Cùng lúc đó, tại Vũ Hồn Điện, một trong ba thế lực siêu cấp của đại lục Đấu Khí.
“Điện chủ đại nhân, không hay rồi! Nhà họ Giang, nhà họ Mễ liên tiếp bị diệt, tên bí ẩn tên Diệp Minh kia, giết người như ngóe, thế không thể cản nổi ạ!”
Một tên thuộc hạ hoảng hốt chạy vào đại điện bẩm báo.
“Người này thật đáng sợ, một đường tàn sát, không ai cản nổi! Vũ Hồn Điện chúng ta e là cũng không giữ được rồi!”
“Hỗn xược!”
Một tiếng quát lớn vang lên, chấn động cả đại điện rung chuyển dữ dội!
Chỉ thấy trên ghế chủ tọa, một bóng người vĩ đại từ từ đứng dậy.
Thân khoác hoàng kim trường bào, đầu đội cửu long ngọc quan, khí thế bức người!
Không cần nói cũng biết, người này chính là điện chủ của Vũ Hồn Điện, siêu cường giả nằm trong top ba thực lực của toàn bộ đại lục Đấu Khí!
“Chỉ là một tên Diệp Minh quèn, cũng dám kiêu ngạo trước mặt ta? Đúng là tìm chết!”
Điện chủ Vũ Hồn Điện ánh mắt như điện, lạnh lùng nói:
“Người đâu, truyền lệnh của ta! Triệu tập tất cả cao thủ của Vũ Hồn Điện, đến trước mặt tên tiểu tử đó cho ta, băm hắn thành trăm mảnh!”
“Vâng, Điện chủ đại nhân!”
Thuộc hạ nhận lệnh rời đi, rất nhanh, một đội quân hùng hậu, sát khí đằng đằng xông về phía Diệp Minh!
...
Diệp Minh đang cùng Vân San San nghỉ ngơi trong một sơn cốc phong cảnh hữu tình.
Hai người thân mật tựa vào nhau, trò chuyện trên trời dưới đất, vô cùng vui vẻ.
“Diệp Minh, huynh nói xem tiếp theo huynh có dự định gì?”
Vân San San tò mò hỏi.
“Đương nhiên là tiếp tục chinh phạt mảnh đại lục này, để tất cả mọi người đều phải thần phục dưới trướng của ta!”
Diệp Minh tự tin nói:
“Đợi ta thống nhất đại lục Đấu Khí, sẽ sang đại lục Đấu La bên cạnh gặp gỡ Đường Tam bọn họ!”
“Đến lúc đó, toàn bộ vị diện Đấu Khí, đều sẽ trở thành thiên hạ của Diệp Minh ta! Chẳng phải tuyệt vời sao?”
Diệp Minh ngửa mặt lên trời cười lớn, ý chí hiên ngang.
“Trời ơi! Diệp Minh, chí hướng của huynh thật là vĩ đại!”
Vân San San kinh ngạc đến mức trợn tròn mắt.
Trong mắt nàng, Diệp Minh quả thực như Thiên Thần hạ phàm, không gì là không thể!
Ngay lúc này, từng luồng sát khí đằng đằng đột nhiên bùng nổ xung quanh!
“Hửm? Là ai?”
Diệp Minh đột ngột đứng dậy, ánh mắt như điện, quét nhìn bốn phía.
Chỉ thấy khắp núi đồi, toàn là binh lính vũ trang đầy đủ, sẵn sàng chiến đấu!
Người dẫn đầu, thân mặc hoàng kim chiến giáp, đầu đội cửu long ngọc quan, khí thế bức người!
“Là Diệp Minh phải không? Đúng là nghé con không sợ cọp, dám giương oai trên địa bàn của Vũ Hồn Điện ta!”
Người đó lạnh lùng nhìn Diệp Minh, trong mắt sát khí lộ rõ.
“Ta là Điện chủ Vũ Hồn Điện, phụng mệnh trời, cai quản đại lục Đấu Khí! Hôm nay sẽ thay trời hành đạo, tru sát ngươi, tên nhóc con cuồng vọng này!”
“Ồ? Lại thêm một kẻ không có mắt.”
Diệp Minh khinh thường cười, chắp tay sau lưng.
“Điện chủ Vũ Hồn Điện thì sao? Trước mặt Diệp Minh ta, cũng chỉ là con kiến mà thôi!”
“Ngươi dám hỗn xược! Vũ Hồn Điện ta, há là nơi ngươi có thể chọc vào?”
Điện chủ Vũ Hồn Điện nổi giận đùng đùng, hạ lệnh:
“Giết! Giết tên tiểu tử này cho ta, nữ nhân của hắn cũng không được tha! Bắt hết lại đây, ta sẽ tự mình xử lý!”
“Tuân lệnh!”
Vạn quân đồng loạt hưởng ứng!
Tên bay như châu chấu, kiếm vung như mưa, tràn ngập trời đất tấn công Diệp Minh và Vân San San!
Thế trận đó, quả thực muốn nuốt sống bọn họ!
“Diệp Minh!”
Vân San San sợ hãi ôm chặt Diệp Minh, giọng run rẩy.
“Đừng sợ, có ta ở đây.”
Diệp Minh dịu dàng vuốt ve mái tóc nàng, nhưng trong mắt lại là một mảnh lạnh như băng.
“Lũ tạp nham này, đúng là tự tìm đường chết!”
“Lôi Đình Vạn Quân!”
Diệp Minh hét lớn một tiếng, thân hình vọt lên trời!
...