"Ngươi là ai?"
"Người do Cổ Tộc phái tới sao?"
"Cổ Tộc vậy mà lại bỉ ổi như thế, dám âm thầm bố trí người đi theo?"
"Khoan đã, khí tức trên người hắn không giống Đấu Khí của chúng ta, hắn là cường giả đến từ ngoại vực kia!"
"Đáng chết, Tộc trưởng không phải nói hắn đã rời đi rồi sao? Tại sao lại xuất hiện ở đây?"
"Mặc kệ hắn là ai, hôm nay kẻ nào ngăn cản chúng ta đoạt Cổ Đế truyền thừa, kẻ đó phải chết..."
Đám người Hồn Tộc tuy chưa từng gặp Diệp Minh, nhưng đã nghe Hồn Thiên Đế nhắc qua về hắn. Trong đó đặc điểm rõ ràng nhất chính là luồng khí tức quỷ dị không giống Đấu Khí trên người hắn!
Cho nên... ngay khi Diệp Minh hiện thân, bọn họ lập tức nhận ra thân phận của hắn!
Nếu là bình thường, khi gặp Diệp Minh, ý nghĩ đầu tiên của bọn họ chắc chắn là bỏ chạy. Dù sao đối phương cũng là tồn tại có thể dễ dàng luyện hóa cả Hư Vô Thôn Viêm. Bọn họ nếu liều mạng, tuyệt đối không chiếm được chút lợi lộc nào.
Nhưng hiện tại, Cổ Đế Động Phủ đã mở, truyền thừa ngay trước mắt, bọn họ không quản được nhiều như vậy nữa. Chẳng lẽ trơ mắt nhìn Cổ Đế truyền thừa rơi vào tay đám người Cổ Tộc?
Hồn Tộc Tứ Ma Thánh cùng hai tên Đấu Thánh Hồn Tộc khác liếc nhìn nhau, sau đó lập tức phát động Đấu Kỹ mạnh nhất của mình oanh kích về phía Diệp Minh!
Diệp Minh mặt không đổi sắc, không tránh không né, chỉ nhẹ nhàng nâng tay lên đỡ lấy! Liền chặn đứng thế công liên hợp của sáu người bọn họ.
Chứng kiến cảnh này, không chỉ sáu người Hồn Tộc Tứ Ma Thánh, mà ngay cả đám người Cổ Nguyên đang định qua chi viện cho Diệp Minh cũng ngây người.
"Tên này vậy mà tay không đỡ được Đấu Kỹ của sáu người chúng ta?"
"Sao có thể? Ta vừa rồi đánh ra chính là Thiên Giai Đấu Kỹ a!"
"Xem ra Tộc trưởng nói không sai, thực lực của tiểu tử này không phải thứ chúng ta có thể đối phó!"
"Vậy bây giờ làm sao? Chẳng lẽ chúng ta không vào Cổ Đế Động Phủ nữa?"
"Muốn đi thì ngươi đi, lão phu không muốn giống như Hồn Sinh Thiên nguyên lão và Hồn Nghiêu nguyên lão bị hắn xử đẹp đâu!"
"Đúng, mạng quan trọng hơn, các ngươi muốn đi thì đi, lão phu không phụng bồi nữa."
Sự bá đạo của Diệp Minh đã dọa vỡ mật đám người Hồn Tộc. Bọn họ không muốn tiếp tục ở lại đây, xoay người định lao lên phía trên thế giới nham thạch, cố gắng đào tẩu.
Nhưng đúng lúc này, đám người Cổ Nguyên lại lóe lên chặn đường, phong tỏa lối thoát của sáu người bọn họ.
"Mấy vị, đã đến rồi thì ở lại đi chứ?"
"Không sai, chẳng lẽ các ngươi không nghe thấy lời Diệp Minh tiểu huynh đệ vừa nói sao?"
"Hồn Tộc tác oai tác quái ở Đấu Khí đại lục mấy ngàn năm, lần này cũng nên để các ngươi trả chút giá rồi."
Cổ Nguyên và những người khác vừa nói, vừa ngưng tụ Đấu Khí, chuẩn bị ra tay với sáu người Hồn Tộc này.
Tuy nhiên lúc này, Diệp Minh lại đột nhiên mở miệng ngăn cản bọn họ.
"Sáu tên này giao cho ta là được, các ngươi mau vào Cổ Đế Động Phủ xem sao đi! Ngộ nhỡ đồ vật bên trong bị Hồn Thiên Đế lấy được thì phiền phức to."
Trên người Hồn Tộc Tứ Ma Thánh có bốn loại Dị Hỏa cướp từ Viêm Tộc. Đây là vật Diệp Minh bắt buộc phải lấy. Hắn không muốn chia sẻ với mấy người Cổ Nguyên.
Hơn nữa, Hồn Thiên Đế dường như rất hiểu rõ tình hình bên trong Cổ Đế Động Phủ. Đối phương rất có khả năng là nhắm vào viên Đế Phẩm Sơ Đan kia. Hắn ở lại đây đối phó với Hồn Tộc Tứ Ma Thánh và hai tên Thất Tinh Đấu Thánh là đủ rồi. Cổ Nguyên bọn họ hoàn toàn có thể đi ngăn cản Hồn Thiên Đế trước.
Ngộ nhỡ Hồn Thiên Đế lấy được Đế Phẩm Sơ Đan, sau đó phá sau mà lập, trở thành Đấu Đế! Đó cũng là một rắc rối lớn!