩ trung niên đứng ở hàng đầu, tiến sĩ trẻ tuổi đứng giữa, còn nhóm tân tấn tiến sĩ đứng ở cuối cùng.
Lúc trao đổi cách bày binh bố trận trước đó, Mã Triêu Minh đã từng nói, bọn họ đã già rồi, bốn mươi tuổi vẫn chưa thể thăng lên Hàn Lâm, cuộc đời này xem như vô vọng. Vào thời khắc này, cần phải đem cơ hội sống sót lưu lại cho người trẻ.
Tiếng mặt đất rung chuyển ngày càng lớn, uy thế hùng tráng của mười lăm vạn yêu man tiến tới thậm chí còn vượt qua ba mươi vạn quân Nhân tộc.
Quân kỳ viền vàng tỏa ra từng đạo huyết quang, ngưng tụ thành một lớp sương máu nhàn nhạt trong trận doanh của mười lăm vạn yêu man. Lớp sương máu này có thể che khuất và bóp méo tầm nhìn của kẻ địch, đồng thời làm suy yếu ba thành uy lực chiến thi từ của tiến sĩ phe địch!
Khí huyết của đại quân yêu man ngày càng đậm đặc, dần dần hình thành khí huyết lang yên ngút trời, khiến cho khí thế của chúng càng lúc càng mạnh.
Rất nhiều yêu man vốn có chút sợ hãi, nhưng dưới ảnh hưởng của khí huyết lang yên, hơi thở của chúng dần trở nên nặng nề, hai mắt dần đỏ ngầu, sát ý càng thêm nồng đậm, không còn chút nhát gan nào.
Hai bên ngày càng tiến lại gần nhau.
Ba trăm tiến sĩ Nhân tộc lục tục làm thơ. Hầu như ai cũng viết một bài "Bạch Mã Thiên" của Tào Thực và "Bạch Mã Hào Hiệp Thiên" của Phương Vận, nhưng Kế Tri Bạch và người của Tông gia lại không học thơ của Phương Vận, vẻ mặt có chút xấu hổ.
Ngoài Bạch Mã tướng quân và Bạch Mã du hiệp, rất nhiều tiến sĩ còn triệu hồi ra tướng lĩnh được hình thành từ chiến thi từ do chính mình sáng tác. Tuy có kém hơn một chút, nhưng vào thời khắc nguy cấp vẫn có thể giúp mình chống đỡ sát thương, sức mạnh tương đương với một Yêu Soái bình thường, uy lực phi phàm.
Phương Vận nhìn về phía trước, Hàn Băng Thiết Kỵ của mình phối hợp với Nhược Thủy và Kỳ Phong, vốn có thể một địch mười, nhưng trước quân kỳ của mười lăm vạn yêu man, uy lực đã giảm đi rất nhiều. Huống hồ, cùng một lúc hắn cũng chỉ có thể duy trì ba nghìn Hàn Băng Thiết Kỵ, nếu nhiều hơn nữa, tài khí tiêu hao sẽ là một con số trên trời.
Phương Vận thầm nghĩ may mà ngoài Nhược Thủy và Kỳ Phong, vẫn còn có phương pháp tăng cường của "Phong Vũ Mộng Chiến".
"Chư vị, giờ này khắc này, "Phong Vũ Mộng Chiến" do hàng trăm tân tấn tiến sĩ viết chính là phương pháp tốt nhất. Ta sẽ viết một bài thơ cầu mưa để tăng cường trước, không biết có vị nào có chiến thi từ liên quan đến tấn công bằng gió mưa không?"
"Không có." Một người đáp, sau đó không ai phản đối.
"Vậy tại hạ xin múa rìu qua mắt thợ."
Phương Vận nói xong, dùng văn bảo bút chấm đẫm mực trên lưng Nghiên Mặc Quy rồi bắt đầu viết. Nghiên Mặc Quy bình thường chỉ lo chạy trốn, nhưng bây giờ lại đứng yên không nhúc nhích, không hề có ý định bỏ chạy.
"Hắc vân phiên mặc vị già sơn,
Bạch vũ khiêu châu loạn nhập quan.
Quyển địa phong lai hốt xuy cấp,
Xuân liệp tràng trung thủy như thiên!"
Thơ cầu mưa vừa thành, mây đen kịt từ bốn phương tám hướng kéo đến, tụ lại trên bầu trời nhưng không che khuất được ngọn yêu sơn.
Mưa trắng như ngọc châu từ trên trời rơi xuống, nhảy loạn xạ vào mũ mão hay đỉnh đầu mọi người. Gió lớn chợt thổi tới, mưa lớn trút xuống mặt đất, phản chiếu cả bầu trời, khiến cho mặt nước trông như bầu trời thứ hai.
Bài thơ này không chỉ được tăng cường bởi văn bảo bút và mực, mà Nghiên Mặc Quy chính là Long Quy, một loại rồng chân chính, Phương Vận lại là người đã ăn long châu. Long lực vừa xuất ra, mưa liền trút xuống như thác đổ.
Cơn mưa cực lớn, ít nhất phải là Đại học sĩ mới có thể gọi ra trận mưa to đến mức này.
Trước khi mưa lớn làm ướt giấy của mọi người, Phương Vận hừ nhẹ một tiếng, lực lượng long châu hình thành khả năng khống chế mưa, khiến nước mưa khẽ tránh xa mọi người.
Mã Triêu Minh cười lớn nói: "Chiến thi mượn mưa gió của tộc ta không chỉ có mỗi "Phong Vũ Mộng Chiến". Ta thích nhất là "Phong Vũ Kiếm Thơ" của Kiếm Mi Công, đã từng phỏng theo làm một bài, vừa hay có thể dùng được!"
"Vốn không muốn dùng loại chiến thi từ gió mưa, nhưng Phương Hư Thánh đã thần dị như vậy, chúng ta hãy lợi dụng gió mưa để chém yêu man!"
Phương Vận chậm rãi viết "Phong Vũ Mộng Chiến", Vụ Điệp không ngừng thả ra Nhược Thủy và Kỳ Phong.
Các tân tấn tiến sĩ này phần lớn đều chuẩn bị viết "Phong Vũ Mộng Chiến", bởi vì trong tình huống tiêu hao tài khí như nhau, uy lực của Hàn Băng Thiết Kỵ ẩn chứa sức mạnh của Nhược Thủy và Kỳ Phong là mạnh nhất.
Có điều, bọn họ không phải là Phương Vận, không thể duy trì sự tồn tại của Hàn Băng Thiết Kỵ trong thời gian dài, chỉ có thể đợi đến khi yêu man xông đến gần mới viết.
Yêu man đã đến gần.
"U... u..."
Tiếng tù và của yêu man đột nhiên vang lên, một luồng khí tức kinh khủng như thái cổ cự thú, viễn cổ hung vật giáng xuống, khiến dũng khí của đại đa số tiến sĩ sụt đi một phần.
Khí huyết lang yên trên đầu mười lăm vạn yêu man càng thêm hùng tráng, gió mưa không thể xâm nhập, mây đen cũng phải tan tác.
Kiều Cư Trạch đè xuống bàn tay đang run nhẹ, hắn cũng như các tân tấn tiến sĩ khác, tuy đã trải qua rèn luyện nhất định nhưng chưa bao giờ đối đầu trực diện với nhiều yêu man như vậy. Văn đảm có cường thịnh đến đâu cũng không thể mạnh hơn quân uy của mười lăm vạn yêu man.
Kiều Cư Trạch hít sâu một hơi, nói: "Phương Vận, ngâm một bài thơ để cổ vũ sĩ khí cho chúng ta đi."
"Đúng vậy, ngâm một bài đi."
"Được, tại hạ xin múa rìu qua mắt thợ!"
Phương Vận nói xong, hơi trầm ngâm, rồi dùng Thiệt Trán Xuân Lôi ngâm rằng:
"Tiến sĩ Nhân tộc xông yêu sơn,
Chẳng để yêu man ngựa thoát về.
Nguyện đem thân này đền nợ nước,
Cần chi sống sót về Ngọc Môn!"
Nhiều tiến sĩ nghe xong, nhiệt huyết sôi trào, liên tục tán thưởng.
"Ngọc Môn Quan vốn là rào cản giữa Nhân tộc và Man tộc. Bài thơ này dùng Ngọc Môn Quan để ví với trở ngại giữa Hoang Thành Cổ Địa và Thánh Nguyên đại lục. Chỉ cần có tấm lòng báo đáp thập quốc của Nhân tộc, hành sự vì Nhân tộc, dù có phải chết cũng đáng giá!"
"Nguyện đem thân này đền nợ nước, cần chi sống sót về Ngọc Môn Quan! Nói hay lắm! Ta chết cũng không hối tiếc!" Kiều Cư Trạch nói xong, bình tĩnh trở lại, bàn tay cầm văn bảo bút cũng vững vàng hơn.