“Tôn Thiến Thiến (Thế giới Phong Thần): Diệp Minh đừng hoảng! Có chúng tôi đây!”
“Sở Yên Nhiên (Thế giới Đạo Mộ): Diệp đại ca! Đừng từ bỏ hy vọng a!”
“Tào Tiểu Man (Thế giới Cương Thi): Minh ca! Chúng ta sẽ kề vai chiến đấu!”
“Trương Đại Pháo (Thế giới Sinh Hóa): Mẹ kiếp! Lão tử đánh chết cũng phải liều mạng với tên khốn kiếp đó! Diệp Minh ông cũng xốc lại tinh thần cho tôi!”
“Khương Đồng (Thế giới Hỏa Ảnh): Diệp Minh tiền bối, ngài chính là trụ cột của mọi người đấy!”
“Vân San San (Thế giới Đấu Khí): Diệp Minh ca ca! Cố lên! Chúng muội vĩnh viễn ủng hộ huynh!”
“Vương Lỗi (Thế giới Hải Tặc): Huynh đệ, sinh tử có nhau! Chúng ta há là hạng người tham sống sợ chết!”
“Yêu Dã (Thế giới Hồn Hoàn): Hừ! Chỉ là Tà Ác Chi Nguyên, cũng dám coi thường bản tọa?! Chờ đó cho ta!”
“Trần Khả Khả (Thế giới Quỷ Diệt): Diệp Minh đại ca! Chúng em tuyệt đối sẽ không để anh một mình đối mặt đâu!”
Trong lúc nhất thời, các vị chí hữu nhao nhao tỏ thái độ, thề cùng Diệp Minh cùng tiến cùng lui.
Diệp Minh nhìn từng lời thề kiên định trong khung chat, chỉ cảm thấy hốc mắt có chút ươn ướt.
“Mọi người…”
“Cảm ơn…”
Hắn hít sâu một hơi, nặng nề gật đầu.
Đúng vậy!
Ta làm sao có thể ở chỗ này tự oán tự trách?!
Sau lưng còn có nhiều bằng hữu như vậy đang ủng hộ ta!
Dựa vào ta!
Ta làm sao có thể, để bọn họ thất vọng?!
“Hừ! Chỉ là Tà Ác Chi Nguyên! Bản tọa há lại sợ ngươi!”
Diệp Minh ngửa mặt lên trời thét dài, trong mắt chiến ý bộc phát.
Hắn vận chuyển Cửu Chuyển Huyền Công, linh lực trong cơ thể cuộn trào.
Sau một khắc, hắn tế ra Càn Khôn Đỉnh.
Cùng các vị chí hữu sau lưng đồng thanh hét lên với bầu trời:
“Tà Ác Chi Nguyên! Ngươi nghe cho rõ đây!”
“Chư Thiên Vạn Giới này, không phải nơi ngươi có thể tùy ý chà đạp!”
“Tôn Thiến Thiến (Thế giới Phong Thần): Trời ơi! Đó là ấn ký của Cửu Long Thần Quân trong truyền thuyết! Chỉ có chín vị dũng sĩ mạnh nhất, mới có thể nhận được sự công nhận của ngài ấy!”
“Sở Yên Nhiên (Thế giới Đạo Mộ): Diệp đại ca, huynh lấy được cái này từ lúc nào vậy? Thật không thể tin nổi!”
“Tào Tiểu Man (Thế giới Cương Thi): Truyền thuyết nói sức mạnh của Cửu Long Thần Quân đủ để sánh ngang với Thập Đại Thiên Tôn! Lần này chúng ta được cứu rồi!”
Diệp Minh mỉm cười nói: “Năm đó vì để đối kháng Thiên Ma, ta đã đi cầu kiến Cửu Long Thần Quân. Ngài ấy ban cho chúng ta tín vật này, nói đến lúc đó cứ việc cầu xin ngài ấy giúp đỡ!”
“Bây giờ, chính là lúc thực hiện lời hứa!”
Diệp Minh giơ cao tấm thẻ bài, đối mặt với bầu trời hô to:
“Cửu Long Thần Quân ở trên! Con dân của ngài cần ngài! Tà Ác Chi Nguyên sắp tái lâm nhân gian! Xin hãy ban cho chúng tôi sức mạnh!”
Vừa dứt lời, giữa thiên địa cuồng phong nổi lên.
Chín con rồng vàng từ trên trời giáng xuống, lượn lờ xung quanh Diệp Minh.
Mọi người đều kinh ngạc đến ngây người.
Trên thân Cửu Long tản ra khí tức thần thánh, khiến người ta không dám nhìn thẳng.
“Ta là Cửu Long Thần Quân! Diệp Minh, ngươi cùng các vị dũng sĩ đều là hạng người trượng nghĩa, ta rất là thưởng thức!”
Con rồng vàng dẫn đầu mở miệng nói, tiếng như chuông lớn.
“Lần này tà ác tái lâm, vốn là chức trách của ta! Hiện nay có các ngươi tương trợ, nhất định có thể nhổ cỏ tận gốc!”
“Các vị dũng sĩ, nghe lệnh! Ta sẽ ban cho các ngươi Cửu Long Thần Lực, hợp lực đối kháng cường địch!”
Dứt lời, Cửu Long bay lên không trung, miệng phun kim mang.
Trong khoảnh khắc, kim quang bao phủ Diệp Minh cùng mọi người, một cỗ sức mạnh bàng bạc dũng mãnh lao vào trong cơ thể.
“Tôn Thiến Thiến (Thế giới Phong Thần): Thật… thật là sức mạnh cường đại! Cảm giác tu vi đều tăng lên mấy cảnh giới!”
“Sở Yên Nhiên (Thế giới Đạo Mộ): Đây chính là Cửu Long Thần Lực trong truyền thuyết sao? Quá thần kỳ!”
“Tào Tiểu Man (Thế giới Cương Thi): Ha ha ha! Có cái này, còn sợ cái gì Tà Ác Chi Nguyên chó má kia?”
Tất cả mọi người đều hưng phấn đến khoa tay múa chân, lòng tin tăng gấp bội.