Virtus's Reader
Nhóm Chat: Bạn Chat Của Tôi Đều Ở Phe Phản Diện

Chương 69: CHƯƠNG 67: MẤY CHỤC QUẢ BOM HẠT NHÂN NÉN ĐỒNG THỜI KÍCH NỔ, DƯỢC LÃO SỢ TÈ RA QUẦN, MỸ ĐỖ TOA CHỈ MUỐN CHẠY TRỐN!

"Đi? Vậy bọn Hải lão làm sao bây giờ?"

"Con hiện tại ốc còn không mang nổi mình ốc, vẫn là nghĩ cách rời khỏi nơi này trước rồi nói sau, người nọ ngay cả Ngũ Tinh Đấu Tông đều có thể giết, có khả năng ta cũng không phải đối thủ."

"Đáng giận, không ngờ Vân Lan Tông thế mà còn có người giúp đỡ lợi hại như vậy..."

Tiêu Viêm cắn răng.

Tuy rằng trong lòng cực không tình nguyện, nhưng hắn cuối cùng vẫn lựa chọn kiến nghị của Dược Lão.

Dù sao hắn trước đó dám đến Vân Lan Tông phó ước.

Tất cả tự tin đều đến từ Dược Lão cái linh hồn thể có được thực lực Đấu Tông này.

Nhưng mà hiện tại.

Người giúp đỡ mà Vân Lan Tông mời tới kia ngay cả Ngũ Tinh Đấu Tông đều có thể một kích miểu sát.

Hắn nào còn dám ở lại nơi này a?

Bất quá khi chạy trốn.

Hắn vẫn bay đến bên cạnh mấy người Hải Ba Đông thông báo cho bọn họ một tiếng.

Bảo bọn họ cũng mau chóng rút lui khỏi nơi này.

Nhưng Hải Ba Đông lần này lại không có nghe hắn.

"Tiêu Viêm, cậu chạy đi, cậu còn có con đường rất dài phải đi, mà gốc rễ của chúng ta ở chỗ này, lần này bọn ta dốc toàn bộ lực lượng, không phải đơn giản như vậy là có thể đi được..."

Hải Ba Đông cúi đầu nhìn thoáng qua tộc nhân Mễ Đặc đang chém giết dưới chân núi, sau đó băng dực chấn động, liền không chút do dự vọt xuống dưới.

"Tên gia hỏa nhà ngươi, vẫn là nóng vội như vậy."

Gia Hình Thiên cười khổ một tiếng, vội vàng đi theo.

Chiến trường bên phía Diệp Minh bọn họ can thiệp không được.

Nhưng những quái vật ở chiến trường phía dưới, bọn họ tự hỏi vẫn là có thể giảo sát!

"Hai lão già các ngươi chờ ta với a..."

Nhìn thấy Hải Ba Đông và Gia Hình Thiên vọt tới chiến trường phía dưới, Pháp Mã đội lò thuốc cũng nhanh chóng đuổi theo.

Nhưng mà còn chưa đợi hắn đuổi kịp hai người.

Chiến trường phía dưới đột nhiên xuất hiện một trận xôn xao.

Ngay sau đó.

Hắn liền nhìn thấy mấy chục cái bóng đen bỗng nhiên từ phía dưới bay lên.

Tốc độ phi hành của những bóng đen này nhanh đến thái quá.

Một trận âm bạo qua đi.

Liền trực tiếp từ trước mắt hắn lóe qua.

"Những quái vật này thế mà biết bay?"

Pháp Mã rõ ràng sửng sốt một chút.

Nhưng rất nhanh, hắn liền ý thức được không thích hợp.

Những quái vật này sao lại không phải hướng về phía mình?

Chẳng lẽ...

Dường như là nghĩ tới chuyện gì đó ghê gớm.

Hắn bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía sau lưng.

Quả nhiên.

Mục tiêu của những quái vật kia, là những Đấu Tông đó!

...

"Tiểu tử, ngươi cho dù lợi hại hơn nữa, chẳng lẽ còn có thể đồng thời đối phó bảy Đấu Tông chúng ta sao?"

"Hôm nay chúng ta muốn báo thù cho thủ lĩnh, cho ngươi biết kết cục đắc tội Cổ Tộc ta."

Chiến đấu bên phía Diệp Minh giờ phút này đã đi tới giai đoạn gay cấn.

Hắn tuy rằng dựa vào nhục thân cường hoành, đem bảy Đấu Tông Cổ Tộc kia cưỡng ép giữ lại ở chỗ mình.

Nhưng những Đấu Tông này cũng đều không phải hạng người vô danh.

Bọn họ biết nhục thân và đấu kỹ của Diệp Minh phi thường cường hoành.

Cho nên cũng không có cùng hắn đánh cận chiến, cũng không cho hắn bất kỳ cơ hội phóng thích kỹ năng nào.

Bảy người ở bên cạnh Diệp Minh qua lại chớp động.

Dựa vào không gian chi lực đã sơ bộ nắm giữ cùng Diệp Minh chu toàn.

Bọn họ muốn dùng loại xa luân chiến này tiêu hao Diệp Minh.

Vân Sơn nhìn thấy muốn đi lên hỗ trợ.

Nhưng lại bị Mỹ Đỗ Toa đột nhiên xuất hiện ngăn cản.

Mỹ Đỗ Toa đem toàn bộ khí vừa rồi Diệp Minh mang đến cho mình, tất cả đều trút lên người Vân Sơn.

Vân Sơn là dựa vào ngoại lực mới đột phá Đấu Tông, ở trước mặt Mỹ Đỗ Toa căn bản không phải đối thủ.

Mấy hiệp xuống dưới liền rơi vào hạ phong!

Cũng may Vân Vận kịp thời tiến lên hỗ trợ.

Dưới sự phối hợp của hai người, lúc này mới miễn cưỡng ngăn trở lửa giận của Mỹ Đỗ Toa.

Giờ phút này đại chiến Vân Lan Tông đã toàn diện bùng nổ.

Cả sơn môn Vân Lan Tông sớm đã loạn thành một đoàn.

Khắp nơi đều là vòng chiến lớn lớn nhỏ nhỏ.

Trên quảng trường.

Hàng ngàn Đại Đấu Sư và Đấu Linh đang cùng những Bạo Quân kia kịch liệt chém giết.

Giữa không trung còn có không ít Đấu Vương đang không ngừng phóng thích đấu kỹ.

Mà Tào Tiểu Man cùng Vân San San lúc này cũng đã tìm được đối thủ.

Chính là cái tên Pháp Mã lạc đàn kia.

Tên này tuy rằng cũng là cường giả cấp bậc Đấu Hoàng.

Nhưng tuổi tác đã cao, hơn nữa vẫn luôn luyện đan như hắn, kinh nghiệm thực chiến cũng là ít đến đáng thương.

Ngay cả đấu khí hóa dực sau lưng cũng muốn nhỏ hơn Đấu Hoàng bình thường một đoạn lớn.

Mà Vân San San tuy nói chỉ là Đấu Linh.

Nhưng dựa vào tố chất thân thể dùng tích phân cường hóa nhiều năm qua.

Thực lực chân thật của nàng đã sớm đạt tới cấp bậc Đấu Vương.

Giờ phút này cộng thêm mấy cỗ tà thi mà Tào Tiểu Man thông linh triệu hoán ra.

Thế mà cũng có thể cùng Pháp Mã cái cường giả Đấu Hoàng này đánh đến có qua có lại.

Bất quá tất cả mọi người đều biết.

Chiến trường nơi này, chỉ có chiến đấu bên phía Diệp Minh mới là quan trọng nhất.

Một khi Diệp Minh bị giết, để mấy Đấu Tông kia rảnh tay.

Như vậy cán cân chiến trường sẽ nháy mắt nghiêng lệch.

Đây là chỗ bá đạo của cường giả.

Sự tồn tại của bọn họ, đủ để tả hữu cả chiến trường.

Nhưng mà giờ khắc này.

Diệp Minh lại là đã bị những Đấu Tông biết thuấn di kia làm cho phiền.

Những tên này giống như là ruồi bọ chớp tới chớp lui, chính là không cùng hắn chính diện nghênh chiến.

Điều này làm cho hắn có một loại cảm giác có sức lực không chỗ dùng.

Tuy nói Lạc Kiếm Thuật kèm theo lôi kiếp chi lực có thể khóa chặt khí tức, phong tỏa không gian xung quanh.

Nhưng thuật này cần phối hợp cự kiếm mới có thể thi triển.

Mà thanh cự kiếm vừa rồi của hắn sau khi dùng qua, thân kiếm đã xuất hiện vết nứt.

Đã không cách nào lại chống đỡ cái thứ hai.

Bản mệnh pháp bảo của người khác chính là không được.

Xem ra sau khi kết đan, hắn cũng cần phải làm một bộ bản mệnh pháp bảo lợi hại một chút mới được.

Bất quá cũng may.

Tình huống hiện tại này, hắn vừa rồi cũng đã dự liệu được.

Cho nên, hắn cũng sớm chuẩn bị một loại thủ đoạn khác.

"Vút!"

"Vút!"

"Vút!"

Trong chốc lát.

Chỉ thấy mấy chục cái bóng đen bỗng nhiên lắc mình mà đến, cũng lấy tốc độ mắt thường khó thấy, trực tiếp vọt về phía mấy Đấu Tông Cổ Tộc kia.

"Thứ gì? Tốc độ thật nhanh."

"Là những quái vật kia, bọn chúng thế mà còn biết bay?"

"Một đám rác rưởi, cho dù biết bay cũng vô dụng."

"Tiểu tử này ngay cả loại đồ vật vô dụng này đều phái tới chi viện, xem ra đã hết biện pháp, mọi người lại thêm chút sức, hắn rất nhanh sẽ không được."

Mấy Đấu Tông kia dù sao cũng là cường giả sơ bộ nắm giữ không gian chi lực.

Sau khi ngắn ngủi kinh ngạc.

Bọn họ rất nhanh liền phát hiện những thứ tốc độ nhanh như tia chớp kia, chính là quái vật ở chiến trường phía dưới.

Sau khi nhìn thấy một màn này.

Bọn họ lập tức cho rằng Diệp Minh nhất định là không còn thủ đoạn nào khác.

Cho nên mới sẽ để những quái vật này đi lên chi viện mình.

Nghĩ đến đây.

Bọn họ liền lập tức tăng nhanh thế công trong tay, muốn đem Diệp Minh một lần đánh tan.

Nhưng đúng lúc này.

Diệp Minh đột nhiên từ trong túi trữ vật lấy ra mấy lá trận kỳ.

Theo những trận kỳ kia bị hắn ném lên không trung.

Trong khoảnh khắc.

Một cái quang tráo khổng lồ màu xanh lam nhạt, lập tức đem mấy người bọn họ và mấy chục con Bạo Quân kia bao phủ ở trong đó.

"Kết giới sao?"

"Hừ ~ Chút tài mọn!"

"Xem ra tiểu tử này quả nhiên không còn thủ đoạn nào khác."

Mấy Đấu Tông kia chỉ lạnh lùng liếc mắt nhìn tầng quang tráo kia một cái, sau đó liền tiếp tục phát động thế công.

Bọn họ có thể cảm nhận được, quang tráo này chính là một loại đồ vật tương tự như kết giới.

Hơn nữa dao động năng lượng cũng không phải rất mạnh.

Chỉ cần một lát thời gian, bọn họ là có thể đem tầng quang tráo này oanh nát.

"Có phải chút tài mọn hay không, các ngươi lát nữa sẽ biết."

Khóe miệng Diệp Minh cong lên một độ cong.

Chợt duỗi tay về phía trước bỗng nhiên nắm chặt: "Thu!"

Nháy mắt.

Tầng quang tráo màu xanh lam nhạt vây quanh bọn họ, thế mà bắt đầu nhanh chóng co rút lại.

Mà theo quang tráo co rút.

Quang tráo phòng ngự của trận pháp kết giới này cũng trở nên càng thêm ngưng thật rất nhiều.

"Tên này muốn làm gì? Thế mà vào lúc này làm kết giới phòng ngự?"

Chú ý tới tình huống bên phía Diệp Minh, Vân Vận đang cùng Mỹ Đỗ Toa giao thủ lập tức nhíu chặt mày.

Nàng không hiểu Diệp Minh vì sao phải vào lúc này mở ra kết giới phòng ngự.

"Kết giới phòng ngự loại đồ vật này là tương đối, nó đối ngoại có thể chống lại cường địch, đối nội có thể vây khốn đối thủ, xem ra vị tiểu hữu tên Diệp Minh này là chuẩn bị dùng thủ đoạn kết giới của mình trói buộc bảy gã Đấu Tông kia rồi."

Vân Sơn ở một bên giải thích nói.

Là sư phụ của Vân Vận, tầm mắt của hắn tự nhiên muốn cao hơn Vân Vận rất nhiều.

Bất quá nhìn thấy Diệp Minh giờ phút này ngay cả kết giới phòng ngự đều lấy ra.

Trong lòng hắn cũng nháy mắt nghĩ tới một loại tình huống không tốt.

Phải biết rằng.

Loại thủ đoạn dùng để vây địch này.

Bọn họ bình thường chính là chỉ có khi không còn cách nào, mới có thể lấy ra kéo dài thời gian a.

Chẳng lẽ nói, bằng hữu kia của San San đã hết biện pháp, không còn thủ đoạn nào khác sao?

“ Vương Lỗi (Thế giới Hải Tặc): Nguy rồi, Diệp Minh ngay cả trận kỳ của trận pháp phòng ngự đều ném ra rồi, xem ra là thủ đoạn dùng hết, muốn trước vây khốn những Đấu Tông này, sau đó tìm cơ hội chạy trốn a! ”

“ Yêu Dã (Thế giới Hồn Hoàn): Đấu Tông đã sơ bộ nắm giữ không gian chi lực, hắn có thể trốn thoát sao? ”

“ Tôn Thiến Thiến (Thế giới Phong Thần): Diệp Minh ca ca hắn vì sao không thi triển loại kỹ năng cự kiếm vừa rồi a? Kỹ năng cự kiếm kia lợi hại biết bao, một cái liền đem một Ngũ Tinh Đấu Tông miểu sát! ”

“ Khương Đồng (Thế giới Hỏa Ảnh): Đồ ngốc, loại kỹ năng cự kiếm kia vừa nhìn chính là đại chiêu, cần tiêu hao rất nhiều linh lực, Diệp Minh trước mắt chỉ là một tu sĩ Trúc Cơ kỳ, linh lực trong cơ thể không nhiều lắm, hiện tại có khả năng đã không thả ra được nữa. ”

“ Sở Yên Nhiên (Thế giới Đạo Mộ): Lấy sức một người ngạnh kháng tám gã Đấu Tông, hơn nữa còn lấy thế sét đánh miểu sát tên Ngũ Tinh Đấu Tông mạnh nhất kia, Diệp Minh này quả thực là khủng bố như vậy a! ”

“ Vương Lỗi (Thế giới Hải Tặc): Đáng tiếc trời cao đố kỵ anh tài, xem ra nhóm chat chúng ta rất nhanh lại muốn giảm quân số rồi. ”

“ Khương Đồng (Thế giới Hỏa Ảnh): Có khả năng còn muốn một lần giảm quân số bốn người. ”

“ Yêu Dã (Thế giới Hồn Hoàn): Cho nên nói hỗ trợ nhóm tốt nhất đừng loạn nhận, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, cái xuyên việt giả nào sẽ tiêu hao lượng lớn tích phân phát bố loại cầu cứu nhóm này a? ”

Bầu không khí trong nhóm chat giờ phút này cũng có chút áp ức.

Mọi người đều phảng phất như đã nhìn thấy trước kết cục của Diệp Minh cùng bọn Vân San San.

Là MVP của trận chiến này, Diệp Minh một khi không còn thủ đoạn khắc địch nào khác.

Như vậy trận chiến đấu này phỏng chừng cũng lập tức muốn kết thúc.

...

"Không tốt, tên này muốn trốn, mau chóng làm vỡ cái kết giới này."

Những Đấu Tông Cổ Tộc kia giờ phút này cũng cho rằng Diệp Minh muốn chạy trốn, vì thế bắt đầu toàn lực oanh kích tầng quang tráo kia.

Nhưng quang tráo sau khi thu nhỏ, lực phòng ngự đã tăng cường trên diện rộng.

Cho dù bọn họ là cường giả cấp bậc Đấu Tông.

Muốn oanh nát cái trận pháp này cũng phải tốn hao một lát thời gian!

Mà Diệp Minh giờ phút này muốn tranh thủ.

Chính là một lát thời gian này.

"Bạo!"

Theo một tiếng quát nhẹ vang lên trên bầu trời Vân Lan Tông.

Một giây sau.

Chỉ thấy những Bạo Quân cùng bị nhốt trong trận pháp với những Đấu Tông Cổ Tộc kia, trên người lập tức toát ra từng trận quang mang màu xanh lam.

Lam quang nhanh chóng mở rộng, hơn nữa càng ngày càng thịnh.

Trong nháy mắt.

Thân hình của chúng nó liền hóa thành từng điểm sáng chói mắt.

Giờ khắc này.

Bầu trời Vân Lan Tông phảng phất như đồng thời xuất hiện mấy chục cái mặt trời.

Chói mắt đến mức làm người ta không dám nhìn thẳng.

Cùng lúc đó.

Một cỗ khí tức nguy hiểm khủng bố đến mức làm người ta run rẩy, cũng theo những điểm sáng kia sáng lên, xuất hiện trong hư không.

"Không tốt..."

"Những quái vật này trên người có vấn đề."

"Mau ngăn cản chúng nó..."

Thẳng đến lúc này.

Những Đấu Tông Cổ Tộc kia mới nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề.

Nhưng đáng tiếc.

Muộn rồi!

"Oanh oanh oanh oanh oanh..."

Tiếng nổ vang đinh tai nhức óc nổ vang trên bầu trời Vân Lan Tông.

Sóng âm khủng bố xông thẳng lên trời, vang vọng trời cao.

Cho dù là cách trận pháp kết giới, cũng như cũ truyền đến trong tai tất cả mọi người tại hiện trường.

Liên tiếp, kéo dài không dứt!

"Rắc!"

Đúng lúc này.

Trận pháp kết giới đột nhiên xuất hiện một vết nứt.

Vết nứt kia ở trên quang tráo nhanh chóng lan tràn ra.

Hơn nữa lấy tốc độ kinh người, nháy mắt tràn ngập cả trận pháp kết giới.

Thấy thế, Diệp Minh vội vàng bứt ra lui đến ngọn núi lơ lửng ngoài ngàn mét.

"Phanh!"

Mà ngay khi hắn độn tẩu.

Tầng quang tráo trận pháp che kín vết nứt kia cũng ầm ầm nứt toạc ra.

Cơn bão năng lượng tràn ngập khí tức hủy diệt nháy mắt từ trong trận pháp kết giới cuốn ra.

Hơn nữa giống như mưa rền gió dữ hướng bốn phương tám hướng khuếch tán ra ngoài.

Đáng được ăn mừng chính là.

Trận pháp kết giới kia vừa rồi triệt tiêu đại bộ phận dòng chảy năng lượng hỗn loạn.

Giờ phút này khuếch tán ra chỉ là một chút dư ba.

Nhưng mặc dù như thế.

Cỗ khí kình dư ba đánh sâu vào này, cũng đem kiến trúc tháp cao trong vòng vài chục dặm của Vân Lan Tông toàn bộ nhổ tận gốc, hung hăng nện ở trên mặt đất.

Lượng lớn bụi mù tràn ngập trong Vân Lan Tông.

Đầy núi hoa đào rơi rụng.

Cả Vân Lan Tông giờ phút này phảng phất như bị người ta cướp sạch, khắp nơi bừa bộn.

Đổ nát thê lương có thể thấy được ở khắp nơi.

...

Giờ phút này.

Ngoại trừ những Đại Đấu Sư và Đấu Linh đang cùng Bạo Quân chém giết ra.

Những người khác đã toàn bộ kìm lòng không đậu dừng tay lại.

"Dao động năng lượng thật khủng bố, nếu không phải có tầng kết giới kia triệt tiêu đại bộ phận dòng chảy năng lượng hỗn loạn, Vân Lan Tông giờ phút này sợ là đã bị san thành bình địa rồi."

Vân Sơn lòng còn sợ hãi nhìn nam tử đứng trên ngọn núi lơ lửng kia, trong mắt tràn đầy vẻ rung động.

Lúc này, hắn bỗng nhiên nghĩ tới cái gì, xoay người nói với Vân Vận: "Ngọc Nhi, bằng hữu này của San San có đại ân với Vân Lan Tông ta, nếu chuyện nơi đây kết thúc, con nhất định phải cảm tạ hắn thật tốt một chút."

Vân Vận nhẹ nhàng gật gật đầu: "Sư phụ yên tâm, cái này đệ tử hiểu."

Vân Sơn ý hữu sở chỉ nhắc nhở nói: "Tuổi của ngươi cũng không nhỏ, nếu có thể mà nói, có lẽ có thể suy xét một chút."

Vân Vận sửng sốt, chợt đỏ mặt nói: "Sư phụ, đó là bằng hữu của San San, con bối phận này sợ là không ổn đâu?"

Từ xưa anh hùng xứng mỹ nhân.

Giống như Diệp Minh loại cường giả vừa trẻ tuổi, vừa đẹp trai, thực lực lại khủng bố như vậy, là nữ nhân đều sẽ ưu ái.

Vân Vận tự nhiên cũng không ngoại lệ.

Nhưng kia dù sao cũng là bằng hữu của đệ tử mình a.

Chuyện này sợ là không ổn đâu?

Vân Sơn ý vị thâm trường nhìn Vân Vận một cái: "Ngọc Nhi, Đấu Khí đại lục cường giả vi tôn, người trẻ tuổi như vậy con không nắm chắc cho tốt, sau này chính là sẽ hối hận."

Vân Vận không nói gì, chỉ là thần sắc phức tạp nhìn thoáng qua thân ảnh đứng trên ngọn núi lơ lửng kia, trong lòng ngũ vị tạp trần.

Mà bên kia.

Mỹ Đỗ Toa giờ phút này cũng đã bị thủ đoạn tầng tầng lớp lớp của Diệp Minh hoàn toàn kinh ngạc đến ngây người.

Nhục thân chi lực có thể so với ma thú Đấu Tông đỉnh phong.

Đấu kỹ có thể một kích miểu sát Ngũ Tinh Đấu Tông.

Còn có trận pháp kết giới vừa rồi tùy tay vây khốn bảy gã Đấu Tông, cùng với cỗ năng lượng khủng bố sau đó dẫn bạo trong kết giới.

Loại thực lực này đã xa xa không phải nàng có thể chống lại.

"Không ngờ Vân Lan Tông còn cất giấu một cao thủ như vậy, vì một viên Dung Linh Đan, ta không cần thiết ở lại mất mạng."

Mỹ Đỗ Toa quay đầu lại nhìn thoáng qua Tiêu Viêm đang nghĩ cách đột phá Vân Yên Phúc Nhật Trận, trong lòng cũng không khỏi có một tia thoái ý.

Nhiệm vụ của nàng là bảo vệ Tiêu Viêm,

Nếu tên này đã đang làm tính toán chạy trốn!

Vậy mình còn ở lại làm gì chứ?

Mỹ Đỗ Toa mâu quang chợt lóe, liền chuẩn bị đi theo Tiêu Viêm rời khỏi nơi này.

Cũng đúng lúc này.

Nàng bỗng nhiên chú ý tới có mấy bóng người từ trận pháp kết giới vừa nổ tung kia rơi xuống.

Là bảy gã cường giả Đấu Tông kia.

Bọn họ thế mà toàn bộ ngã xuống.

Nhìn thấy một màn này, sự sợ hãi đối với Diệp Minh trong lòng Mỹ Đỗ Toa càng đậm hơn.

Nàng một cái thuấn di đi tới bên cạnh Tiêu Viêm, sau đó lôi kéo Tiêu Viêm liền hướng ngoài núi Vân Lan Tông nhanh chóng lướt đi.

Vân Yên Phúc Nhật Trận của Vân Lan Tông có thể vây khốn cường giả Đấu Hoàng, nhưng lại không cách nào ngăn lại Đấu Tông.

Mỹ Đỗ Toa chỉ giơ tay vung lên, liền đem bình chướng trận pháp đánh cho nát bấy.

"Muốn đi?"

Diệp Minh giờ phút này đã chú ý tới Tiêu Viêm và Mỹ Đỗ Toa đang định chạy trốn.

Hắn nâng chân lên bỗng nhiên giẫm một cái.

Một giây sau.

Cả ngọn núi Vân Lan lập tức bị một cái quang trận màu đen khổng lồ đậy ở bên trên.

Kỹ năng kèm theo của Cửu Chuyển Thôn Thiên Ma Quyết Ma Linh Đại Trận!

"Muốn đi có thể, nhưng trước tiên đem Dị Hỏa giao ra đây!"

...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!