“Thạch Nguyệt (Thế giới Hoàn Mỹ): Pha thao tác này ta cho điểm tuyệt đối!”
“Yêu Dã (Thế giới Hồn Hoàn): Diệp đại ca mãi mãi là thần!”
Bản nguyên của Sáng Thế Điện đã khôi phục lại sự thuần khiết.
Nhưng Diệp Minh vẫn chưa dừng tay.
“Nếu đã như vậy...”
“Chi bằng hãy làm một kết thúc triệt để luôn đi!”
Phù văn trong tay hắn đột nhiên biến hóa.
Hóa thành một đạo quang thúc rực rỡ.
Lao thẳng lên chín tầng mây.
Quán xuyên chư thiên.
“Tôn Thiến Thiến (Thế giới Phong Thần): Lại sắp tung đại chiêu nữa sao?”
“Sở Yên Nhiên (Thế giới Đạo Mộ): Mong chờ quá đi!”
Lão Lý đột nhiên biến sắc.
“Tiểu tử này...”
“Chẳng lẽ là muốn...”
Ba vị lão giả cũng lộ ra biểu cảm chấn kinh.
“Hắn muốn...”
“Trùng tố - Tái tạo Sáng Thế Điện?!”
Diệp Minh gật đầu: “Đúng vậy.”
“Nếu đã nhận được sức mạnh của Chư Thiên Vạn Giới...”
“Vậy thì hãy làm một vố thật lớn đi!”
“Mã Linh (Thế giới Cương Ước): Như vậy cũng được sao?”
“Khương Đồng (Thế giới Hỏa Ảnh): Ý tưởng này của Diệp đại ca thật táo bạo!”
Quang thúc phóng thẳng lên trời.
Xuyên thấu qua từng tầng hư không.
Nơi nó đi qua.
Mọi thứ đều đang tái cấu trúc.
Kết cấu của Sáng Thế Điện đang thay đổi.
Trở nên hoàn thiện hơn.
Vững chắc hơn, vĩnh hằng hơn.
“Từ Bất Phàm (Thế giới Tuyết Trung): Hình ảnh này quá chấn động!”
“Trần Khả Khả (Thế giới Quỷ Diệt): Cảm giác như đang chứng kiến lịch sử vậy!”
Ba vị lão giả nhìn mà trợn mắt há mồm.
“Cái này...”
“Cái này đã vượt ra khỏi phạm trù của Sáng Thế Giả rồi!”
“Đây chính là...”
“Cấp độ của Đạo!”
Lão Lý lại càng cười tươi hơn.
“Tiểu tử này...”
“Luôn có thể mang lại bất ngờ cho người ta nha!”
“Lý Mặc Mặc (Thế giới Thần Điêu): Cái này cũng quá mạnh rồi!”
“Vương Lỗi (Thế giới Hải Tặc): Diệp đại ca đúng là mãnh thật sự!”
Sáng Thế Điện rạng rỡ đổi mới.
Không chỉ là sự thay đổi về vẻ bề ngoài.
Mà còn là sự thăng hoa về bản chất.
Một vùng thiên địa hoàn toàn mới.
Cứ như vậy mà ra đời.
Diệp Minh khẽ thở ra một hơi.
“Xong việc.”
“Lần này, chắc là sẽ không xảy ra vấn đề gì nữa đâu.”
“Trương Đại Pháo (Thế giới Sinh Hóa): Cái này cũng quá nhẹ nhàng thong dong rồi!”
“Vân San San (Thế giới Đấu Khí): Đây chính là phong thái của cao thủ!”
Nhưng ngay lúc này.
Một đạo hắc quang yếu ớt đột nhiên lóe lên.
Diệp Minh nhíu mày.
“Đây là...”
Ý chí cuối cùng của Hỗn Độn Ma Thần đột nhiên hiện lên.
Hóa thành một đạo phù văn quỷ dị.
Lao thẳng về phía ấn đường của Diệp Minh.
“Thạch Nguyệt (Thế giới Hoàn Mỹ): Không xong rồi!”
“Yêu Dã (Thế giới Hồn Hoàn): Lão gia hỏa này quá thâm hiểm!”
Nhưng Diệp Minh lại lộ ra một tia cười ý thần bí.
“Cuối cùng...”
“Cũng đợi được ngươi rồi.”
Hắn không những không né tránh.
Mà trái lại còn chủ động nghênh đón.
Lão Lý đột nhiên hiểu ra điều gì đó.
“Tiểu tử này...”
“Hóa ra là đã có chuẩn bị từ sớm!”
“Tôn Thiến Thiến (Thế giới Phong Thần): Tình huống gì vậy?”
“Sở Yên Nhiên (Thế giới Đạo Mộ): Diệp đại ca đây là muốn làm gì?”
Khoảnh khắc phù văn màu đen lặn mất vào ấn đường của Diệp Minh.
Cả tòa Sáng Thế Điện đột nhiên lặng ngắt như tờ.
“Mã Linh (Thế giới Cương Ước): Diệp đại ca!”
“Khương Đồng (Thế giới Hỏa Ảnh): Mau ngăn hắn lại!”
Nhưng lão Lý lại xua xua tay: “Đừng vội.”
“Nhìn biểu cảm của tiểu tử này xem...”
“Rõ ràng là đã tính toán kỹ lưỡng mọi chuyện rồi.”
Ba vị lão giả cũng bình tĩnh trở lại.
Họ phát hiện trên mặt Diệp Minh không có lấy một tia đau đớn.
Trái lại còn mang theo một tia cười ý đầy ẩn ý.
“Từ Bất Phàm (Thế giới Tuyết Trung): Cứ cảm thấy sắp có cú quay xe cực lớn!”
“Trần Khả Khả (Thế giới Quỷ Diệt): Diệp đại ca chắc chắn là có hậu thủ!”
Quả nhiên.
Diệp Minh chậm rãi mở mắt ra.
Trong con ngươi màu vàng kim lóe lên hào quang kỳ dị.
“Cuối cùng...”
“Mảnh ghép cuối cùng cũng đã tới tay rồi.”