"Cậu vậy mà thật sự bồi dưỡng được linh thảo?"
"Không thể không nói, ở phương diện này, cậu đúng là một thiên tài!"
Sau khi nhận được sự khẳng định của Trương Đại Pháo, Diệp Minh cũng giơ ngón tay cái lên tán thưởng hắn!
Thế giới Sinh Hóa mà Trương Đại Pháo đang sống không chỉ là thời đại Mạt Pháp, mà hệ thống thế giới đã sớm sụp đổ. Khắp nơi đều là khí tức virus. Đừng nói là linh thảo linh hoa, cho dù muốn tìm ra một cây thực vật xanh bình thường cũng khó như lên trời.
Bình thường ở bên ngoài nhìn thấy một cây hoa cỏ, đợi đến khi ngươi tới gần, nói không chừng nó sẽ há cái miệng máu ra nuốt chửng ngươi.
Đó chính là hiện trạng thế giới của hắn. Cằn cỗi, hoang vu! Hơn nữa còn tràn ngập khí độc virus!
Không có nguồn nước tự nhiên sạch sẽ. Không có không khí trong lành cho con người hít thở. Nơi đó đã không còn thích hợp cho nhân loại sinh tồn! Cũng không thích hợp cho động vật sinh tồn. Càng không thích hợp cho thực vật sinh tồn.
Thế nhưng... tên Trương Đại Pháo này, lại có thể ở trong một thế giới tồi tệ như vậy, bồi dưỡng ra nhiều linh thảo linh hoa thế này! Đủ thấy bản lĩnh của đối phương lợi hại đến mức nào!
"Ha ha ha ~ Đa tạ Minh ca khen ngợi, em cũng là nhờ có Cực Phẩm Linh Thạch của anh làm môi giới!"
"Cho nên mới chế tạo ra được những khoang nuôi cấy kia, nếu không có số Cực Phẩm Linh Thạch anh cho, em cũng không làm ra được..."
Trương Đại Pháo cười nói. Lập tức hắn chuyển đề tài, gãi gãi đầu nói: "Nhưng mà để làm mấy cái khoang nuôi cấy này, số Cực Phẩm Linh Thạch lần trước anh cho em đã dùng hết rồi, anh có thể cho em thêm một ít nữa không?"
Nghe được lời của Trương Đại Pháo, Tào Tiểu Man ở bên cạnh lập tức liếc xéo hắn một cái.
"Khá lắm, anh rốt cuộc là tới tặng quà mừng, hay là tới tìm Diệp Minh đòi đồ thế hả?"
"Tôi từng gặp người không biết xấu hổ, nhưng chưa từng gặp ai không biết xấu hổ như anh!"
Đối với lời châm chọc của Tào Tiểu Man, Trương Đại Pháo lại chẳng thèm để ý chút nào. Bởi vì hắn đã sớm biết sẽ có người phun tào mình như vậy. Cho nên, hắn ngay cả lời kịch để đối phó với tình huống này cũng đã chuẩn bị xong!
"Cô thì hiểu cái gì, Cực Phẩm Linh Thạch tuy rằng trúng quý, nhưng cũng chỉ là một loại đạo cụ mà thôi!"
"Hơn nữa, Minh ca của tôi cũng không phải người keo kiệt, chút Cực Phẩm Linh Thạch này đối với anh ấy mà nói, hoàn toàn chỉ là chuyện nhỏ."
"Lại nói, tôi cũng đâu có cầm Cực Phẩm Linh Thạch của anh ấy đi làm bậy! Tôi là cầm đi giúp anh ấy làm khoang nuôi cấy mà! Mục đích ban đầu của tôi cũng là vì giúp anh ấy bồi dưỡng ra nhiều linh hoa linh thảo hơn, có hiểu không hả?"
Một phen ngôn luận này của Trương Đại Pháo, không chỉ hung hăng phản bác lại lời nói trước đó của Tào Tiểu Man, mà còn tự đặt mình lên điểm cao đạo đức. Điều này làm cho Tào Tiểu Man cũng không biết nên phản bác thế nào.
"Vậy lần này cậu cần bao nhiêu Cực Phẩm Linh Thạch?"
Diệp Minh nhận lấy mấy xe linh thảo linh hoa mà Trương Đại Pháo tặng, lập tức mở miệng hỏi.
Trương Đại Pháo suy nghĩ một chút, sau đó duỗi ra cả một bàn tay, nói: "Nếu có con số này thì tốt quá, nếu không có, ít hơn một chút cũng không thành vấn đề."
"50.000 khối sao? Được, cho cậu..."
Diệp Minh chỉ liếc mắt nhìn bàn tay mập mạp đang duỗi ra của Trương Đại Pháo, sau đó liền từ trên người lấy ra một cái túi trữ vật ném qua.
Trương Đại Pháo trực tiếp ngây người.
Hắn vốn dĩ chỉ muốn xin 5.000 khối Cực Phẩm Linh Thạch. Không ngờ Diệp Minh lại khách khí như vậy. Một lần liền cho 50.000 khối.
Cái này trực tiếp gấp 10 lần a!
Phát tài rồi!!!
...