Diệp Minh khiêm tốn nói: “Tiền bối quá khen rồi. Trưởng lão Ma Giáo đó chẳng qua là khinh địch mà thôi, nếu không ta cũng không thể dễ dàng chiến thắng như vậy.”
Tử Tiêu Chân Nhân cười ha hả: “Diệp tiểu hữu quả nhiên khiêm tốn. Nhưng lão phu lại nhìn ra được, tu vi của ngươi e rằng đã đạt đến Đại Thừa kỳ rồi phải không?”
Lời này vừa nói ra, xung quanh lập tức vang lên một tràng tiếng kinh hô.
La Huyền và những người khác càng thêm ngơ ngác nhìn Diệp Minh.
Họ không thể nào ngờ được, thanh niên trông còn trẻ tuổi trước mắt này lại đã là cường giả tuyệt thế của Đại Thừa kỳ!
[Thạch Nguyệt (Thế giới Hoàn Mỹ): Ha ha, thân phận của Diệp Minh đại lão sắp bị lộ rồi!]
[Lý Mặc Mặc (Thế giới Thần Điêu): Tử Tiêu Chân Nhân lợi hại quá, liếc mắt một cái đã nhìn ra tu vi của Diệp Minh ca ca rồi!]
Diệp Minh trong lòng thầm than, xem ra thực lực của mình không thể qua mắt được vị Tử Tiêu Chân Nhân này.
Hắn đành phải cười khổ: “Tiền bối tuệ nhãn như đuốc, vãn bối quả thực may mắn đột phá đến Đại Thừa kỳ.”
Tử Tiêu Chân Nhân trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc, lập tức cười lớn:
“Tốt! Tốt! Không ngờ Tử Tiêu Tông ta hôm nay lại có vinh hạnh đón tiếp một cường giả Đại Thừa kỳ trẻ tuổi!”
“Diệp tiểu hữu, không biết ngươi có bằng lòng ở lại Tử Tiêu Tông ta vài ngày không? Lão phu còn có rất nhiều thắc mắc muốn thỉnh giáo.”
Diệp Minh trong lòng vui mừng, đúng ý hắn.
Thế là hắn cung kính nói: “Được Tử Tiêu tiền bối chỉ điểm là vinh hạnh của vãn bối.”
Tử Tiêu Chân Nhân hài lòng gật đầu, sau đó nói với La Huyền và những người khác:
“Các ngươi lui xuống đi. Chuẩn bị cho Diệp tiểu hữu một động phủ thượng hạng.”
“Vâng, Tông chủ.”
La Huyền và những người khác cung kính lui xuống.
Tử Tiêu Chân Nhân nhìn về phía Diệp Minh, cười nói: “Diệp tiểu hữu, mời theo ta.”
Nói rồi, ông ta xoay người bước vào Tử Tiêu Điện.
Diệp Minh đi theo sau, trong lòng lại thầm cảnh giác.
Tuy Tử Tiêu Chân Nhân trông có vẻ hiền từ dễ gần, nhưng người có thể tu luyện đến cảnh giới này, tuyệt đối không phải là nhân vật đơn giản.
Sau khi vào đại điện, Tử Tiêu Chân Nhân vung tay bố trí một kết giới cách âm.
Vẻ mặt ông ta đột nhiên trở nên nghiêm túc, nhìn chằm chằm Diệp Minh nói:
“Diệp tiểu hữu, lão phu có một việc muốn hỏi, xin hãy trả lời thật lòng.”
Diệp Minh trong lòng rùng mình, cố gắng trấn tĩnh: “Tiền bối xin cứ nói.”
Tử Tiêu Chân Nhân trầm giọng hỏi: “Ngươi… có phải đến từ thế giới khác không?”
Câu hỏi này như sét đánh ngang tai, khiến Diệp Minh lập tức ngây người.
[Tôn Thiến Thiến (Thế giới Phong Thần): Vãi chưởng! Tử Tiêu Chân Nhân cũng quá lợi hại rồi? Chuyện này cũng nhìn ra được?]
[Sở Yên Nhiên (Thế giới Đạo Mộ): Diệp Minh đại lão, mau nghĩ cách đối phó đi!]
Diệp Minh hít sâu một hơi, quyết định nói thật.
Hắn chắp tay: “Tiền bối tuệ nhãn như đuốc. Vãn bối quả thực đến từ thế giới khác, lần này đến đây là để tìm một món bảo vật.”
Tử Tiêu Chân Nhân nghe vậy, không những không tức giận, ngược lại còn lộ ra nụ cười hài lòng.
“Quả nhiên là vậy. Lão phu sớm đã đoán được sẽ có người từ dị giới đến.”
Diệp Minh kinh ngạc hỏi: “Tiền bối nói vậy là có ý gì?”
Tử Tiêu Chân Nhân thở dài một tiếng, nói:
“Diệp tiểu hữu có biết, thế giới của chúng ta sắp phải đối mặt với một trận hạo kiếp không?”
Diệp Minh trong lòng khẽ động, chẳng lẽ ở đây cũng có Thiên Địa Đại Kiếp?
Hắn cẩn thận hỏi: “Không biết hạo kiếp mà tiền bối nói, có phải liên quan đến Thiên Địa Đại Kiếp không?”
Tử Tiêu Chân Nhân trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc, lập tức gật đầu:
“Không sai. Xem ra Diệp tiểu hữu cũng có hiểu biết về chuyện này.”
“Thực ra, từ ngàn năm trước, tiên tổ của Tử Tiêu Tông ta đã tiên đoán rằng, sẽ có người từ dị giới đến để ngăn chặn trận hạo kiếp này.”
“Chỉ là không ngờ, người đó lại chính là ngươi.”
...