“Cứ chờ xem, chẳng bao lâu nữa các ngươi sẽ hiểu, chỉ có trật tự tuyệt đối mới mang lại hòa bình thực sự.”
Nói xong, bóng dáng của Hỗn Độn Chúa Tể dần tan biến.
Giọng nói của hắn vang vọng giữa không trung:
“Chuẩn bị xong chưa? Trò chơi sắp bắt đầu.”
Diệp Minh và Lâm Tiểu Khê nhìn nhau, đều thấy sự kiên định trong mắt đối phương.
Họ biết, hành trình sắp tới chắc chắn đầy gian nan.
Nhưng chỉ cần hai người đồng lòng, không có khó khăn nào là không thể vượt qua.
[Diệp Minh (Thế giới Tu Tiên): Các vị, tình hình có thay đổi. Hỗn Độn Chúa Tể nói sẽ đặt ra thử thách ở các thế giới.]
[Trần Khả Khả (Thế giới Quỷ Diệt): Nghe nguy hiểm quá. Hai người phải cẩn thận.]
[Lâm Tiểu Khê (Thế giới Tu Tiên): Cảm ơn sự quan tâm của mọi người. Chúng tôi sẽ cố gắng vượt qua.]
[Diệp Minh (Thế giới Tu Tiên): Đúng vậy, dù gặp phải chuyện gì, chúng ta cũng sẽ cùng nhau đối mặt.]
Lão giả râu trắng trầm ngâm nói:
“Hai vị đạo hữu, xem ra các vị gánh vác trọng trách lớn lao.”
“Hay là trước tiên theo lão phu về tông môn nghỉ ngơi một chút, rồi bàn bạc đối sách?”
Diệp Minh và Lâm Tiểu Khê gật đầu đồng ý.
Họ biết, trước khi bước vào hành trình chưa biết, quả thực cần phải chuẩn bị một chút.
Quan trọng hơn, họ phải nhanh chóng sắp xếp lại suy nghĩ, tìm hiểu xem Hỗn Độn Chúa Tể rốt cuộc đang âm mưu điều gì.
Đoàn người đang định khởi hành, đột nhiên trên trời vang lên một tiếng sấm.
Ngay sau đó, một cột sáng vàng từ trên trời giáng xuống, bao phủ lấy Diệp Minh và Lâm Tiểu Khê.
“Đây là…”
Diệp Minh kinh ngạc nhìn sự thay đổi xung quanh.
Lâm Tiểu Khê cũng cảm thấy một trận choáng váng: “Hình như là một loại trận pháp dịch chuyển nào đó.”
Lão giả râu trắng và những người khác kinh hãi, muốn tiến lên giúp đỡ.
Nhưng cột sáng đó đã tạo thành một rào cản vô hình, ngăn họ ở bên ngoài.
Diệp Minh hiểu, đây chắc chắn là thủ đoạn của Hỗn Độn Chúa Tể.
Xem ra, thử thách đầu tiên của họ sắp bắt đầu.
[Diệp Minh (Thế giới Tu Tiên): Các vị, chúng ta có thể sắp bị dịch chuyển đến thế giới khác.]
[Lâm Tiểu Khê (Thế giới Tu Tiên): Nhờ mọi người để ý tình hình bất thường ở thế giới của mình.]
[Vương Lỗi (Thế giới Hải Tặc): Rõ! Chúng tôi sẽ giữ liên lạc bất cứ lúc nào.]
[Sở Yên Nhiên (Thế giới Đạo Mộ): Nhất định phải cẩn thận nhé!]
Ánh sáng vàng ngày càng rực rỡ, bóng dáng của Diệp Minh và Lâm Tiểu Khê dần trở nên mơ hồ.
Lão giả râu trắng lớn tiếng hét:
“Hai vị đạo hữu bảo trọng! Nếu có cơ hội trở lại Đại Diễn Tiên Tông, lão phu nhất định sẽ dốc sức tương trợ!”
Diệp Minh và Lâm Tiểu Khê chưa kịp đáp lại, đã cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng.
Giây tiếp theo, ý thức của họ chìm vào một khoảng không trống rỗng.
Không biết qua bao lâu, Diệp Minh từ từ tỉnh lại.
Hắn phát hiện mình đang nằm trên một bãi cỏ, xung quanh là rừng rậm um tùm.
Lâm Tiểu Khê cũng ở bên cạnh hắn, đang xoa thái dương và từ từ ngồi dậy.
“Đây là đâu?”
Lâm Tiểu Khê nhìn quanh, có chút mơ hồ.
Diệp Minh đứng dậy, cẩn thận cảm nhận sự biến động năng lượng xung quanh.
“Hình như là…”
Sắc mặt hắn đột nhiên trở nên nghiêm trọng.
“Chúng ta đã đến thế giới của Yêu Dã.”
Lâm Tiểu Khê kinh ngạc: “Thế giới Hồn Hoàn?”
Diệp Minh gật đầu: “Đúng vậy. Xem ra đây là thử thách đầu tiên Hỗn Độn Chúa Tể dành cho chúng ta.”
Đúng lúc này, xa xa truyền đến một trận huyên náo.
Diệp Minh và Lâm Tiểu Khê nhìn nhau, lặng lẽ tiến về phía phát ra âm thanh.
Xuyên qua một bụi cây, họ thấy phía trước có một thị trấn nhỏ.
Trong trấn dường như đang tổ chức một lễ hội nào đó, khắp nơi đèn lồng rực rỡ, người người tấp nập.
“Chúng ta phải tìm hiểu tình hình hiện tại trước đã.”
Diệp Minh khẽ nói.
…