[Khương Đồng (Thế giới Hỏa Ảnh): Cái gì? Người của Hồn Điện muốn đến chỗ chúng ta sao?]
[Vương Lỗi (Thế giới Hải Tặc): Hải Tặc thế giới cũng có thần khí sao? Đây đúng là một tin tức lớn đó.]
Diệp Minh tiếp tục nói:
[Diệp Minh (Thế giới Tu Tiên): Đúng vậy. Cho nên ta hy vọng Khương Đồng và Vương Lỗi có thể chú ý nhiều hơn ở thế giới của mình, xem có tình huống bất thường nào không.]
[Khương Đồng (Thế giới Hỏa Ảnh): Rõ! Ta sẽ theo dõi sát sao.]
[Vương Lỗi (Thế giới Hải Tặc): Yên tâm đi, cứ giao cho ta!]
[Diệp Minh (Thế giới Tu Tiên): Vậy cứ quyết định như vậy đi. Mọi người cẩn thận hành động, gặp nguy hiểm thì báo cáo kịp thời.]
Diệp Minh đóng nhóm chat, nói với Lâm Thanh Tuyết và Sở Yên Nhiên:
“Chuẩn bị xong chưa? Chúng ta nên xuất phát rồi.”
Hai người gật đầu: “Chuẩn bị xong rồi.”
Diệp Minh lại nhìn về phía lão giả kia, lạnh lùng nói: “Còn ngươi…”
Lão giả lập tức sợ đến toàn thân run rẩy: “Tha… tha mạng a!”
Diệp Minh cười lạnh một tiếng: “Yên tâm, ta sẽ không giết ngươi. Nhưng mà…”
Nói đoạn, hắn đột nhiên ra tay, điểm mấy cái vào người lão giả.
Lão giả lập tức cảm thấy lực lượng trong cơ thể bị phong ấn, kinh hãi hỏi: “Ngươi… ngươi đã làm gì ta?”
Diệp Minh nhàn nhạt nói: “Phong ấn tu vi của ngươi. Đợi chúng ta trở về sẽ giải phong.”
Nói xong, hắn quay người rời đi.
Diệp Minh, Lâm Thanh Tuyết và Sở Yên Nhiên rời khỏi Vân Lam Tông, đến một sơn cốc hẻo lánh.
Diệp Minh hít sâu một hơi, nói: “Được rồi, chúng ta nên xuất phát rồi.”
Lâm Thanh Tuyết có chút lo lắng hỏi: “Chúng ta thật sự phải chia nhau hành động sao?”
Diệp Minh gật đầu:
“Đây là cách tốt nhất hiện tại. Thời gian cấp bách, chúng ta phải nhanh chóng tìm thấy những thần khí khác.”
Sở Yên Nhiên nắm lấy tay Lâm Thanh Tuyết, an ủi: “Đừng lo lắng, chúng ta có nhóm chat. Bất cứ lúc nào cũng có thể liên hệ.”
Lâm Thanh Tuyết miễn cưỡng cười nói:
“Được rồi. Vậy… chúng ta làm sao để đến Hải Tặc thế giới?”
Diệp Minh giải thích:
“Ta sẽ giúp các ngươi mở ra thông đạo. Sau khi vào, lập tức liên hệ Vương Lỗi. Hắn sẽ giúp các ngươi thích nghi với thế giới đó.”
Hai người gật đầu biểu thị đã hiểu.
Diệp Minh nhắm mắt lại, bắt đầu thi pháp.
Một lát sau, một vết nứt không gian xuất hiện trước mặt mọi người.
“Đi đi.”
Diệp Minh nói: “Nhất định phải cẩn thận.”
Lâm Thanh Tuyết và Sở Yên Nhiên nhìn nhau, hít sâu một hơi, bước vào vết nứt.
Nhìn hai người biến mất, Diệp Minh khẽ thở dài.
Hắn biết, hành trình tiếp theo đầy rẫy nguy hiểm.
Nhưng bây giờ không phải lúc để do dự.
Diệp Minh lại thi pháp, mở ra thông đạo đến Hỏa Ảnh thế giới.
“Hy vọng mọi chuyện thuận lợi.”
Hắn thầm cầu nguyện, bước vào vết nứt.
…
Hỏa Ảnh thế giới, Làng Lá.
Khương Đồng đang tuần tra trong làng, đột nhiên cảm thấy một trận dị thường.
“Khí tức này…”
Nàng nhíu mày, lao về phía hướng khí tức truyền đến.
Đến một khu rừng ở rìa làng, Khương Đồng nhìn thấy một bóng người đang từ dưới đất bò dậy.
“Diệp Minh?”
Nàng kinh ngạc kêu lên.
Diệp Minh ngẩng đầu nhìn, lộ ra nụ cười: “Khương Đồng, đã lâu không gặp.”
Khương Đồng vội vàng tiến lên đỡ hắn: “Sao ngươi đột nhiên đến vậy? Còn nữa, ngươi có sao không?”
Diệp Minh xua tay: “Ta không sao, chỉ là xuyên qua thời không có chút không thích ứng. Đúng rồi, gần đây Làng Lá có tình huống bất thường nào không?”
Khương Đồng lắc đầu: “Hiện tại vẫn chưa phát hiện. Nhưng mà…”
Nàng đột nhiên nhớ ra điều gì đó, nói:
“Mấy ngày trước có người báo cáo rằng, ở ngoại vi làng phát hiện một số nhân vật khả nghi.”
...