"Oanh!"
Trường thương dài trăm trượng hung hăng đánh vào lầu thành Ngọc Môn Quan, sau đó tạo thành một vụ nổ kịch liệt. Tia lửa văng ra khắp nơi, chấn động khiến cả tòa Ngọc Môn Quan rung chuyển dữ dội, tường thành xuất hiện những vết nứt nhỏ.
Khuất Hàn Ca thản nhiên cười, nói: "Không thể không nói, bài《Lương Châu Từ》này là chiến thi phòng ngự cấp tiến sĩ mạnh nhất từ cổ chí kim, lão phu bội phục."
"Cũng phải nói, nơi đây có 36 vạn quân sĩ, ngươi chỉ vận dụng 3 vạn mà đã có thể khiến chiến thi phòng ngự của ta rạn nứt, uy lực như thế đã vượt qua văn vị tiến sĩ rồi!"
Phương Vận lấy bút lông thấm mực, nhưng không viết ngay, mà phóng tài khí ra ngoài để hấp dẫn thiên địa nguyên khí. Chỉ có như vậy mới có thể khiến bài chiến thi từ tiếp theo hoàn thành nhanh hơn.
Phương Vận vừa dứt lời, hai thanh Chân Long Cổ Kiếm bay ra, Thần Thương Thiệt Kiếm không cần thiên địa nguyên khí.
Chỉ thấy Chân Long Cổ Kiếm lần lượt chém về phía đội cung nỏ và đội kỵ binh.
"Sớm đoán được ngươi sẽ làm vậy! Ngăn lại!"
Khuất Hàn Ca vừa dứt lời, tròn 60 đội quân đột nhiên biến mất tại chỗ, xuất hiện ở bốn phía hai thanh Chân Long Cổ Kiếm. Tròn 6 vạn người liên kết lại với nhau, tạo thành một cột sáng màu trắng vút tận trời, vây khốn hai thanh Chân Long Cổ Kiếm.
Thế nhưng, Chân Long Cổ Kiếm của Phương Vận thật sự quá mạnh mẽ, mà kỹ xảo ném kiếm của hắn cũng rất cao siêu. Hai thanh kiếm đột nhiên thay phiên nhau liên tục công kích vào một điểm trên cột sáng, trong nháy mắt đã đánh ra một vết nứt.
Vẻ kinh ngạc thoáng qua trên mặt Khuất Hàn Ca, không ngờ Chân Long Cổ Kiếm của Phương Vận lại cường đại đến vậy. Đang định dùng chiêu "Đoạn" cực kỳ hao tổn tài khí, trong mắt y lóe lên một tia không cam lòng, nói: "Tịnh!"
Chỉ thấy 6 vạn quân sĩ nữa xuất hiện, liên kết cùng 6 vạn người trước đó, hợp lực vây khốn Chân Long Cổ Kiếm.
Ánh sáng của cột sáng màu trắng vây quanh Chân Long Cổ Kiếm càng thêm đậm đặc, ép tốc độ của Chân Long Cổ Kiếm từ Lục Minh xuống còn Tứ Minh.
Phương Vận tiếp tục ném kiếm, Chân Long Cổ Kiếm không ngừng công kích vào điểm yếu của cột sáng.
"Không hổ là cổ kiếm được tài khí và chân huyết của Tổ Long gia trì." Khuất Hàn Ca khẽ thở dài, Chân Long Cổ Kiếm thực sự quá mạnh mẽ, những quân cờ này căn bản không đỡ nổi hai thanh hung vật.
"Đoạn!"
Lại có 6 vạn binh sĩ xuất hiện, liên hợp với 12 vạn người trước đó, tạo thành đại quân 18 vạn người, chắn giữa Phương Vận và Chân Long Cổ Kiếm.
Một luồng sức mạnh vô hình xuất hiện từ trong cõi u minh, triệt để cắt đứt liên hệ giữa Phương Vận và Chân Long Cổ Kiếm.
Hai thanh Chân Long Cổ Kiếm lơ lửng giữa không trung, mặc cho Phương Vận làm thế nào vận dụng lực lượng văn đảm, chúng vẫn không hề nhúc nhích.
Vẻ ác độc hiện lên trong mắt Khuất Hàn Ca, y lạnh lùng nói: "Hôm nay ta sẽ hủy Chân Long Cổ Kiếm của ngươi, cho ngươi nhớ kỹ cái tên Khuất Hàn Ca này, để cho Phương gia các ngươi và người Cảnh quốc nhớ kỹ uy danh của Khánh quốc ta!"
Trên Thượng Quan Đài, các học giả của những quốc gia khác vốn đang vừa thấp giọng nghị luận vừa xem văn chiến, thấy đến đây, tất cả đều kinh ngạc đến lặng người.
Khuất Hàn Ca rõ ràng đã cắt đứt liên hệ giữa Phương Vận và Chân Long Cổ Kiếm, rất nhanh sẽ giành thắng lợi, căn bản không cần phải hủy diệt Chân Long Cổ Kiếm.
Một khi Khuất Hàn Ca hủy diệt Chân Long Cổ Kiếm, Phương Vận tất nhiên sẽ bị thương văn đảm, nhẹ thì hơn mười năm mới có thể chữa trị Chân Long Cổ Kiếm, nặng thì triệt để mất đi Thần Thương Thiệt Kiếm, liên lụy đến cả văn đảm cũng không thể gượng dậy nổi.
Phương Vận trước đó văn chiến với chín người, cũng chỉ làm một người bị thương, không hề cố ý dựa vào sự cường đại của Chân Long Cổ Kiếm để phá hủy cổ kiếm của đối phương.
Người Cảnh quốc vốn đang lo lắng cho Phương Vận, thấy đến đây, vạn lần không ngờ Khuất Hàn Ca lại ti tiện đến mức này, cũng không nhịn được nữa, bắt đầu lớn tiếng mắng chửi.
"Khuất Hàn Ca, lão thất phu nhà ngươi, năm đó bản tướng quân thật nên xé ngươi thành tám mảnh!" Trương Phá Nhạc tức giận đến mức bộ râu quai nón cũng run lên.
"Ngươi nếu chiến thắng Phương Vận, bản tướng còn kính nể thực lực ngươi tuyệt cường, nhưng ngươi rõ ràng chiếm thế thượng phong, không cần hủy kiếm cũng có thể thắng, lại cứ muốn hủy kiếm của Hư Thánh. Ngươi quả thực đang là địch với Cảnh quốc ta, là địch với toàn Nhân tộc! Súc sinh!" Hà Lỗ Đông nghiến răng kèn kẹt.
"Ngươi nếu hủy kiếm, học giả Cảnh quốc chúng ta sẽ trả thù gấp trăm lần!" Trần Tĩnh lớn tiếng nói. Giờ phút này, cho dù hắn là con em thế gia, cũng không cách nào khống chế được cảm xúc.
"Khuất Hàn Ca, bản long địt mẹ ngươi!"
Ngao Hoàng cuối cùng cũng bùng nổ. Hắn từ đầu đến cuối không nói lời nào là vì có ước định với Phương Vận, rất sợ phạm sai lầm bị Phương Vận ghét bỏ. Nhưng bây giờ hắn không nhịn được nữa, Chân Long Cổ Kiếm chính là do hoàng thân vương hắn đây tự mình đặt tên.
Thế nhưng, Khuất Hàn Ca đang ở trong chiến trường văn chiến, không nghe được tiếng mắng chửi của mọi người ở Cảnh quốc.
Rất nhiều người Khánh quốc hết sức khó chịu khi người Cảnh quốc mắng chửi, nhưng không một ai cãi lại, bởi vì bọn họ tuy hy vọng Khánh quốc thắng lợi, nhưng cũng không hy vọng Thần Thương Thiệt Kiếm của một Hư Thánh Nhân tộc bị hủy.
Khi chưa có Thần Thương Thiệt Kiếm, tú tài và cử nhân bình thường của Nhân tộc khi đối mặt với yêu binh và yêu tướng đều rơi vào thế yếu toàn diện. Thiên tài đỉnh cấp của Nhân tộc tuy mạnh, nhưng gặp phải thiên tài đỉnh cấp của Yêu tộc thì chắc chắn sẽ bại.
Thế nhưng, khi có Thần Thương Thiệt Kiếm, tiến sĩ bình thường của Nhân tộc đã có thể đánh một trận với yêu soái bình thường, chứ không phải hoàn toàn không có sức chống cự. Nhất là những thiên tài trong Nhân tộc, đã có thể dựa vào Thần Thương Thiệt Kiếm để đối kháng với những thiên tài đứng đầu nhất trong Yêu Man.
Thần Thương Thiệt Kiếm là một loại sức mạnh có thể trưởng thành, cho dù đến Thánh vị cũng là một trong những thủ đoạn công kích chủ yếu.
Phá hủy Chân Long Cổ Kiếm, chẳng khác nào phá hủy gần một nửa thực lực của Phương Vận.
Khánh quân đột nhiên lớn tiếng nói: "Khuất Hàn Ca, ngươi sao có thể làm vậy! Mau mau dừng tay!"
Người Cảnh quốc sững sờ, không nhịn được mà thầm mắng trong lòng. Khánh quân này thật là ghê tởm, rõ ràng trong lòng vui sướng vô cùng, biết rõ Khuất Hàn Ca không nghe thấy, lại vì để tránh bị ngàn người chỉ trích và bị Sử gia phê phán mà làm bộ làm tịch, thật khiến người ta buồn nôn.
"Khánh quân!" Đôi mắt Ngao Hoàng đỏ rực, căm tức nhìn Khánh quân.
Khánh quân mặt không đổi sắc, làm ra vẻ nghi hoặc, nói: "Hoàng thân vương có gì phân phó?"
"Bản long cũng muốn địt mẹ ngươi!" Ngao Hoàng cuối cùng cũng chửi thẳng mặt.
Sắc mặt Khánh quân tím lại trong nháy mắt.
Hắn đường đường là một quốc quân, toàn Nhân tộc chỉ có mười nước, luận về danh dự địa vị, quốc quân mười nước chỉ đứng dưới Hư Thánh còn sống, ngay cả địa vị của những Hư Thánh đã qua đời cũng không so được với quốc quân mười nước hiện nay.
Hoàng thất mười nước bản thân chính là hào môn cao cấp nhất, tài phú của hoàng thất các nước đều vượt qua mấy thế gia Bán Thánh đang trên đà suy tàn nhất.
Trước mặt mọi người của mười nước, quốc quân Khánh quốc đường đường lại bị sỉ nhục như vậy. Nếu Ngao Hoàng là một học giả, sớm đã bị Lễ Điện trực tiếp bắt đi rồi.
Rất nhiều học giả không ưa Khánh quốc đều mang vẻ châm chọc. Chuyện này có lẽ sẽ không được ghi vào chính sử, mà dù có ghi vào cũng sẽ bị lược bỏ, nhưng dã sử tất sẽ ghi lại một bút đậm nét, đủ để trò cười này lưu truyền rất lâu.
Quốc quân của một nước đường đường bị chửi mà không tiện cãi lại, thật sự quá thú vị.
"Còn ra thể thống gì nữa!" Tông Ngọ Nguyên giận dữ quát Ngao Hoàng.
Ngao Hoàng hừ lạnh một tiếng, dùng vẻ mặt "ta đây thích thế đấy" liếc trắng Tông Ngọ Nguyên một cái, sau đó cuộn người trên ghế tiếp tục nhìn vào chiến trường văn chiến.
Vụ Điệp không ngừng bay tới bay lui trên vai Phương Vận, gắng sức vỗ cánh, dường như tràn đầy phẫn nộ.
Mặc Nữ dùng nắm đấm nhỏ hung hăng giã vào nghiên mực, hận đến ngứa cả răng.
Ngay cả Nghiên Mặc Quy vẫn luôn muốn trốn chạy cũng không vui mà liếc nhìn Khuất Hàn Ca một cái.
Phương Vận tay phải cầm bút, tay trái nắm chặt, mắt hơi híp lại, ánh mắt nhìn về phía Khuất Hàn Ca còn lạnh hơn cả ngọn gió đông ở Thập Hàn Cổ Địa.
Phương Vận nghiến răng, chậm rãi nói: "Khuất tiến sĩ, lời này là thật sao?"
Khuất Hàn Ca thấy Phương Vận tức giận như vậy, trong lòng vô cùng sung sướng, phá lên cười ha hả, nói: "Hủy kiếm của ngươi, báo mối thù ngươi sỉ nhục ta, đương nhiên là thật! Ta muốn cho ngươi tận mắt nhìn xem ta hủy diệt Chân Long Cổ Kiếm của ngươi như thế nào, cho tất cả người Cảnh quốc các ngươi biết, Tượng Châu là của Khánh quốc ta, toàn bộ Cảnh quốc tương lai cũng là của Khánh quốc ta! Cảnh quốc, chỉ có thể vĩnh viễn ngước nhìn Khánh quốc ta!"