“Ta có mười một loại Dị Hỏa, chắc hẳn đủ để mở Cửu Thiên Kính rồi.” Diệp Minh tự tin nói.
Vân Vận kinh ngạc nhìn Diệp Minh: “Chàng có mười một loại Dị Hỏa sao?!”
Diệp Minh gật đầu, trong mắt lóe lên một tia đắc ý: “Đúng vậy, đây là những thứ ta thu thập được ở các thế giới khác.”
Vân Vận trong mắt đầy vẻ ngưỡng mộ: “Quả nhiên là chàng, Diệp Minh.”
Diệp Minh cười cười, rồi lại nhíu mày: “Nhưng mà, chúng ta vẫn không biết Cửu Trọng Thiên Khuyết ở đâu.”
Đúng lúc này, nhóm chat lại có tin nhắn mới:
“Yêu Dã (Thế giới Hồn Hoàn): Cửu Trọng Thiên Khuyết, nghe nói là nơi cốt lõi của Thiên Giới.”
“Vân San San (Thế giới Đấu Khí): Ở chỗ chúng ta, có một nơi trong truyền thuyết gọi là ‘Thiên Phần Luyện Khí Tháp’.”
“Diệp Minh (Tu Tiên Giới): Thiên Phần Luyện Khí Tháp? Có thể nói rõ hơn không?”
“Vân San San (Thế giới Đấu Khí): Đó là một tòa tháp chín tầng, nghe nói có thể thông tới Thiên Giới.”
Diệp Minh và Vân Vận nhìn nhau, đều thấy sự hưng phấn trong mắt đối phương.
“Vân Vận, nàng có nghe nói về Thiên Phần Luyện Khí Tháp không?” Diệp Minh vội vàng hỏi.
Vân Vận gật đầu, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc: “Từng nghe nói qua, nhưng đó chỉ là một truyền thuyết. Chẳng lẽ nó thật sự tồn tại?”
Diệp Minh kiên định nói: “Đã có truyền thuyết, thì nhất định có nguồn gốc của nó. Chúng ta phải đi tìm xem!”
Vân Vận do dự một chút: “Nhưng mà, chúng ta nên bắt đầu tìm từ đâu đây?”
Diệp Minh trầm ngâm một lát, đột nhiên nghĩ ra điều gì đó: “Khoan đã, Phần Quyết chẳng phải là đến từ Thiên Phần Luyện Khí Tháp sao?”
Vân Vận chợt hiểu ra: “Đúng vậy! Sao ta lại không nghĩ ra điều này chứ!”
Diệp Minh hưng phấn nói: “Vậy chúng ta cứ theo nguồn gốc của Phần Quyết mà tìm. Nói không chừng có thể tìm thấy manh mối của Thiên Phần Luyện Khí Tháp!”
Vân Vận gật đầu, trong mắt đầy vẻ mong chờ: “Vậy khi nào chúng ta xuất phát?”
Diệp Minh nhìn ra ngoài cửa sổ, trời đã dần tối. “Sáng mai đi, tối nay chúng ta nghỉ ngơi thật tốt.”
Vân Vận đồng ý: “Được, vậy ta đi chuẩn bị hành lý.”
Đúng lúc Vân Vận chuẩn bị rời đi, Diệp Minh đột nhiên gọi nàng lại: “Đúng rồi Vân Vận, chuyện này…”
Vân Vận lập tức hiểu ý Diệp Minh, gật đầu: “Ta biết, ta sẽ không nói cho người khác đâu.”
Diệp Minh cảm kích nhìn Vân Vận: “Cảm ơn nàng.”
Vân Vận khẽ cười: “Đừng khách sáo, chúng ta là bạn đồng hành mà.”
Tiễn Vân Vận đi, Diệp Minh một mình ngồi trong Tàng Kinh Các. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ ngắm sao, chìm vào suy tư.
“Nhà… Cuối cùng ta cũng sắp trở về rồi sao?” Diệp Minh lẩm bẩm, trong mắt lóe lên một tia cảm xúc phức tạp.
Hắn mở nhóm chat, gửi một tin nhắn:
“Diệp Minh (Tu Tiên Giới): Các vị, ta có thể đã tìm thấy cách về nhà rồi.”
“Tôn Thiến Thiến (Thế giới Phong Thần): Thật sao? Tốt quá rồi!”
“Sở Yên Nhiên (Thế giới Đạo Mộ): Diệp Minh, huynh lợi hại quá!”
“Trương Đại Pháo (Thế giới Sinh Hóa): Huynh đệ, có cần giúp gì không?”
“Diệp Minh (Tu Tiên Giới): Cảm ơn mọi người. Nhưng con đường này có thể rất nguy hiểm, ta phải tự mình đi.”
“Khương Đồng (Thế giới Hỏa Ảnh): Diệp Minh, nhất định phải cẩn thận đó.”
“Vương Lỗi (Thế giới Hải Tặc): Có gì cần giúp, cứ nói bất cứ lúc nào.”
Diệp Minh nhìn màn hình, trong lòng tràn đầy cảm kích. Hắn biết, dù gặp phải khó khăn gì, hắn cũng không đơn độc.
…
Đêm đã khuya, Diệp Minh nằm trên giường, nhưng không sao ngủ được. Trong đầu không ngừng hiện lên những trải nghiệm trong những ngày qua.
...