“Ngươi chính là Hàn Đồng?”
Diệp Minh cười lạnh một tiếng: “Cũng chỉ là một tên cặn bã thích bắt nạt phụ nữ.”
Hàn Đồng cố nén đau đớn đứng dậy, ôm lấy sườn, vẻ mặt khiếp sợ nói:
“Ngươi là ai? Dựa vào cái gì mà xen vào chuyện của ta?”
Ánh mắt Diệp Minh ngưng tụ, sắc bén như dao: “Dựa vào cái gì?”
Hắn từng bước tiến về phía Hàn Đồng, giọng nói âm trầm:
“Ta nói cho ngươi biết, Yên Nhiên là người phụ nữ của ta. Kẻ nào dám bắt nạt nàng, chính là đang khiêu khích ta!”
Ầm!
Một luồng khí trường cường đại đột nhiên từ trên người Diệp Minh bùng nổ!
Thiên địa biến sắc, cuồng phong gào thét!
Hàn Đồng chỉ cảm thấy một cỗ uy áp chưa từng có ập tới, phảng phất như có một ngọn núi lớn đè nặng lên ngực, khiến hắn gần như ngạt thở!
“Kẻ này... khí thế thật đáng sợ!”
Hàn Đồng kinh hãi không thôi, thầm kêu không ổn.
“Ra tay! Lên hết cho ta! Giết chết tên tiểu tử này!”
Hàn Đồng quát lớn, đám người Cổ Mộ Phái như lang như hổ lao lên, các loại chiêu thức tầng tầng lớp lớp, khí thế hung hăng!
“Muốn chết!”
Diệp Minh lộ vẻ khinh thường, hừ lạnh một tiếng.
Chỉ thấy dưới chân hắn sinh phong, lao thẳng vào đám đệ tử Cổ Mộ Phái.
Quyền phong gào thét, trong chớp mắt, Diệp Minh đã giết vào giữa đám đông!
“Thiên Lôi Đoán Thể!”
Diệp Minh đấm ra một quyền, lôi đình chi lực nháy mắt nổ tung!
Ầm ầm!
Tất cả mọi người bị chấn động đến thất điên bát đảo, miệng phun máu tươi, bay ngược ra ngoài!
Trong nháy mắt, Diệp Minh như đi vào chốn không người, nơi hắn đi qua, chỉ còn lại tay chân gãy lìa!
“Chuyện này sao có thể! Hắn một mình lại có thể địch lại hơn trăm cao thủ của ta? Đây là yêu nghiệt phương nào!”
Hàn Đồng trừng lớn hai mắt, khó tin nhìn cảnh tượng trước mắt.
“Ngươi... ngươi rốt cuộc là ai?!”
Hàn Đồng run rẩy nhìn người đàn ông không thể tưởng tượng nổi trước mặt, trong lòng dâng lên nỗi sợ hãi khó tả.
“Ta là ai?”
Diệp Minh cười lạnh liên hồi, chắp tay sau lưng nói:
“Ta là tồn tại mà ngươi không chọc nổi! Là cường giả khủng bố có thể nghiền nát cả cái Cổ Mộ Phái của ngươi!”
“Ta nãi Chư Thiên Vạn Giới Chí Tôn, chấp chưởng ức vạn sinh linh! Chỉ là sâu kiến, cũng dám làm càn trước mặt ta?”
Giọng nói của Diệp Minh như sấm sét chín tầng trời, chấn cho Hàn Đồng đầu váng mắt hoa.
Hắn lúc này mới ý thức được, mình đã chọc phải một tôn tồn tại khủng bố thực sự!
“Không... đừng giết ta... ta biết sai rồi...”
Hàn Đồng quỳ rạp xuống đất, toàn thân run rẩy, liên tục cầu xin tha thứ.
“Biết sai?”
Diệp Minh cười gằn:
“Ngươi sỉ nhục người phụ nữ của ta, bức tử đệ tử của nàng, hiện tại mới biết sai, không cảm thấy quá muộn sao?”
“Bất quá, nể tình thái độ ngươi còn tính là thành khẩn, ta có thể cho ngươi một cái chết thống khoái.”
Diệp Minh giơ tay phải lên, năm ngón tay hơi mở ra.
Trong sát na, một cỗ đại lực vô hình bao trùm lấy Hàn Đồng!
“A... ngũ tạng lục phủ của ta... sắp nổ rồi...”
Hàn Đồng thảm thiết kêu gào, thất khiếu chảy máu, mắt thấy sắp sụp đổ.
“Đây là trút giận thay cho Yên Nhiên. Ngươi tốt nhất nên sám hối đi, hy vọng Diêm Vương gia sẽ khoan thứ cho tội nghiệt của ngươi.”
Giọng Diệp Minh lạnh lẽo như băng.
Sau một khắc, ngón tay hắn bóp chặt.
Phụt!
Thân thể Hàn Đồng nổ tung, óc văng tung tóe, chết ngay tại chỗ!
Đám đệ tử Cổ Mộ Phái còn lại thấy cảnh này thì như cha chết mẹ chết, từng người quỳ rạp xuống đất cầu xin: “Đại nhân tha mạng! Chúng tôi không bao giờ dám nữa!”
Diệp Minh liếc nhìn bọn chúng, lạnh lùng nói:
“Cút đi. Nhưng các ngươi nhớ kỹ cho ta, sau này nếu còn dám bắt nạt Yên Nhiên, ta tuyệt đối sẽ không nương tay!”
“Vâng vâng vâng, chúng tôi xin tuân theo giáo huấn của đại nhân, tuyệt không dám tái phạm!”
Đám người Cổ Mộ Phái như được đại xá, lăn lộn bò toài mà chạy trốn.
Sở Yên Nhiên trợn mắt há hốc mồm nhìn một màn này, khiếp sợ đến mức không nói nên lời.