"Ha ha, chỉ biết ăn thôi!" Phương Vận nói rồi hướng xuống lầu cất tiếng gọi: "Tiểu nhị, thêm một bộ nữa."
Tiểu nhị của quán thịt kho lóc cóc chạy lên lầu hai, thoáng cúi người, hỏi: "Vị công tử này, ngài nói 'thêm một bộ nữa' là sao ạ?"
"Chính là những món vừa rồi, món nào cũng mang lên thêm một phần. Tiền cứ trừ vào đây." Phương Vận nói rồi tung ra một thỏi bạc nhỏ.
Gã tiểu nhị vội vàng bắt lấy, dùng tay sờ nhẹ đã cảm giác là bạc thật, mặt mày tức thì hớn hở, vội nói: "Hai vị công tử xin chờ một lát, tiểu nhân lập tức mang thức ăn lên ngay!" Vừa xuống lầu, gã vừa thầm nghĩ vị công tử trẻ tuổi này quả không tầm thường, đã nhìn ra mình nghi ngờ hắn không đủ tiền trả, chẳng cần mình mở miệng đã ném thẳng bạc qua.
Ngao Hoàng nhìn Phương Vận khẩu xà tâm phật, cười hắc hắc, vươn lưỡi liếm môi, hai mắt sáng rực, chuẩn bị sẵn sàng để đánh chén thêm một trận nữa.
Lúc này, dưới lầu có người đang bàn luận về mối họa Man tộc, Phương Vận bèn chăm chú lắng nghe.
Qua vài lần vi hành tra xét, Phương Vận phát hiện người dân huyện Ninh An phần lớn đều không ôm hy vọng vào tương lai. Bọn họ đã quen đời đời sống ở nơi này, đến nơi khác không có ruộng đất, lỡ như không tìm được nghề nghiệp phù hợp, e rằng cuộc sống còn không bằng hiện tại. Chi bằng cứ đi một bước tính một bước, đợi đến khi thật sự không chống lại nổi Man tộc thì hãy chạy trốn.
Cũng có một số người tuy không đặt hy vọng vào Cảnh quốc, nhưng lại đặt hy vọng vào Thánh viện, tin rằng cuối cùng Thánh viện nhất định sẽ phái người đến cứu vớt Cảnh quốc.
Phương Vận vừa quan sát dân tình, vừa suy tư cách giải quyết việc Man tộc xâm nhập phương nam.
Bắc Man thế lớn, lấy sức của toàn Nhân tộc thì tự nhiên có thể tiêu diệt, nhưng chỉ với sức của Cảnh quốc thì tuyệt không thể nào giải quyết được.
Phương Vận đang suy tư thì nghe thấy từ quán trà bên cạnh truyền đến tiếng tỳ bà và đàn tranh hợp tấu, sau đó là tiếng hát của ca nữ, châu tròn ngọc sáng, trong trẻo uyển chuyển, vô cùng êm tai.
Khúc điệu mà ca nữ kia hát là 《Lương Châu Từ》, còn ca từ chính là bài chiến thi lừng danh thiên hạ 《Ngọc Môn Quan》.
"Hoàng Hà viễn thượng bạch vân gian, nhất phiến cô thành vạn nhận sơn. Khương địch hà tu oán dương liễu, xuân phong bất độ Ngọc Môn Quan..."
Phương Vận nghe một lát, thầm nghĩ giọng hát này còn hay hơn cả những ca kỹ nổi danh trên văn hội, quả thực là ba trăm sáu mươi nghề, nghề nào cũng có trạng nguyên.
Phương Vận tiếp tục suy tư trong tiếng hát tuyệt vời, bất tri bất giác đã gần đến trưa, người dưới lầu ngày một đông, còn trên lầu vẫn chỉ có một bàn của họ.
Phương Vận nhìn Ngao Hoàng vẫn đang ăn như hùm, định bụng đợi hắn ăn xong rồi đi. Nào ngờ Ngao Hoàng ăn xong, lau miệng, rồi cười hì hì nói nhỏ: "Bản long vừa quên mất một chuyện, có thể gọi thêm một bộ nữa không? Lần này không chỉ để ăn đâu."
"Vì sao?" Phương Vận hỏi.
"Lần này ăn ngon hơn hẳn mấy lần trước, ta muốn dùng Hư Lâu Châu ghi lại những món ăn này, đợi khi về Long cung sẽ cho đám long tử long tôn kia thèm chết đi được. Long cung có nhiều mỹ vị giai hào, nhưng những món ăn chốn phố phường thế này thì rất hiếm."
Phương Vận nhìn Ngao Hoàng chằm chằm một lúc lâu mới nói: "Tầm nhìn của ngươi đi trước người khác mấy nghìn năm đấy."
"Thật không? Hắc hắc hắc, bản long cũng thấy vậy... Phương Vận, sau này mỗi lần trước khi ăn, ta đều có thể dùng Hư Lâu Châu ghi lại được không? Nhưng mà cảm thấy hơi ngại, liệu có ai cười ta không?"
Phương Vận im lặng một lát rồi nói: "Ngươi cứ nói là ngươi đang tiêu độc trừ tà, sẽ không có ai cười đâu."
"Không hổ là Hư Thánh, cứ quyết định vậy đi!" Ngao Hoàng nói xong liền hô to: "Tiểu nhị, thêm một bộ nữa!"
"Quan khách xin chờ một lát!"
Phương Vận mỉm cười, thầm nghĩ thật ra có thể sai người vẽ lại những món ngon của huyện Ninh An, sau đó dùng quan ấn ghi lại rồi đăng lên luận bảng. Biết đâu có thể thu hút một vài độc thư nhân sành ăn, giúp phát triển du lịch...
Quan ấn khẽ rung lên, Phương Vận nhìn qua, là thư truyền từ Điển sử Vu Bát Xích.
"Đại nhân, hạ quan gặp phải một vụ án nan giải, muốn thỉnh báo với ngài. Sáng nay nghe nói ngài muốn đi vi hành, hạ quan vẫn luôn ở nha môn chờ, nên muốn hỏi ngài đang ở đâu, hạ quan sẽ lập tức chạy tới."
"Ngươi hiện đang ở gần huyện nha hay gần phố Trường Bạch hơn?"
"Gần phố Trường Bạch hơn một chút ạ."
"Vậy đến quán thịt kho họ Trương trên phố Trường Bạch đi, ta mời ngươi ăn thịt kho dưa muối, ăn xong về huyện nha nói chuyện."
"A? Vậy làm phiền đại nhân phá phí rồi, hạ quan tới ngay."
"Ừ, lên lầu hai, cái bàn đối diện cầu thang."
"Vâng, hạ quan đến ngay."
Đột nhiên, tiếng đàn tiếng hát từ trà lâu trở nên lộn xộn, khiến Phương Vận, người đã đạt tới Cầm đạo nhất cảnh, cảm thấy hơi khó chịu.
Phương Vận lắng nghe kỹ hơn thì hiểu ra, hóa ra là có kẻ háo sắc đang trêu ghẹo ca nữ, lời lẽ vô cùng hạ lưu. Nhưng bọn chúng cũng rất khôn ngoan, chỉ trêu ghẹo chứ không động tay động chân.
Phương Vận nhìn sang trà lâu, nhưng tầm nhìn bị che khuất nên không thấy rõ đám du côn. Hắn nghe những thực khách khác trong quán bàn tán, biết được mấy tên du côn này khá có tiếng tăm ở gần đây, người bình thường không dám trêu vào.
Âm thanh càng lúc càng hỗn loạn, lão giả gảy đàn tranh lên tiếng quát lớn, nhưng mấy tên du côn vẫn phớt lờ, còn cố tình giả giọng khóc lóc theo tiếng hát của ca nữ.
Ngao Hoàng nhíu đôi mày nhỏ lại, nói: "Hay là ta ra ngoài ăn thịt bọn chúng nhé? Một khúc hát hay như vậy lại bị chúng làm cho hỏng bét!"
Phương Vận cất cao giọng nói: "Tiểu nhị, qua trà lâu đối diện mời hai ông cháu hát rong tới đây, trả thù lao cho họ trước." Nói xong, Phương Vận ném hai lạng bạc vụn xuống lầu một, bay chính xác vào lòng gã tiểu nhị.
"Vâng, được ngay ạ!"
Không lâu sau, dưới sự dẫn đường của gã tiểu nhị, một già một trẻ mang theo nhạc khí sau lưng đi lên lầu hai. Thiếu nữ mặc một thân thanh y, tướng mạo thanh tú, trắng trẻo sạch sẽ, trông hiền lành đáng yêu. Lão nhân đi sau lưng đã còng, mắt vẩn đục, dáng vẻ già nua, cố gắng nặn ra một nụ cười.
"Cứ hát một khúc, sau đó hai người có thể đi hàng khác."
Ánh mắt thiếu nữ vẫn còn ngây thơ, nhưng lão nhân kia đã bừng tỉnh ngộ, cảm kích cúi đầu khom lưng với Phương Vận, nói: "Cảm tạ công tử tốt bụng, sang năm ngài tất sẽ đỗ Đồng sinh, ngày sau ắt là bậc tài Trạng nguyên."
Ngao Hoàng vừa ghi lại xong món ngon, gật đầu, ra vẻ ta đây nói: "Lão tiên sinh, mắt nhìn của ngươi không tệ, có điều chỉ đúng một nửa thôi."
Lão nhân cười cười, không hiểu Ngao Hoàng đang nói gì, vội giục: "Còn không mau cảm tạ vị công tử này."
Thiếu nữ vội vàng e dè quỳ xuống, nói: "Đa tạ công tử."
"Ừ, ta nghe ngươi hát bài 《Lương Châu Từ》 vừa rồi không tệ." Phương Vận nói.
Hai người lập tức bắt đầu đàn hát khúc 《Lương Châu Từ》.
Mới hát được vài câu, đã nghe tiếng bước chân lộn xộn từ dưới lầu đi lên, một giọng nói say khướt vang lên: "Đây là tìm được ân khách mới, đã quên tình cũ rồi sao? Đến đây, để ta xem là công tử nhà ai trong thành, tới bái kiến một phen."
Phương Vận nhìn theo tiếng nói, chỉ thấy cái đầu của một gã đàn ông vai u thịt bắp mặc áo vải nâu đang từ từ nhô lên ở cầu thang. Gã này mặt đầy men say, miệng toe toét cười. Sau khi nhìn thấy Phương Vận, gã cẩn thận quan sát quần áo trên người hắn, chỉ là một bộ áo lam vải bố, không có văn vị, trên người cũng không đeo ngọc bội hay đồ trang sức gì, trông không giống người của gia đình giàu có.
"Ha ha ha... Vị công tử này là người nhà ai ở thành Ninh An vậy? Ta đây là kẻ thô lỗ, đừng để mạo phạm phải nhà cao cửa rộng, ta gánh tội không nổi đâu." Gã to con mặc áo vải nâu bước lên lầu, theo sau là ba gã đàn ông mặt mày hung tợn, cũng đều có chút men say.
Phương Vận thần thái thản nhiên, nói: "Mới đến Ninh An được mấy tháng, quê nhà cũng không phải ở đây."
"Vậy là đến Ninh An tìm người thân à?" Gã to con mặc áo vải nâu cười nói rồi đi tới trước bàn.
"Ta ở Ninh An không có người thân, thật ra là bị buộc phải đến." Phương Vận thành thật trả lời.
Gã to con mặc áo vải nâu cười ha ha một tiếng, thò hai ngón tay định bốc miếng thịt kho, trong mắt Ngao Hoàng liền lóe lên hung quang.
Phương Vận nói: "Ta khuyên ngươi đừng động vào đồ ăn trên bàn. Trên đời này, chưa có ai cướp được đồ ăn từ trong miệng vị tiểu huynh đệ này của ta, huống hồ ta còn đang có khách."
Ngao Hoàng rất nghiêm túc gật đầu, hất cằm lên, vẻ mặt kiêu ngạo nói: "Ngươi tốt nhất nên nghe lời hắn."