Virtus's Reader
Nho Đạo Chí Thánh

Chương 795: CHƯƠNG 795: LIÊN PHONG

"Hùng thi! Tráng thay!"

"Viễn, cô, oán, bất độ, có thể nói từng chữ ẩn chứa oán niệm, câu câu mang nỗi khổ tâm, nhưng vẫn không rời xa khí phách hùng kỳ, không thiếu đi lòng dũng cảm!"

"Trước đây ta cứ cho rằng Phương Hư Thánh vô cùng văn nhược, dù cho thơ từ nổi danh được xuất bản, hào hùng thì có, nhưng lại thiếu đi hùng tâm tráng chí của nam tử hán. Bài 《 Lương Châu Từ》 này vừa ra, mạt tướng bội phục! Người có thể viết ra bài thơ này, tất nhiên trong lòng có non sông, trong bụng chứa vạn quân."

"Tào Thực có 《Vịnh Quế Thụ》 cũng được, những bài chiến thi phòng ngự truyền thế khác của Tiến sĩ cũng được, so với bài 《 Lương Châu Từ - Ngọc Môn Quan》 này thì còn kém xa."

"Chiến thi phòng ngự mạnh nhất của Tiến sĩ Nhân tộc đã ra đời!"

"Từ nay về sau, Tiến sĩ và những người có văn vị cao hơn trong tộc chúng ta đều phải học bài thơ này! Tiến sĩ và Hàn lâm học để bảo mệnh, một khi đạt tới Nhị cảnh, uy lực sẽ vô cùng kinh người, còn Đại học sĩ hoặc Đại Nho có thể phỏng đoán ý cảnh của bài chiến thi này!"

"Bài thơ này, một khi đề cao cảnh giới, uy lực sẽ có biến hóa long trời lở đất! Dù sao bài thơ này cũng có tư chất trấn quốc. Trước đây có mấy bài chiến thi từ, tuy không phải truyền thế, nhưng vì cực kỳ ưu mỹ, ý cảnh cao xa, nên khi tác giả tu luyện tới cảnh giới cao hơn, uy lực có thể nói là kinh thiên động địa."

"Đúng vậy. Bài thơ cổ vũ 《Vịnh Hình Thiên》 của Đào Thánh Đào Uyên Minh chính là tiền lệ, ngài ấy đã tu luyện đến tận Tứ cảnh, lúc còn là Đại Nho đã từng sử dụng, khiến cho hơn 10 vạn Nhân tộc bị vây khốn ở Yêu giới dâng trào ý chí chiến đấu, chạy thoát dưới sự truy sát của 100 vạn yêu man. Đó đã không còn đơn giản là một bài thơ cổ vũ nữa, thậm chí có thể khai phá tiềm lực ẩn sâu của Nhân tộc!"

"Phương Vận quả thực là người được Văn Khúc Tinh ban cho sứ mệnh cách tân. Hắn lên tới văn vị nào, học giả ở văn vị đó đều phải học lại những bài thơ từ mạnh hơn, tốt hơn! Chưa đầy 20 năm, từ Tú tài đến Tiến sĩ, thực lực tổng thể có thể nâng cao ít nhất một thành!"

"Ta cho rằng ít nhất là hai thành. Có điều, một vài người lại không được hưởng phúc này."

Nơi Tông gia và Lôi gia đang đứng hoàn toàn tĩnh lặng, không một ai muốn, cũng không một ai có dũng khí thảo luận về bài chiến từ Tiến sĩ mạnh mẽ vừa mới ra đời này.

Trước đây chiến thi chiến từ của Phương Vận tuy mạnh, nhưng họ không tận mắt chứng kiến, nên đám thanh niên hai nhà cũng không quá coi trọng. Nhưng lần này, khi chính mắt thấy một tòa hùng quan Ngọc Môn Quan được hình thành từ chiến thi phòng ngự của Tiến sĩ, đám thanh niên hai nhà cuối cùng cũng rung động.

Thế nhưng, hoặc là phản bội gia tộc, hoặc là chủ động bái Phương Vận làm thầy để được tha thứ, bằng không người của hai nhà căn bản không thể học được chiến thi từ của hắn.

Bầu không khí phía Tông gia vô cùng ảm đạm, họ tự biết đây là tranh đoạt thánh đạo, không còn cách nào khác, đối với Phương Vận có oán hận, nhưng nhiều hơn là sự bất đắc dĩ.

Còn người của Lôi gia thì khác, họ thì thầm chửi rủa Phương Vận, đổ hết mọi trách nhiệm lên đầu hắn.

Một vài học giả của Gia quốc cố ý bịt mũi đi ra xa.

Rất nhanh, xung quanh chỗ ngồi của Lôi gia lại xuất hiện một khoảng trống rõ rệt, ngay cả người một nhà của Gia quốc cũng ghê tởm sự vô liêm sỉ của bọn họ.

《 Lương Châu Từ》 vốn là một danh khúc, bài thơ này đúng là được điền từ theo khúc nhạc đó, đến nỗi một vài người Võ quốc bất giác gõ nhịp và hát lên.

"Hoàng Hà viễn thượng bạch vân gian, nhất phiến cô thành vạn nhận sơn. Khương địch hà tu oán dương liễu, xuân phong bất độ Ngọc Môn Quan! Hoàng Hà viễn thượng bạch vân gian..."

Trong u oán ẩn chứa hào hùng, trong cô độc ẩn chứa sự ngông nghênh, khiến vô số học giả trong quân say mê.

Mọi người gõ nhịp, tiếp tục quan sát cảnh tượng bên trong văn chiến trường.

Ngọc Môn Quan rất mạnh, thế nhưng, Tinh vị Băng Đế cũng không hề yếu.

Trong phạm vi 20 trượng quanh hư ảnh Băng Đế, vẫn là trời đông đất rét, hàn khí không hề suy giảm.

Tông Cực Băng chỉ có Hạ phẩm Văn Tự Thành Bút, tốc độ viết xa không bằng Phương Vận. Sau khi Ngọc Môn Quan hình thành, bài 《Vịnh Hàn Quân》 của hắn cũng chỉ mới viết được một câu rưỡi.

Tông Cực Băng liếc mắt thấy tòa Ngọc Môn Quan hùng vĩ xuất hiện phía trước, trong lòng kinh hãi. Là một lão Tiến sĩ, hắn hiểu rõ nhất một bài chiến thi phòng ngự có thể hình thành Ngọc Môn Quan đáng sợ đến nhường nào.

Bởi vì Ngọc Môn Quan là một bộ phận của Trường Thành!

Trường Thành và Lưỡng Giới Sơn của Nhân tộc là lực lượng phòng ngự mạnh nhất, chỉ cần có thể viết thành chiến thi từ, uy lực ít nhất cũng mạnh gấp đôi chiến thi phòng ngự cùng Văn vị!

Huống chi, Tông Cực Băng còn thấy được bảo quang truyền thế, hắn sống hơn 80 năm, đây là lần đầu tiên tận mắt nhìn thấy một bài chiến thi từ truyền thế ra đời ngay trước mặt mình, sự chấn động trong lòng có thể tưởng tượng được.

Lực lượng tinh vị tuy mạnh, nhưng chỉ mạnh nhất thời, còn chiến thi từ truyền thế không chỉ mạnh một đời, mà còn mạnh muôn đời!

Tông Cực Băng dâng lên một dự cảm không lành, bởi vì Tinh vị Băng Đế là tinh vị Á Thánh, uy lực tuy mạnh hơn tinh vị Bán Thánh, nhưng tài khí tiêu hao cũng vượt xa tinh vị Bán Thánh. Tài khí của Tiến sĩ chống đỡ tinh vị Bán Thánh đã là rất miễn cưỡng, chống đỡ tinh vị Á Thánh lại càng vô cùng vất vả.

Hơn nữa, văn vị quá thấp, lực lượng tinh vị khó mà phát huy được.

Lực lượng tinh vị gần như tương đương với việc nâng thực lực của bản thân lên một văn vị trong thời gian ngắn, thế nhưng, một Hàn lâm phải tiêu hao bao nhiêu tài khí mới có thể đánh tan hùng quan đệ nhất Võ quốc Ngọc Môn Quan?

Tông Cực Băng mang theo nỗi bất an viết xong 《Vịnh Hàn Quân》.

Thơ thành, chỉ thấy một vị Hàn quân của Băng tộc có ngoại hình hơi giống Băng Đế nhưng chỉ cao một trượng đang ngồi trên vương tọa băng giá, đầu đội vương miện hàn thiết, mình khoác khôi giáp băng đen cùng áo choàng dệt từ tơ tằm băng, tay cầm thần kiếm băng sương màu bạc trắng.

Bên dưới vương miện hàn thiết, chỉ lộ ra một đôi mắt kỳ lạ xanh biếc như ngọc bích.

"Hù..."

Hàn quân của Băng tộc mở miệng, chậm rãi thở ra một hơi về phía Phương Vận.

"Rắc rắc rắc..."

Mặt đất vốn đã bị đông cứng, dù cho Ngọc Môn Quan hiện ra, bề mặt đại địa vẫn còn một lớp sương trắng mờ. Thế nhưng, sau khi Hàn quân của Băng tộc thở ra, mặt đất bỗng sinh ra một lớp băng dày một thước, hơn nữa lớp băng trong suốt nhanh chóng lan rộng, tràn về phía Phương Vận.

Lớp băng lướt qua đâu, đại địa đóng băng đến đó, phát ra âm thanh khiến người ta ê răng.

Lớp băng còn chưa kịp lan đến trước mặt, Phương Vận đã cảm thấy mỗi lần hít thở giống như hít phải mấy trăm cây kim vào phổi, toàn thân đau nhói.

May mà lực lượng của Hàn quân Băng tộc đã bị Ngọc Môn Quan suy yếu đi rất nhiều, nếu không có Ngọc Môn Quan, Phương Vận giờ đây tất đã trọng thương.

Rất nhanh, lớp băng xuất hiện bên ngoài Ngọc Môn Quan, đóng băng toàn bộ tòa Ngọc Môn Quan!

Bề mặt Ngọc Môn Quan phủ một lớp băng dày cộp, lộng lẫy xa hoa, tựa như một thành trì băng giá.

Nhưng trong vẻ đẹp này, sát khí càng thêm nồng đậm.

Hơi thở của Hàn quân quá mạnh mẽ, không chỉ có hàn ý cường đại, mà thậm chí còn mang một tia ý diệt tuyệt khiến người ta tuyệt vọng, đánh thẳng vào văn cung của Phương Vận.

May mà văn đảm của Phương Vận vô cùng cường đại, dễ dàng đánh tan nó, nếu là Tiến sĩ bình thường gặp phải luồng sức mạnh này, văn đảm tất sẽ bị thương nặng.

Hơi thở của Hàn quân tuy mạnh, nhưng Ngọc Môn Quan vẫn vững như bàn thạch!

Phương Vận ngoài việc cảm thấy hàn ý thấu xương thì không hề bị bất cứ tổn thương nào.

Trong mắt Tông Cực Băng lóe lên vẻ tức giận, sau đó do dự một thoáng rồi quyết định.

Chỉ thấy Hàn quân của Băng tộc đột nhiên đứng dậy, hai tay nắm chặt thần kiếm băng sương, rồi từ dưới thúc mạnh lên trên.

Ầm ầm...

Phía trước Hàn quân, từng ngọn từng ngọn núi băng phá đất mà lên, liên tiếp nhô cao, nối thành một dãy sơn mạch băng giá, trong nháy mắt đã đến trước Ngọc Môn Quan.

Dãy núi băng giá nối liền nhau vươn lên.

Rầm...

Ngọc Môn Quan rung chuyển dữ dội, bởi vì bên dưới có một ngọn núi muốn phá vỡ mặt đất, trồi lên trên.

Thân thể Phương Vận chấn động, phát hiện hư ảnh Ngọc Môn Quan chỉ rung lên chứ không hề có một vết nứt, liền thấy an lòng.

☾ Bước vào thế giới mộng mơ… Thiên Lôi Trúc dịch từng tờ yêu thương ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!