“Người trẻ tuổi, ngươi đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?”
“Chỉ có cường giả chân chính, mới có thể nắm giữ “Hư Không Di Pháp”.”
Giọng nói của tu sĩ thần bí trầm thấp và đầy uy nghiêm.
Diệp Minh hít sâu một hơi.
“Ta đã chuẩn bị sẵn sàng. Bất kể khảo nghiệm có khó khăn đến đâu, ta cũng sẽ dốc toàn lực.”
Ánh mắt kiên định nói.
Theo lời nói vừa dứt, chiến đấu lập tức bùng nổ.
Thân hình tu sĩ thần bí chợt lóe.
Liền xuất hiện trước mặt Diệp Minh.
Mỗi chiêu mỗi thức của hắn.
Đều mang theo lực áp bách không gian cường đại.
Dường như có thể xé rách mọi thứ.
Diệp Minh không dám lơ là.
Lập tức vận chuyển “Cửu Chuyển Thôn Thiên Ma Quyết”.
Xung quanh cơ thể hình thành một lớp phòng ngự.
Chống đỡ công kích của tu sĩ thần bí.
Thái Huyền Hắc Kim Kiếm trong tay hắn như du long múa lượn giữa không trung.
Vung ra từng đạo kiếm khí sắc bén.
“Xem ra ngươi quả thực có chút bản lĩnh.”
Tu sĩ thần bí thấy vậy, trong mắt lộ ra một tia kinh ngạc.
Thân thể hắn lúc ẩn lúc hiện trong không gian.
Mỗi lần xuất hiện đều mang theo tiếng gầm rít xé gió.
Công thế vô cùng sắc bén.
Khi cuộc chiến giữa hai người càng lúc càng gay gắt.
Diệp Minh dần cảm nhận được áp lực.
Mỗi lần công kích của tu sĩ thần bí.
Đều dường như muốn đẩy hắn vào vực sâu không gian vô tận.
Nhưng hắn không hề lùi bước, ngược lại càng thêm dốc sức chống cự.
“Kiếm pháp của ngươi không tệ, nhưng muốn đánh bại ta, còn kém xa!”
Tu sĩ thần bí cười lạnh một tiếng.
Thân hình đột nhiên tăng tốc, hóa thành một tàn ảnh.
Phát động công kích mãnh liệt về phía Diệp Minh.
Diệp Minh trong mắt tinh quang chợt lóe.
Hắn đột nhiên nhớ đến một chiêu trong “Hư Không Di Pháp”—
Không Gian Đoạn Liệt.
Hắn quyết định mạo hiểm thử một lần.
Lập tức theo phương pháp trong ký ức thi triển ra.
Ngay khi công kích của tu sĩ thần bí sắp đánh trúng Diệp Minh.
Hắn đã thành công mở ra một khe nứt không gian nhỏ.
Công kích của tu sĩ thần bí bị khe nứt không gian nuốt chửng.
Và Diệp Minh nhân cơ hội phản công, một kiếm chỉ thẳng vào yếu hại của đối phương.
Tu sĩ thần bí rõ ràng không ngờ Diệp Minh có thể nhanh chóng lĩnh ngộ và vận dụng “Hư Không Di Pháp” đến vậy.
Bị một kích bất ngờ này đánh trúng.
Thân hình hắn chấn động.
Lộ ra một tia biểu cảm đau đớn.
Tu sĩ thần bí chậm rãi thu hồi công thế.
Nhìn Diệp Minh, trong mắt lóe lên một tia tán thưởng.
“Không tệ, không tệ!”
“Không ngờ ngươi lại có thể trong thời gian ngắn lĩnh ngộ và vận dụng “Hư Không Di Pháp”.”
“Thiên phú và ngộ tính của ngươi, quả thực khiến người ta kinh ngạc.”
““Hư Không Di Pháp” sẽ do ngươi kế thừa.”
Diệp Minh thở phào nhẹ nhõm.
Hắn biết trận chiến này đối với hắn là một khảo nghiệm to lớn.
Nhưng đồng thời cũng là một cơ hội hiếm có.
Hắn cúi sâu một lạy về phía tu sĩ thần bí.
“Đa tạ tiền bối đã truyền dạy.”
Tu sĩ thần bí truyền thụ toàn bộ nội dung của “Hư Không Di Pháp” cho Diệp Minh.
Và nói cho hắn biết một số bí mật về thế giới cổ xưa này.
Hóa ra.
Thế giới này từng là nơi tồn tại của một nền văn minh tu chân cường đại.
Nhưng vì một trận đại chiến mà bị hủy diệt.
Và “Hư Không Di Pháp” này chính là một trong những di sản của nền văn minh đó.
Sau khi nắm giữ “Hư Không Di Pháp”.
Thực lực của Diệp Minh đã có một bước nhảy vọt về chất.
Hắn cảm thấy mình khống chế không gian càng thêm tự do.
Thậm chí có thể tự do xuyên toa trong khe nứt không gian.
Tu sĩ thần bí khẽ gật đầu, thân hình dần trở nên hư ảo nói.
“Hãy nhớ, sức mạnh là để bảo vệ, chứ không phải để hủy diệt.”
““Hư Không Di Pháp” cần một tâm thái đúng đắn để điều khiển.”
“Hy vọng ngươi có thể trở thành truyền nhân của pháp môn này, phát dương quang đại nó.”
Nói xong, bóng dáng tu sĩ thần bí hoàn toàn tiêu tán trong hư không.
Để lại Diệp Minh một mình đứng giữa phế tích trống rỗng.
Trong lòng tràn đầy kỳ vọng và khát khao về tương lai.
…