Long vương Ngao Qua cười ha hả một tiếng, nói: "Không ngờ chiến sự còn chưa khai màn, các ngươi Nhân tộc đã tự tương tàn sát!"
Bành Tẩu Chiếu híp mắt, sát khí lóe lên. Nhưng nghĩ đến mình là người được chọn cho trận chiến Tam Cốc năm nay, lại có Đại học sĩ Lôi Ô chắc chắn sẽ tương trợ, nếu động thủ lúc này rất có thể sẽ để yêu man và thủy tộc đang kéo đến có cơ hội lợi dụng, nên hắn đã không ra tay.
Phương Vận nhìn chiến đài sóng dữ của long tộc đang nhanh chóng áp sát phía trước, chậm rãi nói: "Ngao Qua, ta khuyên ngươi nên câm miệng, nếu không, ngươi sẽ không sống được đến khi chiến sự kết thúc!"
"Ha ha ha..." Ngao Qua cất tiếng cười lớn, "Ta thừa nhận, ngươi Phương Vận rất giỏi, Trương Phá Nhạc cũng đại danh đỉnh đỉnh, Vô Tí Hàn lâm càng là nhân tài kiệt xuất của Nhân tộc, cộng thêm các Hàn lâm và Tiến sĩ còn lại, nếu là sinh tử tương bác, ta tất nhiên sẽ máu đổ tại Ninh An. Thế nhưng các ngươi đừng quên, bản vương là Long Vương, không chỉ tương đương với Đại học sĩ của Nhân tộc các ngươi, mà còn có khả năng bay lượn trên trời. Nếu bản vương muốn trốn, không ai giết được ta!"
"Được, các ngươi đã không nhớ mình mang thân phận Đại học sĩ Nhân tộc, không nhớ đến việc liên minh hai tộc, vậy bản thánh sẽ không khách khí nữa." Phương Vận vẫn nhìn về phía trước, tay phải nắm chặt quan ấn, trong hai mắt hiện lên hai vầng trăng sáng, áo bào quanh thân khẽ phập phồng, tài khí cùng văn đảm cộng hưởng, tùy thời có thể bộc phát ra lực lượng cường đại.
Long vương Ngao Qua lại một lần nữa truyền thanh khắp thành: "Nhân tộc thành Ninh An, các ngươi cũng thấy rồi đấy, Hư Thánh Phương Vận vì tư lợi của bản thân, vì ngôi vị Trạng Nguyên mà hoàn toàn không để sinh tử của các ngươi vào mắt! Chiến đài sóng dữ của long tộc chúng ta vô cùng cường đại, đủ để bao phủ toàn thành, toàn dân hãy phản kháng đi! Chỉ cần chín thành bách tính thành Ninh An phản kháng Phương Vận, hắn sẽ mất đi lòng dân, quan ấn sẽ bị tạm thời phong ấn. Mất đi tư cách thi Đình, hắn chỉ có thể theo chúng ta đến Bắc Hải Long Cung! Bằng không, các ngươi sẽ bị sóng dữ ngập trời nhấn chìm!"
Giọng của Long vương Ngao Qua tiếp tục vang vọng trong thành: "Ha ha ha... Phương Vận. Ngươi cho rằng đắc tội với Tây Hải Long Thánh, đắc tội với long tộc chúng ta là một chuyện nhỏ không đáng kể sao? Hôm nay ta sẽ cho ngươi biết cái giá phải trả khi đắc tội với long tộc chúng ta!"
Phương Vận chậm rãi hít một hơi, dùng Thiệt Trán Xuân Lôi nói: "Thánh miếu bị phong tỏa, bản quan không thể điều động lực lượng thánh miếu, nhưng yêu man thế lớn, bản quan xin mượn tài khí thánh miếu còn sót lại trong quan ấn của chư vị, để đạt tới cảnh giới Hàn lâm trong một khắc!"
Mọi người sững sờ, lúc này mới hiểu được nguyên nhân Phương Vận cấm dùng quan ấn lúc trước. Mỗi một quan ấn vì thời gian dài liên kết với thánh miếu nên tất nhiên đều chứa đựng ít nhiều tài khí thánh miếu, đảm bảo tốc độ liên lạc với thánh miếu cực nhanh.
"Cảnh Quốc Định Viễn tướng quân Trương Phá Nhạc, nguyện xả tài khí trong quan ấn, trợ giúp Phương Hư Thánh!" Trương Phá Nhạc nói xong, chỉ thấy từ trong quan ấn của hắn bay ra một luồng tài khí màu cam to bằng ngón út. Tổng lượng tài khí cực nhỏ, nhưng phẩm chất tài khí lại giống hệt tài khí thánh miếu.
"Thanh Ô tri phủ Thái Hòa nguyện dâng tài khí trong quan ấn!" Tài khí từ trong quan ấn của Thái Hòa cũng bay về phía Phương Vận.
"Thánh viện Hàn lâm Bành Tẩu Chiếu tự nguyện dâng tài khí trong quan ấn!" Bành Tẩu Chiếu không hổ là tinh anh của Thánh viện, tài khí bay ra từ quan ấn của hắn dày bằng hai ngón tay.
Quan viên Cảnh Quốc và quan viên Thánh viện ở đây số lượng rất đông, mấy trăm luồng hồng quang tài khí bay thẳng vào quan ấn của Phương Vận.
Thế nhưng, tài khí lưu lại trong quan ấn quá ít, Phương Vận cảm thấy vẫn còn thiếu một chút.
Phương Vận quét mắt nhìn mọi người, nói: "Thiếu."
Mọi người trầm mặc.
Phương Vận đột nhiên nhìn về phía huyện nha, nơi đó có một vị Đại Nho và sáu vị Đại học sĩ bị thánh đạo lực lượng của Tây Hải Long Thánh mê hoặc, không cách nào tỉnh lại. Nhưng trên người bảy người đó đều có quan ấn, nhất là quan ấn trên người Đại Nho Chu Tình Thiên, tất nhiên ẩn chứa lượng lớn tài khí.
Phương Vận dùng Thiệt Trán Xuân Lôi nói: "Hư Thánh Phương Vận, vì cứu Ninh An khỏi nước sôi lửa bỏng, xin mượn tài khí trong quan ấn của Thánh viện dùng tạm!"
Ý niệm của Phương Vận cùng Thiệt Trán Xuân Lôi cùng nhau truyền đến huyện nha, chỉ thấy bảy chiếc quan ấn khẽ rung lên, sáu luồng tài khí dày bằng cánh tay và một luồng dày bằng vòng tay ôm thẳng vào quan ấn của hắn.
Quan ấn Huyện lệnh huyện Ninh An tỏa ra quang mang màu cam rực rỡ.
Phương Vận lại một lần nữa nhìn về phía chiến đài sóng dữ đang ngày càng gần ở phương bắc, dùng Thiệt Trán Xuân Lôi nói: "Huyện lệnh huyện Ninh An Phương Vận, công chưa chắc đã cao, nhưng chăm chỉ sáng tỏ; tài chưa chắc đã giỏi, nhưng khổ học tự rèn. Nay bên trong có Long vương Ngao Qua phản bội minh ước hai tộc, Lôi gia Lôi Ô phản bội Nhân tộc. Bên ngoài có Tây Hải Long Thánh hung uy ngập trời, yêu man thủy tộc đạp sóng dữ từ phương bắc kéo đến, Phương Vận mượn tài khí thánh miếu, đạt tới cảnh giới Hàn lâm trong một khắc!"
Oành...
Quan ấn Huyện lệnh của Phương Vận bộc phát ra âm thanh mạnh mẽ, sau đó, chỉ thấy tài khí như dòng nước, men theo cánh tay Phương Vận chảy vào sâu trong văn cung của hắn.
Bạch quang nhu hòa từ trên người Phương Vận bùng nổ, nguyên khí trong phạm vi ba trăm dặm chấn động, luồng gió mạnh mẽ thổi những người xung quanh phải lùi lại từng bước.
Lúc này, Phương Vận ngoại trừ thiên tư khó lường, các phương diện khác đều giống hệt một Hàn lâm, chủ tài khí trong cơ thể hắn vốn chỉ dày bằng cánh tay, mà bây giờ đã đạt đến độ dày bằng hai cánh tay ôm.
Lôi Ô nhìn Phương Vận nghiến răng nghiến lợi, mình đường đường là Đại học sĩ, lại bị Phương Vận nói thành phản bội Nhân tộc, nếu nói nghiêm trọng hơn một chút, chẳng khác nào đang mắng hắn là nghịch chủng.
Long vương Ngao Qua giận dữ nói: "Tên Nhân tộc cuồng vọng, bản vương chưa bao giờ phản bội minh ước hai tộc! Là các ngươi ép bản vương làm vậy! Ngươi dù có thành Hàn lâm thì có ích gì? Bản vương muốn tận mắt nhìn chiến đài sóng dữ phá hủy Ninh An, tàn sát vạn dân! Muốn tận mắt xem ngươi làm sao không khách khí!"
Phương Vận lại như không nghe thấy lời của Ngao Hoàng, lấy ra Thánh Trang, nói: "Bút đâu!"
Lữ Hàn lâm của Hình Điện lập tức nói: "Lão phu có một cây văn bảo cấp Đại học sĩ, là do Hình Điện tạm thời ban thưởng, lông bút được làm từ tinh túy của một Đại Yêu Vương thuộc tộc Tổ Thần, không hề thua kém lông của Yêu Thánh bình thường, có thể tăng tám thành uy lực của chiến thi từ!"
Xung quanh không ai đáp lời, Lữ Hàn lâm biết không ai có văn bảo bút tốt hơn, lập tức ném cho Phương Vận.
Phương Vận cầm bút, nói: "Nghiên mực đâu!"
"Anh anh!" Chỉ thấy Nô Nô đang đứng trên người Ngao Hoàng ném Nghiên Mực Quy cho Phương Vận.
"Mực đâu!"
Mặc Nữ hít sâu một hơi, cái miệng nhỏ nhắn phun ra một luồng mực nước ẩn chứa lực lượng kỳ dị lên bút của Phương Vận, Nghiên Mực Quy vẻ mặt phẫn hận, dường như đang oán giận Mặc Nữ đã cướp mất việc của nó.
Phương Vận nhấc bút, bắt đầu viết lên Thánh Trang, chỉ thấy nét bút sinh hoa, thể hiện hết thần vận của thư pháp Nhị cảnh.
"Tiểu trúc tiệm cao chẩm, ưu thì cựu hữu minh.
Hô tôn lai ấp khách, huy chủ tọa đàm binh."
Cổ thi viết xong một nửa, các độc thư nhân gần đó đều hiểu ý tứ bốn câu đầu.
Hai câu đầu nói rằng, Phương Vận thi Đình vô cùng thuận lợi, đang sống cuộc sống bình yên ở nhà mình, nhưng lại lo lắng cho long tộc, đồng minh đã kết giao trước đây.
Hai câu thực nói rằng, dùng rượu đãi khách đến thăm, cùng ngồi đàm luận chiến sự, thảo luận cách đối kháng kẻ địch.
Sắc mặt Long vương Ngao Qua vô cùng khó coi, không ngờ Phương Vận lại có thể vào lúc tai họa sắp ập đến mà tức khắc làm thơ về long tộc.
Sau đó, Long vương Ngao Qua thấy rõ bốn câu cuối của Phương Vận, sắc mặt đại biến, như muốn ra tay, nhưng lại sợ bị mọi người vây công, bèn siết chặt long trảo, không hề động thủ.
"Vân hộ nha thiêm mãn, tinh hàm bảo kiếm hoành.
Phong hầu phi ngã ý, đãn nguyện hải ba bình."
Hai câu luận nói rằng, trong đêm khuya mây đen che phủ, sao trời lấp lánh, vẫn đọc binh thư, mà bảo kiếm đặt ngang bên người, tùy thời chuẩn bị ra trận giết địch.
Hai câu kết thì vẽ rồng điểm mắt, chỉ thẳng vào cốt lõi của bài thơ này: Thăng quan tiến tước không phải là chí hướng thật sự của ta, biên cương trên biển của Nhân tộc bình an, thủy tộc không nhiễu loạn, mới là nguyện vọng thật sự của ta!
Câu thơ này nhìn như chỉ là nguyện vọng của Phương Vận, nhưng vào thời khắc long tộc xâm phạm thành Ninh An này, nó lại mang sát khí ngút trời
Thiên_Lôi_Trúc dẫn ta về nguồn ✿