Vương Lỗi trốn ở phía sau một tòa kiến trúc.
“Khí tức này... Còn kinh khủng hơn cả Tam Đại Tướng!”
Không gian nổi lên gợn sóng, thân ảnh Diệp Minh hiện ra.
“Quả nhiên ở đây.”
Hắn nhìn về phía hư ảnh Bạch Hổ trên bầu trời.
Đó thình lình chính là Bạch Hổ Thần Thú biến mất trước đó.
Chỉ là giờ phút này, trong ánh mắt của nó tràn đầy lệ khí.
“Không thích hợp...” Diệp Minh nhíu mày.
Khí tức của Bạch Hổ Thần Thú táo bạo hơn trước đó rất nhiều.
Phảng phất như bị thứ gì đó ảnh hưởng tâm trí.
[Sở Yên Nhiên - Thế giới Đạo Mộ]: Diệp đại ca cẩn thận! Muội cảm giác nó bị khống chế rồi!
Diệp Minh gật đầu: “Ừm, ta nhìn ra rồi.”
Ánh mắt hắn quét qua quanh thân Bạch Hổ Thần Thú.
Trên thân thể uy vũ kia, loáng thoáng có thể thấy được từng đạo văn lộ quỷ dị.
Những văn lộ kia tản ra khí tức tà ác.
“Viễn Cổ Phù Văn...” Ánh mắt Diệp Minh ngưng tụ.
“Là ai đang giở trò quỷ sau lưng?”
“Gào!” Bạch Hổ Thần Thú đột nhiên gầm thét.
Sóng âm như dao, chấn nát những kiến trúc gần đó thành bột mịn.
Vô số bình dân tứ tán bỏ chạy.
Trong hỗn loạn, Diệp Minh nhìn thấy một bóng người quen thuộc.
“Vương Lỗi!”
Vương Lỗi nghe tiếng chạy tới.
“Diệp huynh! Đây là có chuyện gì?”
Diệp Minh giải thích đơn giản tình huống một chút.
“Bây giờ quan trọng nhất là khống chế lại nó.”
“Nếu không cả quần đảo Hương Ba Địa đều sẽ gặp tai ương.”
Vương Lỗi gật đầu: “Tôi tới giúp huynh!”
Nói xong, hắn lấy ra ba thanh danh đao.
“Hòa Đạo Nhất Văn Tự, Thu Thủy, Diêm Ma.”
“Cho huynh mượn dùng một chút!”
Diệp Minh lại lắc đầu: “Ngươi không phải đối thủ của nó.”
“Đi sơ tán quần chúng, nơi này giao cho ta.”
Vương Lỗi còn muốn nói điều gì.
Bạch Hổ Thần Thú đã phát động công kích.
“Bạch Hổ Thần Phạt!”
Năng lượng dao động kinh khủng quét ngang toàn trường.
Diệp Minh trong nháy mắt xuất thủ.
“Càn Khôn Đỉnh, Trấn!”
Thông Thiên Linh Bảo lơ lửng giữa trời.
Kim quang đại phóng, ngăn trở công kích của Bạch Hổ Thần Thú.
[Khương Đồng - Thế giới Hỏa Ảnh]: Mạnh quá! Không hổ là Thông Thiên Linh Bảo!
Nhưng công kích của Bạch Hổ Thần Thú cũng không dừng lại.
Phù văn quanh người nó càng ngày càng sáng.
Sức mạnh cũng đang không ngừng tăng lên.
“Không thể tiếp tục như vậy nữa.”
Diệp Minh tay bắt pháp quyết.
“Cửu Chuyển Thôn Thiên Ma Quyết, Khải!”
Pháp lực bàng bạc dâng trào.
Lục sắc thần quang lần nữa nở rộ.
Khí tức của Diệp Minh liên tục tăng lên.
“Chư Thiên Kiếm Trận, Bố!”
Trong chốc lát, đầy trời kiếm quang lấp lóe.
Từng thanh phi kiếm xoay quanh trên không trung.
Tạo thành một cái kiếm trận khổng lồ.
[Trương Đại Pháo - Thế giới Sinh Hóa]: Trận thế này... Muốn bắt đầu rồi!
Bạch Hổ Thần Thú dường như cảm nhận được uy hiếp.
Nó ngửa mặt lên trời thét dài.
Phù văn trên người đột nhiên nối liền thành một mảnh.
Hình thành một cái trận pháp hoàn chỉnh.
“Đây là... Phong Ấn Đại Trận?” Diệp Minh nhíu mày thật chặt.
Đúng lúc này, trong hư không truyền đến một thanh âm âm lãnh.
“Không hổ là Chư Thiên Hành Giả.”
“Lại có thể nhanh như vậy đã phát hiện ra manh mối.”
Diệp Minh lạnh giọng nói: “Các hạ là ai?”
“Hà tất phải trốn trong bóng tối?”
Thanh âm kia cười khẽ: “Bây giờ còn chưa phải lúc gặp mặt.”
“Ta chỉ là muốn thử xem cân lượng của ngươi mà thôi.”
Nói xong, phù văn trên người Bạch Hổ Thần Thú càng sáng hơn.
Con mắt của nó hoàn toàn biến thành màu đỏ như máu.
Sức mạnh lần nữa tăng vọt.
[Trần Khả Khả - Thế giới Quỷ Diệt]: Diệp đại ca cẩn thận! Khí tức của nó mạnh hơn trước đó gấp mấy lần!
Diệp Minh lại lộ ra một tia cười lạnh.
“Đã như vậy...”
“Vậy thì để cho ngươi xem thực lực chân chính của ta!”
Lục sắc thần quang bỗng nhiên tăng vọt.
Khí tức của Diệp Minh phóng lên tận trời.
“Chư Thiên Tinh Thần, nghe ta hiệu lệnh!”
“Đại Chu Thiên Tinh Thần Kiếm Trận, Khai!”
Kiếm trận trong nháy mắt biến hóa.
Hóa thành một mảnh tinh không.
Đem Bạch Hổ Thần Thú bao phủ trong đó.