Nghê Hiền chỉ mới mười lăm mười sáu tuổi, hai năm qua hầu như mỗi ngày đều nghe được truyền thuyết về Phương Vận. Trong lòng hắn, Phương Vận sớm đã không còn là thanh niên trạc tuổi kia, mà là một vị thiên tài tuyệt thế, vô luận tài học hay văn chiến đều cực mạnh, trong tương lai có cơ hội rất lớn có thể phong Bán Thánh, chính là nhân trung long phượng.
Hiện tại, vị nhân trung chi long này đang ở ngay trước mặt, lại rõ ràng ngữ khí bất thiện, Nghê Hiền sợ đến hai chân mềm nhũn, quỳ sụp xuống đất, lớn tiếng nói: "Học sinh oan uổng! Học sinh oan uổng a! Học sinh tuy rằng đánh nhau có sai, nhưng loại sự tình này một cây làm chẳng nên non, nếu không có hắn nhiều lần khiêu khích bọn ta, ta làm sao ra tay nặng như vậy! Đại nhân, oan uổng a! Học sinh thừa nhận có thù riêng với Điền Lục, nhưng cũng không hề vô sỉ như hắn nói!"
Phụ tử Điền gia tức giận đến toàn thân run rẩy, lời biện bạch này cũng giống như những lời thoái thác trước đây, chẳng phải là muốn biến hành vi ức hiếp thành một trận ẩu đả thông thường hay sao.
Phương Vận gật đầu, chăm chú nhìn Nghê Hiền, ánh mắt bởi vì tài khí và văn đảm lực lượng trở nên đặc biệt sáng ngời, như trăng sáng đêm khuya, sau đó chậm rãi nói: "Nghê Hiền, ngươi nên biết rõ, tại công đường, nếu có nửa câu nói dối, tội thêm một bậc! Một khi bản quan xác nhận lời ngươi có chỗ không thật, tất nhiên nghiêm trị không tha!"
Ánh mắt Nghê Hiền lóe lên, bản năng nhìn về phía phụ thân Nghê Quát.
Nghê Quát tiến lên một bước, nói: "Đại nhân, tiểu nhân có thể mở miệng không?"
Phương Vận nói: "Ừm, ngươi là cha của bị cáo, bị cáo tuổi nhỏ, nếu bị cáo không biết trả lời thế nào cho thỏa đáng, ngươi có thể thay mặt đáp lời."
Nghê Quát mừng rỡ, vội hỏi: "Con ta trời sinh tính không chịu thua, cùng Điền Lục kết thù oán, nguyên nhân chính là tranh giành thứ hạng thư viện. Ngày ấy con ta giễu cợt hắn vài lời, Điền Lục chỉ trích con ta, con ta tự cảm thấy bị sỉ nhục trước mặt mọi người nên mới động thủ. Điền Lục, ngươi nói thật, ban đầu ngươi có từng chỉ trích con ta không?"
Điền Lục tức giận nói: "Nghê Hiền tại thư viện làm càn làm bậy, ta..."
Nghê Quát mạnh mẽ cắt ngang lời Điền Lục, nói: "Ta chỉ hỏi ngươi, ngươi có phải hay không đã chỉ trích con ta?"
Điền Lục khí thế yếu đi, nói: "Hắn trước trào phúng ta, ta tự nhiên đáp trả."
Nghê Quát lập tức nhìn về phía Phương Vận, nói: "Đại nhân, ngài cũng nghe thấy rồi. Nhưng ngài không biết là, ban đầu con ta cũng không động thủ, mà là vài ngày sau đó, nghe được có người âm thầm phỉ báng, hơn nữa có người nói là Điền Lục phỉ báng mới dẫn người đánh Điền Lục!"
Phương Vận hỏi: "Điền Lục, ngươi có từng sau đó phỉ báng Nghê Hiền không?"
Điền Lục vội vàng lắc đầu, nói: "Tuyệt đối không thể nào. Ngày ấy phản bác Nghê Hiền xong, ta chỉ lo lắng Nghê Hiền sẽ trả thù, vẫn luôn do dự có nên nhận lỗi với hắn hay không, sao lại tiếp tục phỉ báng!"
"Ồ? Lo lắng Nghê Hiền sẽ trả thù? Trước đây Nghê Hiền có thật nhiều việc xấu sao? Ngươi hãy nói rõ từng việc một mà ngươi tận mắt thấy." Phương Vận nói.
Trong mắt Nghê Quát lộ ra vẻ lo lắng. Muốn phản bác, nhưng nhớ tới việc bị vả miệng trước đó, không dám nói lời nào. Phụ tử bị cáo còn lại cũng trầm mặc không nói, không dám đối kháng với vị Huyện thái gia lôi lệ phong hành này.
Điền Lục lập tức nói: "Học sinh từng tận mắt thấy ba lần Nghê Hiền chặn đồng môn ở thư viện hoặc trên đường để ẩu đả, ít nhất đã thấy bốn lần Nghê Hiền trêu ghẹo nữ học sinh. Về phần những chuyện ức hiếp người khác mà học sinh chính tai nghe được Nghê Hiền nói thì nhiều không kể xiết, thật sự là rất nhiều."
"Ồ, những người đó có từng tố cáo lên quan phủ không?" Phương Vận hỏi.
"Nghê Hiền hết sức khôn khéo, chỉ ức hiếp những hàn môn đệ tử như chúng ta. Làm gì có ai dám tố cáo lên quan phủ. Về phần những nữ học sinh kia, gia thế tuy tốt nhưng đều không khác Nghê Hiền là bao, Nghê Hiền cũng chỉ là lời lẽ khinh bạc. Được rồi, học sinh nghe nói năm ngoái Nghê Hiền từng..."
Nghê Hiền đột nhiên trừng mắt nhìn Điền Lục, hét lớn: "Điền Lục! Ngươi muốn chết sao!"
Thân thể Điền Lục run lên, ánh mắt lộ ra vẻ hoảng sợ, vậy mà không dám nói tiếp.
"Lớn mật!" Phương Vận mạnh mẽ vỗ kinh đường mộc, văn đảm lực bùng nổ, cuồng phong từ không mà sinh, càn quét bốn phương tám hướng.
Quần áo của tất cả mọi người đều bị thổi bay lên. Trang sách bay tán loạn, rất nhiều người bản năng phát ra tiếng kinh hô, ánh mắt nhìn về phía Phương Vận tràn ngập kính nể.
"Học sinh biết lỗi! Học sinh biết lỗi!" Nghê Hiền vội vàng cúi đầu cầu xin tha thứ.
Phương Vận hừ lạnh một tiếng, nói: "Tại công đường mà còn dám uy hiếp nguyên cáo. Có thể thấy được ngươi ngày thường ương ngạnh đến mức nào! Lời ngươi vừa nói đã được ghi vào hồ sơ, sau này sẽ cùng xử lý. Nếu còn dám càn rỡ trên công đường, chớ trách bổn huyện nghiêm trị! Điền Lục, ngươi nói tiếp."
Điền Lục cúi đầu, nói: "Đúng là học sinh nghe được tin đồn, cũng không phải tận mắt nhìn thấy, không thích hợp nói lung tung tại công đường."
Phương Vận lại nói: "Lời này sai rồi. Tin đồn này nếu đối với ngươi không chút nào ảnh hưởng, ngươi sẽ không nói, nhưng nếu đối với ngươi có ảnh hưởng, liền liên quan đến việc ngươi có e ngại Nghê Hiền hay không. Bổn huyện lại hỏi, tin đồn đối với ngươi có ảnh hưởng gì?"
Điền Lục trầm mặc hồi lâu, chậm rãi nói: "Nghe được tin đồn sau, học sinh càng thêm sợ hãi."
"Vậy ngươi hãy nói rõ tường tận về tin đồn đó." Phương Vận lúc nói chuyện, nhìn phụ tử Nghê Quát và Nghê Hiền, hai người rất muốn biện giải, nhưng cũng không dám mở miệng.
Điền Lục trầm mặc chỉ chốc lát, nói: "Việc này thư viện mọi người đều biết. Nghê Hiền vô tình gặp được một thiếu nữ, quá đỗi yêu thích vẻ đẹp của nàng, biết được nàng là con gái nhà bình dân, liền muốn mua nàng về Nghê gia làm nha hoàn. Nha hoàn còn không bằng thiếp, gia đình đó không đồng ý, ai lại không muốn con gái mình làm chính thê? Đến đây, tin đồn đều nhất trí, nhưng sau đó tin đồn lại chưa có kết luận, có nói Nghê Hiền cưỡng hiếp cô gái đó, thiếu nữ xấu hổ và phẫn uất tự sát. Có nói Nghê Hiền bội tình bạc nghĩa, muốn kết thông gia với danh môn nhưng lại sợ thiếu nữ này làm ảnh hưởng danh tiếng, nên đã hại chết nàng. Nói chung, cô gái đó cuối cùng đã chết, vì sao mà chết, đến nay mọi lời đồn vẫn xôn xao."
Phương Vận quay đầu nhìn về phía Hình phòng Tổng thư, hỏi: "Về cái chết của thiếu nữ này, Hình phòng có ghi lại không?"
Hình phòng Tổng thư sửng sốt, vội hỏi: "Ninh An là huyện lớn, số người chết hàng năm khó mà thống kê hết, hạ quan không rõ ràng lắm."
Phương Vận gật đầu, hỏi: "Điền Lục, ngươi có biết tên họ của cô gái đó không?"
Điền Lục lắc đầu, nhưng phụ thân hắn là Điền Phúc Sinh nói: "Bẩm báo đại nhân, thảo dân nhớ rõ, cô gái đó họ Lữ, khuê danh là Bình Nhi, nhà ở thành tây, tại Lão Hòe Hạng."
"Nghê Hiền, ngươi có từng nghe nói qua thiếu nữ này không?" Phương Vận nhìn thẳng Nghê Hiền.
Sắc mặt Nghê Hiền quái dị, dường như đang giãy giụa điều gì. Phụ thân hắn Nghê Quát vội hỏi: "Đại nhân, khuyển tử cùng Lữ Bình Nhi quả thật có một đoạn tình duyên, khuyển tử cũng muốn nghênh cưới nàng vào cửa, nhưng sau đó hai người vì tình thế đổ vỡ, nàng kia đã treo cổ tự sát. Ta từng tự mình đi trước Lữ gia xin lỗi, để đạt được sự lượng thứ của cả Lữ gia."
Phương Vận gật đầu nói: "Việc của cô gái này liên quan đến việc Nghê Hiền ngày thường có làm xằng làm bậy hay không. Hình phòng Tổng thư đâu!" Nói rồi, Phương Vận từ trong ống thẻ lấy ra một chiếc lệnh thiêm.
"Hạ quan tại." Hình phòng Tổng thư vội vàng tiến lên nói.
"Ngươi phái hai người đến Lữ gia, dẫn người Lữ gia đến huyện nha."
"Vâng!" Hình phòng Tổng thư tiến lên tiếp nhận lệnh thiêm, rời khỏi đại đường đi tìm người.
Phương Vận liếc thấy, chân Nghê Hiền khẽ run rẩy, trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh.
Phương Vận nói: "Trở lại bản án. Lần đầu tiên hai ngươi đánh nhau là do tranh cãi. Sau đó Nghê Hiền liên tiếp ẩu đả, thậm chí gây ra vết bỏng và vết cắt, lại là vì sao?"
Nghê Quát chắp tay, nói: "Khuyển tử đánh Điền Lục xong, vốn định dừng tay ngay lúc đó, nhưng luôn nghe được Điền Lục ở sau lưng chửi bới, nói xấu, mới nhiều lần động thủ! Đại nhân, tại hạ cùng khuyển tử đã chịu sự cảm hóa của đại nhân, quyết định nhận tội và tuân thủ pháp luật, không chỉ phải bồi thường Điền gia ngàn lượng bạc ròng, mà còn có thể tại thư viện để khuyển tử trước mặt mọi người xin lỗi, chịu ba mươi roi quất, cấm túc một năm, để răn đe!"
Phụ tử Điền gia sửng sốt, nếu như Nghê Quát sớm đã đưa ra hình phạt nghiêm khắc này, hai người tuyệt sẽ không tiếp tục tố cáo lên quan phủ. Việc để Nghê Hiền trước mặt mọi người nhận lỗi và chịu quất roi, đã vượt quá dự đoán của hai người, án này xem ra có thể kết thúc.
Phụ tử Điền gia cảm kích nhìn về phía Phương Vận. (còn tiếp...)